Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khoảng trời ngập nắng

2013-11-05 11:09

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun


Một cô gái dễ thương, mái tóc xoã quá vai, cặp hai bên theo kiểu tiểu thư làm tôi chú ý. Điều kì lạ là tại sao cô ấy lại đứng lên ghế và mải miết kiếm tìm những cuốn sách tận tít trên cao, cô ấy tìm gì và những cuốn sách cũ kĩ ấy chúng mang đến những điều gì đặc biệt? Tôi dõi theo nhưng sự tò mò đã khiến chân tôi bước lại gần.

Phải chăng giọt nắng nào cũng đẹp lung linh, đa tình đến kì quặc, rồi lại đem tình yêu gửi gắm vào một khoảng trời nào đấy xa lắm?

Nhi tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Hình như đêm qua trời mưa to. Nhi gồng mình một cách gượng gạo rồi đạp tung chăn ra khỏi giường. Từ khi nào nó đã quen với mùi café mỗi buổi sáng, mùi café làm nó nghĩ đến nhiều thứ, Khanh chẳng hạn. nó ngước nhìn trời, những đám mây to đầy đủ muôn vàn thứ màu sắc, lửng lơ bay. “Ước gì ngày nào cũng đẹp thế này” - nó reo lên khe khẽ. Khoác trên mình bộ cánh đẹp dịu dàng, nó quyết định đến hiệu sách , trời đẹp mà cứ chôn mình trong nhà rồi ngân nga A Thousand Years thì thật uổng.



Nhi

Mỗi lần bỏ tiền ra mua sách là tôi lại thấy tiêng tiếc, dù sao tôi cũng chỉ đọc một lần, với tôi thế là đủ, tôi ít khi đọc lại, trừ những cuốn sách hay tiểu thuyết gây ấn tượng cực kì mạnh mẽ với tôi. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ chui vào hiệu sách như cơm bữa và không thể bước ra mà không cầm theo thứ gì. Tôi thích cái mùi sách cũ đến lạ kì, cái mùi âm ẩm kèm theo hương gỗ thật nồng nàn, đó là thứ hương lạ, vừa xa vắng lại vừa quyến rũ. Thường thì chúng sẽ bị xếp vào những góc khó nhìn hoặc trên cao ngất, tôi phải vất vả lắm mới kiếm được chúng.

Hôm nay là một ngày vắng khách, có thể là do ngày nghỉ, như mọi lần, tôi chào cô chủ tiệm rồi từ từ lướt qua từng kệ sách. Theo thông tin tôi cập nhật thì mới có Ngày nắng ở lại, tập 2 . Mải mê với mấy cuốn Hoa Học Trò, tôi nhớ ra mình đang tìm gì, đảo mắt qua lại, là một cuốn sách bìa màu xanh dương.

Hơ, một bàn tay chạm vào tay tôi , mềm mại và ấm áp , nhưng chỉ như một làn gió.

- Cậu… 

Tôi nhìn chăm chú và ngỡ ngàng vào chàng trai đối diện

- Mình muốn xem quyển sách này.

Đến giọng nói cũng nhẹ nhàng , trông cậu ta khá thư sinh và có vẻ lịch sự.

- Nhưng mình thì muốn mua nó.

Tôi quả quyết, nói câu lạnh tanh. Tôi chờ đợi cuốn sách này lâu lắm rồi, tôi hay hoài nghi về mối quan hệ giữa Jenny, Kun và Neyo. Bởi vậy, sự chờ đợi với tôi là vô nghĩa vào giây phút này, tôi muốn biết phần tiếp theo của câu chuyện, nhất định tôi phải mua bằng được. Chỗ chúng tôi không phải là một thành phố lớn gì cả, cũng không có nhiều khu mua sách, vậy nên với tôi, việc mua một quyển sách ưng ý cũng khó ngang với việc lên trời.

Cậu ta cười nhếch mép, vẫn rất kiểu cách.

- Mình nói là mình chỉ muốn xem thôi mà.

Ánh mắt cậu ta dán vào tôi, đôi mắt màu café, nâu đen đặc sánh, ngọt ngào. Có thứ gì đó có thể tin được, tôi đẩy nhẹ quyển sách về phía cậu ta.

- Cảm ơn!

Cậu ta cẩn thận lật những trang sách, một nụ cười thoáng trên môi, cậu ta đặt sách trở lại tay tôi.

- Giữa Kun và Neyo cậu nghĩ ai là nguời sẽ chinh phục được Jenny!

- Tớ thích Kun, cậu ấy có những cách quan tâm riêng của mình, theo cách mà chỉ Jenny mới có thể cảm nhận được, thế còn cậu?

- Tớ à, tớ nghĩ là Neyo đấy, Neyo luôn bên cạnh Jenny, chăm sóc Jenny và luôn khiến cô ấy vui vẻ.

- Có vẻ như cậu là người thích những thứ trước mắt? - Tôi ném một câu khá khiêu khích.

- Còn cậu thích những kẻ nhút nhát,không dám thể hiện mình - Cậu ta cũng châm chọc lại.

- Cãi nhau làm gì, cứ đọc hết đi rồi biết, tớ cá là Jenny sẽ thuộc về Kun - Tôi cau có.

- Uầy, sao cậu phải căng thẳng như thế, chỉ là một câu chuyện thôi mà.

Màu café loãng dần, bớt nâu đi một chút đôi mắt ấy đang cười.



Khanh

Tôi chuyển đến nhà cô tôi ở với mục tiêu kèm thằng em học và cũng để đến trường gần hơn mọi thứ cơ bản xong xuôi rồi đi trên đường tôi mải mê nhìn ngắm mọi thứ, húng còn lạ lẫm với tôi và cũng để cảm nhận những luồng khí mới. Bất chợt tôi thấy một hiệu sách bên đường, trông cũng khá đẹp và bắt mắt, vẻ ngoài cổ kính nhưng giản dị của nó làm tôi ấn tượng. Dừng xe, tôi bước vào.

Một cô gái dễ thương, mái tóc xoã quá vai, cặp hai bên theo kiểu tiểu thư làm tôi chú ý. Điều kì lạ là tại sao cô ấy lại đứng lên ghế và mải miết kiếm tìm những cuốn sách tận tít trên cao, cô ấy tìm gì và những cuốn sách cũ kĩ ấy chúng mang đến những điều gì đặc biệt? Tôi dõi theo nhưng sự tò mò đã khiến chân tôi bước lại gần.

TẠCH…H…H…

Chân ghế bẻ sang một bên, tôi bước thêm một bước, giữ cho cô gái khỏi ngã. Tôi cũng không biết mình đang làm gì, bàn tay tôi đặt vào eo cô gái một cách gọn gàng. Tôi thề là nó chỉ như một phản ứng tự nhiên, cho đến khi cô nhìn tôi, tôi mới giật mình, kiểu như bị bắt quả tang đang làm gì đấy, ánh mắt còn ngỡ ngàng.

- Cảm ơn cậu.

- Cậu đứng đấy nguy hiểm lắm, cần gì mình lấy hộ cho .

- Thôi khỏi – Cô ấy có vẻ khó chịu.

Tôi biết chứ, sau vụ chạm tay vào lúc nãy, giờ thêm vụ chạm eo, có lẽ trong mắt cô ấy, tôi là một tên dê xồm đáng tránh xa, phen này khó mà rửa sạch tội.

- Cậu có vẻ nóng tính nhỉ, bớt nóng đi thì có lẽ chúng ta làm bạn được.

- Cái gì?

Điệu cười nửa miệng, cô gái lướt qua tôi đi về phía quầy thanh toán, tuy chỉ cười nửa miệng nhưng tôi cũng biết nếu cô ấy cười thì sẽ rất đẹp. Tôi cũng ra khỏi cửa hàng.

(...)

• Bài dự thi Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể của Dương Như. Email: alizzeduong111@...

Người đọc: Jun & Nắng
Kỹ thuật: Jun


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

back to top