Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tư về xao xuyến một mùa hoa

2017-04-10 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Hà Nội lạ lắm chẳng là quê, chẳng là nhà sao bất chợt mỗi tháng tư về nhìn trên những chiếc xe đạp đầy ắp những búp hoa loa kèn trắng muốt mang hơi thở của thời gian đi qua phố lại thấy xốn xang như nhắc nhớ về quê mình vậy. Hà Nội như một miền xa để nghĩ về và thương nhớ khi cảm xúc vơi cạn.

***

Hà Nội vẫn thế, nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp và êm đềm. Nơi thắp đầy lại những cảm xúc, mỗi lần trở lại sao cứ thấy quý mến hơn nơi này. Nhưng thật lòng Hà Nội là chốn dừng chân khi lòng này ngột ngạt quá, tìm về sự thăng bằng trong tâm hồn.

Hà Nội của những lần đi bộ dọc Hồ Gươm, men qua các con phố đầy rẫy hàng quán, là thỏa thích lựa chọn hàng đống sách báo bày bán khắp những con phố ven Hồ Gươm. Rồi lại tìm một quán bánh ngọt sạch sẽ, giản dị và tinh tươm ngồi đó nhìn phố phường về chiều. Rời quán mà không quên mua thêm một gói bánh nhỏ cầm về. Âu cũng là quà Hà Nội tự tặng cho chính mình.

Cứ thế đi bộ ra đến dãy nghế đặt bên Hồ, ngồi tĩnh lặng nhìn gió chiều vi vút chớm se lạnh, nhìn mặt hồ yên ả bên hàng cây liễu rủ sao trông cứ buồn buồn, có chăng vì mình là khách viễn xứ. Cũng tình cờ, nơi tôi ngồi ngay cạnh cây hoa ban nở tím cả một khoảng không gian. Thỉnh thoảng thấy một vài bông hoa rơi xuống chỗ mình ngồi.

Hà Nội yên bình vì có anh, blogradio.vn

Hà Nội cứ vậy đó, trong cái tĩnh lặng xô bồ chỉ cách vài mét thôi là xe cộ đông ứ nhưng nơi đây là tĩnh lặng, hoa vẫn nở, gió vẫn vi vu, lòng người vẫn có thể tìm về thanh thản. Dù sau những lúc lãng quên hết mọi chuyện lại giật mình vì cuộc sống không êm đềm như khoảng khắc này mà còn nhiều lắm những điều cần làm ở phía trước, chông gai có, hạnh phúc có, ngọt bùi có, đắng cay cũng sẽ không ít. Thôi vậy trút một hơi thở dài rồi đứng dậy đi tiếp và quay về hiện tại với tất tả những lo toan.

Những lúc được trở lại nơi này tôi chỉ muốn nói cảm ơn anh thật nhiều, có thể vì tôi và anh có những ký ức đẹp nơi đây nên tôi thấy yêu Hà Nội hơn. Hà Nội trong tôi thơ mộng cũng bởi một phần trong đó có anh. Nếu Hà Nội vắng anh phố với tôi sẽ buồn, nhìn hàng cây như ướm nỗi u sầu. Có anh Hà Nội với tôi cũng trở nên yên bình bởi dù chúng tôi không chung một con đường, không một cái nắm tay thật chặt qua những ngã tư đông người mà nhiều lúc tôi nín thở để sang đường. Nhưng tôi vẫn cảm thấy bình an vì chúng tôi đang chung một bầu trời, xanh màu xanh Hà Nội.

Hà Nội lạ lắm chẳng là quê, chẳng là nhà sao bất chợt mỗi tháng tư về nhìn trên những chiếc xe đạp đầy ắp những búp hoa loa kèn trắng muốt mang hơi thở của thời gian đi qua phố lại thấy xốn xang như nhắc nhớ về quê mình vậy. Hà Nội như một miền xa để nghĩ về và thương nhớ khi cảm xúc vơi cạn.

Tháng tư về xao xuyến một mùa hoa

Lần này tôi đến Hà Nội ngay đầu tháng tư, mùa của hoa loa kèn, loài hoa có màu trắng tinh khiết nhẹ nhàng, hương thơm thoảng dễ chịu. Loài hoa chỉ nở rộ một tháng trong năm. Nên tháng tư khắp phố phường Hà Nội đâu đâu cũng thấp thoáng những bó hoa loa kèn. Nhìn những chiếc xe đạp chở mùa qua phố mới thấy Hà Nội vẫn mang mác hoài cổ. Sáng sớm tôi kéo vali lên ga đợi tàu về quê, nhưng vẫn không quên dạo qua một vài con phố gần ga, tình cờ gặp gánh hàng hoa với đầy ắp những bó hoa loa kèn, vậy là mang một bó hoa loa kèn về quê, cũng là quà của mùa nhớ Hà Nội gửi tặng tôi của những ngày tháng tư đầy tâm trạng.

Mà làm sao không nhớ Hà Nội cho được, vì với tôi Hà Nội có anh mà, cũng bởi cứ những dịp ấy tôi được nhìn rõ anh hơn giữa một khung cảnh cực kỳ thơ mộng và thanh bình, giữa nơi được gọi là trái tim thủ đô. Tôi nhớ rõ từng hàng cây qua ô cửa kính. Mọi thứ như chậm lại ngay lúc ấy. Cũng nơi ấy, khi nghe anh nói một câu dang dở, tôi đã định tiếp lời nhưng chưa kịp nói ra… điều tôi vẫn không dám nói đúng những gì tôi nghĩ.

Mùa nhớ

Anh đã nói đúng cái mà tôi vốn không muốn anh biết. Mỗi lần anh nói về điều đó, tôi đều lảng tránh và xem như tôi chấp nhận được và coi là bình thường. Tôi đã không dối lòng mình, hay dối anh điều đó nhưng tôi cũng không muốn nói ra, tôi biết anh đã quá nhiều chuyện phải lo, quá nhiều điều phải nghĩ, tôi vì vậy cũng ít nói ra những gì khó nghĩ trong lòng với anh. Tôi không muốn anh lo lắng cho tôi nhiều nhưng thực lòng vì sao tôi sống như lúc này?

Đơn độc nhưng vẫn thấy bình an cũng vì lý do đó. Trước đây, khi bắt đầu tôi không hề nghĩ cảm xúc của tôi lại khó điều khiển và rơi vào trạng thái này. Tôi không thể vượt qua nỗi nhớ, nó làm tôi cứ man mác buồn, nhưng tôi tin thời gian đến cảm xúc sẽ bảo hòa trong tôi và rồi mọi thứ sẽ khác, nếu không cứ thế này thực sự cảm xúc ấy làm mình thấy khó thở và chênh vênh quá. Nhưng dù sao đó cũng là động lực cho tôi vượt qua được thời gian này.

Lúc đó, tôi sẽ thật sự ổn khi nỗi nhớ không chơi vơi như giờ, đó là cảm xúc khó để có thể diễn giải chính xác, ngôn ngữ cũng trở nên chật chội để bày tỏ nỗi nhớ. Rồi thời gian qua mọi thứ sẽ êm đềm đúng thế phải không anh?

Cầu cho mọi điều sẽ như những gì chúng ta hằng mong…

© Phan Bảo Hòa – blogradio.vn

Thực hiện: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Tháng 12 lại lặng lẽ về bên ô cửa sổ, tôi chống cằm rồi cứ vu vơ nhìn cả thành phố dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo. Thành phố mùa này cũng náo nhiệt quá, muốn tìm một khoảng lặng để trốn vào cũng khó, đôi khi chỉ thở thôi cũng đã cảm thấy thật mệt mỏi, muốn dừng lại ở đâu đó một lát trước cuồng quay của cuộc sống để chỉ tìm một chút bình yên.

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

back to top