Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Họa_ phần 2

2014-05-09 14:35

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Yêu lực của Mạt Họa rất thấp, chưa từng ra khỏi bức họa quá ba canh giờ, lần này vì muốn theo Kính Ninh tu hành, đành bỏ lại chân thân ở Liễu phủ, nào ngờ nàng chỉ có thể miễn cưỡng cầm cự được một ngày liền buồn ngủ vô cùng, bước chân cũng nghiêng ngả trái phải.Kính Ninh thấy vậy hơi nheo mắt lại:

"Ta vốn tưởng yêu quái trên thế gian này không ai kém bằng ngươi, không ngờ yêu lực của ngươi còn thấp hơn cả sự tưởng tượng của vi sư nữa..."

Hắn còn chưa dứt lời, đã thấy cả người Mạt Họa mềm nhũn ngồi phịch xuống đất, nàng bắt đầu tủi thân khóc váng: "Sư phụ chê ta."

"Đúng thế, chê ngươi đó!"

Kính Ninh nói rõ ràng như thế, khiến nước mắt trên mặt Mạt Họa không biết nên tiếp tục rơi xuống hay hầm hầm thu về. Nàng suy nghĩ một lát, vẫn quyết định khóc càng thêm thê thảm: "Ta vốn tưởng Kính Ninh sư phụ là một đạo sĩ tốt bụng, không ngờ... không ngờ...Hu hu, Mạt Họa tìm nhầm lương duyên, nhờ vả nhầm người, đời này sai lầm rồi huhuhu..."

Kính Ninh liếc mắt nhìn nàng: "Có biết mình đang nói gì không đấy?"

Mạt Họa lắc đầu, chỉ mải khóc.Kinh Ninh lặng lẽ hồi lâu mới rút từ trong ngực áo một bình sứ Thanh Hoa. Mở nắp bình màu đỏ, một mùi hương thơm mát lặng lẽ tràn ra, Kính Ninh nói: "Đây là đan dược được chế từ Huyết hồng liên Thiên Sơn, có thể giúp ngươi ngưng tụ được mười năm tu vi trong vòng ba ngày, tu hành trong năm mươi năm sẽ tăng nhanh gấp mười bình thường. Xem như vi sư tặng ngươi làm..." Còn chưa dứt lời, bàn tay trắng nõn nhanh chóng giật lấy bình sứ trong tay hắn.



Nàng ngửa đầu dốc cạn toàn bộ đan dược trong bình.Kính Ninh nheo mắt, trong giọng nói nhẹ nhàng ẩn chứa sự nguy hiểm:

"Vi sư cho rằng, trước hết ngươi phải cảm tạ ân đức của sư phụ thì phải."

Mạt Họa nuốt dược, vừa nhai vừa mở to đôi mắt tròn ngơ ngác hỏi: "Sư phụ tặng đồ đệ quà gặp mặt không phải là điều đương nhiên sao?"

Kính Ninh gật đầu, lại hỏi: "Thế lễ vật bái sư của đồ đệ đâu?"

Đôi mắt tròn đảo một lượt, Mạt Họa nuốt số đan dược cuối cùng, vui vẻ nói: "Ở đây, ở đây." Nàng đứng bật dậy, nhảy chồm tới bên cạnh hắn, với tốc độ sét đánh không kịp che tai nhanh chóng hôn một cái lên mặt Kính Ninh.

Hành động này khiến trái tim luôn phẳng lặng như tấm gương của hắn cũng đập hụt một nhịp. Mạt Họa vui vẻ nói: "Không phải yêu quái báo ân thường nói lấy thân báo đáp chính là lễ vật lớn nhất ư, ta tặng bản thân cho sư phụ có được không?"

Kính Ninh trầm mặc hồi lâu, hắn miễn cưỡng di chuyển tầm mắt sang hướng khác, than một tiếng: "Ngươi phải học một ít văn hóa trước thôi."

Mạt Họa háo hức nhìn hắn: "Sư phụ dạy đi."

Kính Ninh không tự chủ ngửa đầu ra phía sau, đột nhiên có cảm giác muốn trốn tránh. Để mặc Mạt Họa nhìn hắn chằm chằm hồi lâu, hắn mới ra vẻ lạnh nhạt nói: "Trước hết vi sư sẽ dạy cho ngươi học pháp thuật thật tốt."

"Sư phụ dạy cái gì ta cũng học hết, dù sao ta cũng là người của sư phụ rồi."

Ý nghĩa lời nói này hơi kỳ quái một chút, Kính Ninh dùng tâm tư vô cùng chính đạo suy nghĩ, cảm thấy Mạt Họa là đồ đề của hắn, nàng nói vậy cũng không sai. Hắn gật đầu, nói: "Ngươi phải nhớ cho kỹ, vi sư dạy ngươi pháp thuật để ngươi chuyên tâm tu hành, không được có ý hại người, nếu ngươi phạm sai lầm, ta sẽ tự mình thu phục ngươi."

Mạt Họa chỉ nhìn hắn, không tỏ thái độ gì.

"Có hiểu không?"

Mạt Họa gãi đầu: "Không hiểu lắm, sư phụ chưa nói rõ ràng, sư phụ tự mình thu ta làm gì? Làm vợ lẽ à?"

Kính Ninh hít sâu một hơi, từ từ nhắm nghiền hai mắt: "Ta phải tìm một thầy giáo dạy văn hóa cho ngươi trước mới được."

Mạt Họa cúi đầu, trong đôi mắt ra vẻ oan ức kia che giấu ý cười, sư phụ không biết rằng thư sinh vẽ ra nàng chính là một thầy giáo rất giỏi. 

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top