Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ký ức ngày hôm qua (CXAN 176)

2013-11-09 11:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Na Ngố

Lại một ngày chủ nhật buồn chán đang trôi qua, không bạn bè, không tiệc tùng, tôi phát chán với cảnh sống hiện tại.

Từ ngày con nhỏ bạn thân đi du học, nguyên đám bạn không còn qua nhà nhỏ chơi vào ngày chủ nhật như mọi khi. Tôi với tụi nó như bị cắt đi một sợi dây liên kết, ít gặp nhau hơn và ít hẹn hò chơi bời.

Ký ức ngày hôm qua (CXAN 176)

Tôi rơi vào cô đơn – một cảm giác mà tôi mới cảm nhận đầu đời. Tôi nằm dài trên giường, đọc hết cuốn sách này đến cuốn sách khác trong giai điệu ngân nga của bản nhạc “Kí ức ngày hôm qua” do Wanbi Tuấn Anh trình bày. Tôi thích bài này và tôi thích đắm chìm trong giai điệu bài hát, lặng người nhớ về kí ức đẹp trong cuộc đời. 

Tôi nhớ nhiều thứ lắm, nhưng tôi nhớ nhất ngày tiễn nhỏ lên đường du học. Hôm đó, nhỏ mặc cái đầm trắng thật xinh. Tôi nhìn nhỏ thật kĩ, cố lưu cả khuôn mặt nhỏ vào trí nhớ, tôi sợ ngày nhỏ đi sẽ không còn thấy khuôn mặt này nữa . Nhỏ nói với tôi vài lời, cười một cái rồi cất bước thật nhanh. Tôi cũng nở một nụ cười, dán mắt theo bước chạy nặng chịt của nhỏ mà tay vẫy chào liên tục. Nhỏ đi một quãng, chợt nhỏ quay lại nhìn tôi, nhìn những người bạn của nhỏ, nhìn ba mẹ nhỏ nữa. Rồi nhỏ bật khóc, giọt nước mắt lăn trên đôi gò. nhỏ lướt mắt nhìn qua tất cả người thân với ánh mắt đầy buồn bã, rồi nhỏ vội lau đi hai hàng nước mắt, nhỏ cười gượng gạo rồi quay lưng bước thật nhanh, không nhìn lại nữa. Tôi vẫn vẫy tay, mắt nhìn theo dáng nhỏ khuất dần, khuất dần. Tôi thấy ngưa ngứa ở khoé mắt, những giọt nước mắt sắp ưá ra vì đau xót. Nhưng tôi nắm chặt tay vào hành lang, nhắm tịt đôi mắt lại, không, không thể để nước mắt tuôn ra, tôi sợ nước mắt sẽ xoá tan dáng be bé của nhỏ, xoá tan đôi mắt trong trẻo thấm đượm buồn bã mà nhỏ nhìn mọi người, xoá tan đôi tay dịu dàng nhỏ ôm choàng lấy tôi….tôi sợ nước mắt xoá tan tất cà những gì đẹp nhất của nhỏ trong tôi.



Nhỏ ra đi, ra đi theo ước mơ của nhỏ, gieo rắc trong tôi một nỗi nhớ, một khoảng trống không thể nào lấp đầy. tôi cần nhỏ bên cạnh tôi ngay lúc này để đánh tan sự cô đơn ám ảnh tôi từng giây từng phút. Tình cảm tôi dành cho nhỏ là một tình cảm đặc biệt khác hẳn với tất cả tình cảm tôi từng nếm trải, tôi tự hỏi phải chăng mình yêu nhỏ rồi hay sao? Thời gian, chính thời gian đã trả lời một phần nào câu hỏi của tôi. Từng ngày qua là từng ngày tôi nhớ nhỏ, từng ngày sống trong cô đơn, là từng ngày tôi mong nhỏ kề bên…Tôi đã yêu rồi, một cảm giác tuyệt vời, tuyệt vời hơn tất cả những gì tôi từng biết. 

Tôi yêu nhỏ nhưng tôi sẽ không nói với nhỏ sự thật này. Tôi sẽ đợi, đợi một ngày đẹp trời để kể cho nhỏ nghe chuyện một chàng trai đem lòng yêu thương cô bạn, đợi tới ngày tôi đủ trưởng thành để trách nhiệm cho tình yêu của mình và trách nhiệm cho người mình yêu. Và tôi biết giây phút hạnh phúc ấy – giây phút tôi được nói: “Anh yêu em” đang đến, đến rất gần…..

CXAN được thực hiện bởi Na Ngố và Nhóm sản xuất Dalink studio

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn
Những bài viết, những cảm nhận muốn sẻ chia với chương trình, mời bạn gửi email tới địa chỉ radiocamxucamnhac@gmail.com

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top