Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không thể rời xa (Phần cuối)

2013-11-03 12:18

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Kết thúc dự án lớn thành công, Tâm được nghỉ xả hơi 2 ngày.

Quyết định sắp xếp một buổi gặp bác sĩ tâm lý, Tâm nghi ngờ mình bị trầm cảm. Nhưng sau buổi nói chuyện bác sĩ kết luận cô hoàn toàn không giống người bị trầm cảm, thậm chí lại lạc quan là đằng khác.
Tâm đến gặp bác sĩ chuyên khoa thần kinh, sau khi khám và làm vài bài trắc nghiệm nhỏ, bác sĩ kết luận cô không mắc vấn đề gì về thần kinh, không bị hoang tưởng, ảo giác gì cả.
Đến nước này thì Tâm thật sự hoang mang, lần này các bạn quyết định đưa cô đi xem bói.

Thật sự trước giờ Tâm rất tín mấy chuyện tâm linh, cô đã nghĩ đến nhiều lần nhưng không dám tin là thật. Đến cửa nhà Thầy – Một nhà ngoại cảm, chân Tâm đã mềm nhũn không muốn bước vào. Mấy cô gái chần chừ đứng ngoài cửa không dám bấm chuông. Bỗng có tiếng nói vọng từ trong nhà ra:

- Đã đến rồi sao còn không vào? cửa không khóa đâu!

Chi đẩy cửa vào trước, Mai và Hương kéo Tâm vào sau.

- Con chào Thầy ạ!

- Cứ gọi cô được rồi!

Đặt lễ lên bàn thờ, Tâm rụt rè đến ngồi xuống đói diện với “Thầy”. Người này đánh mắt lên nhìn Tâm rồi thủng thẳng nói:

- Này cô gái trẻ, nói ra cô đừng sợ nhé, có một vong nam theo cô đấy!

Tâm chết sững, mãi sau mới hoàn hồn, lắp bắp hỏi:

- Là người yêu cháu phải không ạ?

- Ừ! Nhưng không phải sợ, cậu ấy đi theo bảo vệ cô thôi!

- Cháu… cô ơi, có cách nào để cháu nhìn thấy anh ấy không ạ?

- Có, nhưng với điều kiện là cậu ý đồng ý cho cô nhìn thấy!

Rời khỏi nhà Thầy, Tâm hoang mang lắm, cô vừa sợ, vừa vui. Nửa muốn gặp Phong, nửa lại sợ nhìn thấy anh. Mấy cô bạn thân sợ cô ở nhà một mình thì sợ nên bảo bỏ chồng ở nhà cả lũ sang nhà Tâm ở mấy hôm nhưng cô không đồng ý.

- Ai lại thế bao giờ, tao quen rồi, không sợ đâu, với cả là Phong, chứ có phải ai đâu mà sợ.

Nói mãi họ lại quyết định kéo nhau về, đi làm về thì lại hẹn hò nhau sau, trước khi về còn dặn đi dặn lại: “có chuyện gì gọi bọn tao ngay biết chưa?”

Tâm chỉ cười:

- Biết rồi khổ lắm nói mãi!

Tâm bứt rứt cả buổi tối, đi ra đi vào rồi lại cắn móng tay. Có nên gọi anh không? Nhỡ sợ quá thì sao? Cuối cùng cô vẫn quyết định làm liều, xem điều cô do dự có phải thật hay không?

Không thể rời xa (Phần cuối)

3h sáng…

1 bát cơm xới đầy, một quả trứng luộc, một nén hương trầm.

Tâm tắt đèn, chỉ để một ngọn đèn ngủ le lói yếu ớt. Cô đứng trước gương, ngần ngừ mãi. Cuối cùng thu hết can đảm mở mắt ra, thì thầm:

- Ph… ph… Phong ơi!

Không có tiếng trả lời.

- Anh có đang ở đây không? Nếu có hãy cho em nhìn thấy anh!

Cô nhìn vào gương chờ đợi, mồ hôi lạnh túa ra lạnh ngắt 2 lòng bàn tay, tóc gáy cô dựng lên vì sợ và căng thẳng.

Và anh có ở đây, thật!

Phong từ từ bước từ trong bóng tối ra, Tâm quay ngoắt lại nhưng không thấy anh đâu.

- Em chỉ nhìn thấy anh trong gương thôi, vợ à.

Tâm bắt đầu nức nở. Cô nghẹn ngào quay lại nhìn gương. Anh đứng ngay trước mặt cô, như khi còn sống. Phong mỉm cười, nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt xanh xao:

- Mèo con, em không sợ à? Sao liều thế, nhỡ không thấy anh mà thấy ai khác thì sao?

Tâm không thể nói được, cô cứ khóc nấc lên và những cơn nghẹn ngào làm cô chẳng thể nói thành lời. Cô đưa tay lên chạm vào gương, Phong cũng đưa tay lên đáp trả, 2 người chạm tay vào nhau, nhưng đáp lại Tâm không phải hơi ấm nơi bàn tay Phong, mà chỉ là 1 tấm gương lạnh ngắt. Cô khó khăn lắm mới bình tĩnh được,run lẩy bẩy nói:

- Chồng ơi, hay là em đi theo anh nhé? Biết là lúc nào anh cũng ở cạnh em thế này mà chỉ khi mơ mới được thấy anh, gần anh… Hức… Hay là em đi theo anh nhé, để lúc nào chúng mình cũng được ở bên nhau… Thiếu anh cuộc sống của em tẻ ngắt, mùa nào cũng là mùa đông. Em ghét mùa đông…

Phong vẫn mỉm cười, ánh mắt đăm chiêu:

- Dốt ạ, đi theo anh khổ lắm, em còn bố mẹ, Mai, Chi, Hương, nhiều người quan tâm lo lắng cho em như thế, em sướng không biết đường sướng. Anh vẫn luôn ở đây đấy thôi.

- Nhưng em có anh thế này, đời này kiếp này không cần lấy ai nữa, chỉ cần sống như thế này thôi.

Phong thở dài, ánh mắt anh nhìn xa xăm hơn:

- Không! Em vẫn phải lấy chồng, sinh con đẻ cái và sống hạnh phúc đên đầu bạc răng long. Anh không có phúc được sống trọn đời bên em, nên anh sẽ tìm cho em một người xứng đáng.

- Không! Em không muốn lấy ai cả, em muốn lấy anh thôi!

Tâm trở nên nhõng nhẽo như trẻ con.

- Anh ngày nào cũng xuất hiện đều đặn như thế, làm sao em có tâm trí yêu được ai khác? Em không thể yêu ai ngoài anh đâu chồng ơi…

Tâm khóc hu hu, nhưng Phong không thể vòng tay sang ôm cô như mọi lần vẫn dỗ dành, anh nhìn cô bất lực. Cuối cùng anh lại rơi nước mắt, 2 người đối diện nhau, nước mắt tuôn như mưa. Tại sao ông trời cho duyên rồi lại cắt phận, đày đọa con người ta đau khổ cùng kiệt đến như thế. Phong trấn tĩnh lại, lau nước mắt:

- Vợ ơi, đi ngủ thôi, vào trong mơ anh lại ôm em ngủ, muộn quá rồi, mai em phải đi làm nữa đấy!

Tâm nước mắt lưng tròng nhìn lên, không thấy anh đâu nữa, biết là không thể kháng lại mệnh lệnh này, cô trèo lên giường đi ngủ. Như đã hứa, Phong ôm Tâm vào lòng cho cô ngủ thật ngon. Và khi những ánh ban mai đầu tiên chiếu vào, anh lại biến mất.


...

Những ngày sau đó Tâm không còn thấy anh xuất hiện trong các giấc mơ, không thấy tiếng lịch kịch trong bếp nữa. Đứng trước gương vào 3h sáng cũng mất tác dụng luôn. Anh hoàn toàn biến mất.
Tâm quay trở lại nhà Thầy ngoại cảm, Thầy nói anh đi rồi, đi thanh thản lắm không vướng bận, khuyên Tâm đừng nghĩ đến anh nữa.

Tâm ra về lòng nặng trĩu. Tại sao sau đêm đó anh không muốn gặp cô nữa.

Cô lại rơi vào trạng thái trầm cảm, ít nói chuyện hơn, hay âu sầu và suy nghĩ vớ vẩn. Thi thoảng Tâm vẫn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của anh trên phố, gần công ty, trong siêu thị, nhưng tuyệt nhiên không thấy ở nhà.

Tâm được an ủi phần nào, ít ra là cô vẫn nhìn thấy anh, chỉ là không được lại gần mà thôi.

Ngày 02 tháng 8 năm 2009

Cơn bão cuối cùng của mùa hè, mưa to gió quật rát mặt, Tâm chạy ào từ taxi vào công ty, chỉ sợ số tài liệu bị ướt hết. Chẳng may, chiếc giày vô duyên tự nhiên tuột gót làm cô trơn trượt ngã xoài ra ngay cửa. Đau điếng còn chưa hoàn hồn thì đã có người đỡ cô ngồi lên bậc, gió vẫn xoáy điên cuồng ngoài cửa. Tâm xuýt xoa hai đầu gối và khuỷu tay, người ấy thu dọn đống tài liệu cho cô.

- Của cô này, chắc là đau lắm! – người đó nói với giọng ái ngại.

Tâm ngước lên toan cảm ơn thì giật mình, định buột ra khỏi miệng tiếng “chồng”, may mà nhìn ra kịp.

- Ơ... à… Cảm ơn anh!

- Không có gì!

Bản sao của Phong mỉm cười đáp lại. Anh cứ đứng nhìn Tâm cười cười làm cô đỏ mặt, rụt rè hỏi:

- Anh… làm việc ở đây à?

- À vâng.

Tâm ngại ngùng:

- Tôi cũng làm ở đây, sao tôi chưa thấy anh bao giờ?

- Hì, tôi mới về Việt Nam 2 tháng, nhận công việc ở đây mấy hôm, rất vui vì được làm quen với cô!

....

Tác giả : Sưu Tầm

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Jun

Kỹ thuật : Nhím Xù

Lắng nghe truyện ngắn hay  Không thể rời xa (Phần 1)
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top