Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tư có nỗi nhớ đi lạc

2017-04-12 01:30

Tác giả: Cá Kho Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Sáng nay, nghe bài hát "tháng tư về" mà ai đó gửi mà lòng lại thấy da diết. Tháng tư, những ngày tháng tư ngập tràn gió, gió như hát khúc tình ca khiến lòng bồi hồi. Gió như người bạn đồng hành hát khúc phiêu du. Tháng tư, hoa loa kèn bắt đầu ngợp trời Hà Nội. Những cái nắm tay, những cái ôm dưới nắng, những nụ cười trong veo, những khuôn mặt ngước nhìn trầm trồ trước sự rực rỡ, mong manh của anh đào dưới bầu trời xanh trong vắt. Bất chợt nhớ mùa này loa kèn cũng xuống phố vào những sớm tháng tư bình yên.

***


Tháng tư có nỗi nhớ đi lạc


Sáng nay, nghe bài hát "tháng tư về" mà ai đó gửi mà lòng lại thấy da diết.

Gửi quê nhà và mùa loa kèn lỗi hẹn nhân một ngày đầy gió!

Một tháng tư nữa lại về cho hoa anh đào nở rộ. Cho lòng lại dâng lên những cảm xúc bồi hồi khi thành phố tràn ngập trong màu hoa trắng muốt. Tháng tư, phố dường như được khoác lên mình chiếc áo mỏng manh, tinh khôi và trắng muốt của hoa anh đào. Tất cả chìm trong sự dịu dàng của bản tình ca như chưa bao giờ dừng lại. Nơi phương trời này, có những lúc chợt nhớ quê nhà tháng tư, những con gió nồm nam mùa này đã bắt đầu thổi.

Sáng nay, nghe bài hát "tháng tư về" mà ai đó gửi mà lòng lại thấy da diết. Tháng tư, những ngày tháng tư ngập tràn gió, gió như hát khúc tình ca khiến lòng bồi hồi. Gió như người bạn đồng hành hát khúc phiêu du. Tháng tư, hoa loa kèn bắt đầu ngợp trời Hà Nội. Và tháng tư, nơi đây cũng đang ngợp sắc anh đào, mọi thứ dường như ngừng lại. Những cái nắm tay, những cái ôm dưới nắng, những nụ cười trong veo, những khuôn mặt ngước nhìn trầm trồ trước sự rực rỡ, mong manh của anh đào dưới bầu trời xanh trong vắt. Bất chợt nhớ mùa này loa kèn cũng xuống phố vào những sớm tháng tư bình yên.



Đêm, nghe tiếng mưa về ngang phố để sáng ra cảm nhận được một chút lạnh của một ngày đầy gió. Cũng thật lạ, một cơn đêm qua dường như đã mang cái rét trở về trong lưu luyến. Có lẽ nào nơi đây cũng có rét nàng Bân, lại nhớ những ngày gió về ngang phố, phả một chút mát dịu se lạnh cho một ngày tháng tư khắc khoải, cho một mùa nhiều ước mong.

Tháng tư, những cơn mưa vội về ngang phố, phũ phàng trút xuống những cánh hoa anh đào mỏng manh. Để rồi có chút cảm giác tiếc nuối, cảm giác nhớ thương những cơn mưa rào mùa hạ bất chợt về ngang phố. Tháng tư cho ai đó nhớ rét nàng Bân khi co ro trước những cơn gió lạnh giữa lòng phố đang ngập tràn hoa anh đào. Tháng tư cho ai nhớ những đôi bàn tay vo nặn những chiếc bánh trôi của vào tiết hàn thực, lại nhớ về những dư vị cay cay nơi đầu lưỡi của những sợi gừng thái chỉ.

Tháng tư, những cơn mưa vội cũng đủ khiến lòng ai đó trùng xuống, và bất giác thở dài nhớ về những điều cũ kĩ. Tháng tư, cho những chiều thênh thang cứ đi mải miết dưới bầu trời xanh trong vắt. Tháng tư, cho những yêu thương đang chờ đợi vào một chiều lộng gió, vào những vòng quay của những tháng ngày thật lạ. Tháng tư, tiếng ai đó cười tươi dưới màu nắng dịu dàng tràn qua kẽ lá. Tháng tư, gọi yêu thương từ sâu thẳm con tim mình… và tháng tư, chầm chậm để đón những điều mới mẻ thật giản dị.

Từ đất nước Hàn Quốc xa xôi, nơi Tháng Tư đến cùng những cơn mưa ẩm ướt, những cánh anh đào, tác giả Cá Kho để dòng cảm xúc trôi về quá khứ, với bóng dáng một người con gái, với những nuối tiếc… Dù sao, mùa cũ đã qua, tháng Tư đã sang cùng mùa mới, hãy để những nỗi nhớ của mùa cũ ngủ yên

Tháng tư, những cơn mưa trốn cả vào nỗi nhớ

Sáng thức giấc nghe mưa về qua phố từ lúc nào, những cơn mưa đầu mùa se lạnh mang vương vấn của mùa xuân. Những cây anh đào trên phố đang vươn mình dậy những chồi non. Những mầm xanh non mơn mởn, mong manh đang phấn khởi đón những cơn mưa vội để vươn lên mạnh mẽ khiến như cuộc sống đang chầm chậm trôi, ngày tháng cũng bớt những vội vã, những bộn bề của mùa cũ.

Những cơn mưa vội tháng tư dường như phủ kín lối đi về. Mưa tháng tư, giấu cả những bộn bề, những lo toan vào nỗi nhớ. Mưa tháng tư làm cho những hàng cây xanh mướt một màu, những góc phố vắng đi những chuyến xe vội vã, những đôi tình nhân chở nhau về rất vội, ai đó ngang qua nhau trong cơn mưa tháng tư vội vã.



Tháng tư, những cơn mưa giấu những thương yêu vào nỗi nhớ. Mưa như có gì chờ đợi, như có gì nhớ mong... Và những cơn mưa vội tháng tư mùa này mới làm cho lòng phố chùng xuống, buồn mênh mang. Đâu đó thấp thoáng dưới tán cây xanh những điều nuối tiếc, những điều chờ đợi và cả sự trầm trồ đến ngạc nhiên trên những khuôn mặt rạng rỡ khi cầm ô một mình dưới mưa ngắm những mầm non đang thổn thức.

Anh cũng chẳng biết anh đã yêu những cơn mưa đầu mùa từ lúc nào, tháng tư những cơn mưa mát lành và hoang hoải, những cơn mưa xoa dịu những tháng ngày bộn bề, tất bật và bỏng rát. Ngày tháng cứ chầm chậm trôi, những cơn mưa tháng tư đến rồi đi cũng thật vội. Ào ạt, rả rích và đột ngột. Giống như những cơn gió nồm nam chỉ thổi khi mùa sang, mang những điều gì đó mới mẻ để thêm dư vị cho cuộc sống. Để rồi vội vã ra đi đến những vùng đất mới mà chưa biết là đâu.

Những cơn mưa tháng tư giấu đi cả những cơn gió mùa đông còn lẩn khuất, mà thay vào đó bằng những cơn gió giao mùa. Gió tháng tư, gió của những ngày mưa chuyển mùa, lòng phố mênh mang, sâu thẳm đợi mùa sang. Nhìn xuống phố thấy ai đó đang tư lự trong cơn mưa vội, bất giác lòng chùng xuống. Một cảm giác thật lạ, thấy những cơn mưa tháng tư trốn cả vào nỗi nhớ.

Tháng tư, những cơn mưa vội giấu yêu thương vào lòng phố. Nhắc nhở ai đó mùa đang sang, không còn mùa đông, phố trầm lặng, đứng lặng nhìn những con đường hàng ngày ta vẫn đi thấy những cánh hoa anh đào đang về với đất để nhường chỗ cho những chồi xanh, thấy mong manh một nỗi niềm, cảm giác tận sâu trong tâm hồn như nơi đây đã trở thành một phần trong kí ức của mình.

Busan, ngày mưa tháng tư.

© Cá Kho – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

Cá Kho

Cuộc sống không có thất bại, chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận của mỗi người. Hay tin rằng mình luôn là người may mắn và phía trước luôn có một con đường ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Ở đâu đó trong chặng hành trình khôn lớn của đời người, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ đôi lần phải sống trong tâm bão. Có lúc là những trận cuồng phong khi mẹ thiên nhiên nổi giận, và có khi lại là những cơn giông bão… ở trong lòng. Chỉ cần chúng ta sống với những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời và bỏ lại những nỗi cô đơn, hoài nghi khép mình sau mỗi lần đổ vỡ, chúng ta tự khắc bình yên đi qua bốn mùa, dẫu là mùa bão nổi.

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Cứ tưởng rằng cô đơn sẽ khó thoát, nhưng này chúng ta ơi, hãy thử ngưng lại một chút, cô đơn cũng chẳng phải con quái vật đáng sợ đến thế đâu. Nhất là khi chúng ta còn trẻ.

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Bạn không biết mình có đang hạnh phúc hay không, bạn làm được gì cho bản thân, gia đình hay là cuộc đời này, thậm chí bạn bắt đầu nghi ngờ không biết cuộc sống này nói chung có ý nghĩa gì? Bạn thân mến, đừng quá lo lắng, bởi vì bạn không cô đơn đâu.

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Trái tim con gái đôi khi bướng bỉnh lạ lùng. Người thương mình thì mình chẳng thương, cứ mải bận lòng vì những kẻ không thương mình rồi lại tự làm mình đau.

Blog Radio 679: Người từng hứa sẽ mãi ở bên tôi, giờ đang bên ai rồi?

Blog Radio 679: Người từng hứa sẽ mãi ở bên tôi, giờ đang bên ai rồi?

Lời chia tay đau nhất là khi người quay lưng bên người khác mà không bao giờ mình biết được lý do. Người từng nói sẽ làm mình hạnh phúc, hóa ra mình chẳng thể biết, câu ấy họ đã nói với bao nhiêu người. Người từng hứa sẽ mãi ở bên mình, chẳng viết giờ này họ đang ở bên ai?

Replay Blog Radio: Xin đừng biến mất khỏi cuộc đời em!

Replay Blog Radio: Xin đừng biến mất khỏi cuộc đời em!

Tôi thấy mình đơn độc giống như mùa thu bị bỏ quên ấy. Tôi cần anh hơn bao giờ hết. Đã đến lúc tôi tự thú nhận với chính điều đó.

back to top