Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy nắm chặt tay và đưa em đi suốt cuộc đời

2017-04-14 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Dẫu sau này con đường phía trước có sóng gió, có bão tố, có chênh vênh như thế nào đi chăng nữa thì mong anh đừng nản lòng, đừng vội vàng bỏ cuộc khi anh còn có thể bước tiếp…. Hãy nắm chặt tay em, hãy đưa em đi cùng anh, đi đến nơi nào mà em có thể ở bên anh trọn đời, để mỗi sớm mai thức dậy, em lại được nhìn thấy nụ cười của anh lung linh trong nắng sớm, được nghe giọng nói ấm áp của anh và được thì thầm bên anh mà nói rằng: “Biết không anh, em yêu anh”.

***

Tháng tư vừa chạm ngõ, cái nắng đã bắt đầu hanh hao, những cánh hoa xinh tươi của mùa xuân cũng đã thu mình lại và những cơn gió không còn dịu mát nữa mà khô khan đến lạnh lùng. Tháng tư về như mang niềm tiếc nuối của mùa xuân nhưng cũng đồng thời mở ra một khởi đầu mới cho mùa hạ. Cho nên có ai đó đã nói rằng “Tháng tư mang hình hài của những trăn trở nhưng không quá đau buồn”.

Có lẽ là đúng thật! Hình hài của sự trăn trở ấy không chỉ hiện hữu trong đất trời mà ngay cả lòng người, ngay cả trong em và ngay cả trong anh khi chúng ta nghĩ về nhau, về tình yêu ngọt ngào mà quá đỗi mong manh. Phải chăng ở đời những gì đẹp đẽ nhất thường mong manh dễ vỡ? Bỗng nhiên em cảm thấy lo sợ, sợ những cơn mưa bất chợt khiến con thuyền anh không tới được bờ em, sợ những khoảng cách không gian xa vời vợi khiến mắt em không nhìn thấy đường anh, sợ một ngày nào đó “em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất”…

“Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau. Ai còn đứng dưới mưa ngân nga câu ru tình…”

Hãy nắm chặt tay và đưa em đi suốt cuộc đời

Anh biết không? Nhiều khi một mình em lang thang trên phố vắng, nhìn từng dòng xe cộ qua lại tấp nập, từng bước chân hối hả ngược xuôi… Tự nhiên em lại thấy thèm một bữa cơm gia đình đầy đủ, thèm cảm giác được bố ân cần chỉ bảo, thèm cái bẹo má của mẹ, thèm cái nhí nhố của nhỏ em…và thèm những giây phút, những khoảnh khắc được cùng anh tay trong tay đi dạo trên bãi cát vàng để nghe mùi vị mằn mặn của những cơn gió mang theo muối mà cảm nhận sự bình yên đến lạ.

Không biết tự bao giờ, em lại có thói quen ngắm nhìn biển, ngắm nhìn một chiếc lá vàng rơi, một vạt nắng lướt nhẹ qua hiên nhà hay một con đường, một góc phố mà hai chúng ta đã từng đi qua. Cũng không biết tự bao giờ, em lại thích mưa, thích tắm mình dưới những cơn mưa mát lạnh mà nghe trái tim mình thổn thức. Chắc có lẽ mưa làm em nhớ đến anh, long lanh trong từng hạt mưa ấy là hình bóng anh đang hiện hữu ngày một rõ rệt hơn từ điệu bộ, cử chỉ, giọng nói đến đôi mắt băn khoăn buồn của anh…và cũng chẳng biết từ lúc nào, con sóng lòng trong em lại vang lên những điệp khúc của tình yêu.

Có khi trầm lắng nhẹ nhàng, miên man xô vào bờ nhưng có lúc lại ồn ào và dữ dội tạo thành những cơn bão nghiêng đêm khiến em cảm thấy chênh vênh giữa dòng thời gian vô định. Thế nhưng chính tình yêu của anh là động lực, là niềm tin, là sức mạnh cuốn phăng đi những cảm giác chống chếnh trong em để em có thể bước tiếp cuộc hành trình tìm về với bến bờ hạnh phúc.

Em yêu anh hơn thế, nhiều hơn lời em vẫn nói.Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên.

Chắc có lẽ khi yêu chân thành, mọi người ai cũng như em phải không anh? Cũng biết nhớ, biết thương, biết chờ đợi, biết hy vọng và biết đánh đổi vì một cuộc sống hạnh phúc dẫu có phải trải qua nhiều gian nan, thử thách. Cuộc sống là vậy không có cái gì là dễ dàng mà ta có được, mọi thứ luôn cần sự cố gắng chăm chút, nâng niu và bảo vệ. Và tình yêu cũng thế, cũng cần được cả hai ta vun đắp và dựng xây. Vì vậy dẫu sau này con đường phía trước có sóng gió, có bão tố, có chênh vênh như thế nào đi chăng nữa thì mong anh đừng nản lòng, đừng vội vàng bỏ cuộc khi anh còn có thể bước tiếp…. Hãy nắm chặt tay em, hãy đưa em đi cùng anh, đi đến nơi nào mà em có thể ở bên anh trọn đời, để mỗi sớm mai thức dậy, em lại được nhìn thấy nụ cười của anh lung linh trong nắng sớm, được nghe giọng nói ấm áp của anh và được thì thầm bên anh mà nói rằng: “Biết không anh, em yêu anh”.

© Song Tử – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Ngày hôm nay, nếu có cơ hội yêu thì bạn hãy cứ yêu, hãy cứ yêu khi còn có thể, đừng lo sợ ngày mai. Nếu bạn luôn lo sợ rằng ngày mai bạn còn được hạnh phúc trong tình yêu không thì chính là bạn đang lãng phí tình yêu của hôm nay.

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Những năm tháng đẹp nhất của thanh xuân hãy dũng cảm đi tìm cho mình những tình yêu thật đẹp, bên nhau đủ lâu để ta được là một trong những điều đặc biệt nhất trong đời nhau và hãy dừng lại ở nơi mình cảm thấy bình yên nhất, chỉ cần may mắn gặp được đúng người thì mọi sự chờ đợi trong bạn đều xứng đáng. Hạnh phúc vốn là một cuộc hành trình và cuộc đời này nhiều lắm những chông gai, hãy tin rằng chỉ là do tắt đường nên hạnh phúc đến muộn một chút thôi.

Chặng đường làm người lớn chẳng hề dễ dàng như mình vẫn nghĩ

Chặng đường làm người lớn chẳng hề dễ dàng như mình vẫn nghĩ

Trong thế giới quan của những đứa trẻ làm người lớn thật là vui. Người lớn có nghĩa là chẳng còn ai quản, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, không phải chịu sự kìm kẹp của ai. Người lớn được thỏa thuê trong thế giới rộng lớn, được theo đuổi những thứ cao xa. Thế nhưng, tới lúc tôi thật sự trưởng thành, cũng đã đỗ vào một ngôi trường ở thành phố mà mình mong muốn rồi thì sự thật đã vỗ vào mặt tôi mà không thương tiếc, làm người lớn hóa ra cũng chẳng vui như tưởng tượng, việc ở nơi đất khách quê người lại càng không hề đơn giản tẹo nào.

back to top