Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đính hôn (Người yêu hoàn mỹ, Phần 12)

2013-10-30 14:33

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Có lẽ là ông trời ở trên cao không bị sự tự tin quá mức này của anh làm cho cảm động, một giây sau đã lập tức đưa nữ chính của chúng ta đến hiện trường.
“Xin lỗi, tôi tới chậm!”
Cửa vừa mở ra, một cô gái người đầy bụi đất nhất thời đập vào ánh mắt của mọi người.

Có lẽ sẽ có người muốn hỏi, ấn tượng về Đường Thần Duệ trong lòng Tịch Hướng Vãn thấp như thế, cô ấy liệu có làm theo mấy tình tiết khoa trương lại giả tạo trong phim truyền hình hay không? Ví dụ như đêm trước ngày đính hôn chạy đi bày tỏ với Tịch Hướng Hoàn, muốn cùng anh ân ái một lần, rồi lệ rơi như mưa, nghẹn ngào nói: “Anh trai, em bây giờ đã là người của anh, cả đời này….vẫn sẽ là người của anh.” vân vân chẳng hạn, sau đó lại ôm theo toan tính đến đối phó với vị hôn phu của mình.

Nghĩ đi nghĩ lại, chính cô còn bị cái loại liệu pháp tinh thần AQ này chọc cho bật cười, cười đến độ nước mắt đều rơi xuống.

Tịch Hướng Vãn cô có bao nhiêu trọng lượng, cô còn không rõ ràng hay sao? Bà Tịch và Đường Thần Duệ, cô có thể đấu thắng ai cơ chứ?!

Cha mẹ đã cho cô một thân thể hoàn hảo vô khuyết như thế này, cô sao có thể nhẫn tâm để bọn họ trên trời cao nhìn cô đem sinh mạng ngắn ngủi của mình vùi đầu vào thù hận đây!

Còn cả anh trai nữa.

Tịch Hướng Hoàn ở ngay trước mặt ban giám đốc, ở trước mặt toàn thể cổ đông trong công ty nhận một cái tát kia đã ảnh hưởng đến cô không hề nhẹ. Có một người anh trai như vậy, cô còn có thể cầu thêm điều gì nữa?

Khinh rẻ cuộc sống của mình, loại chuyện ấy cô làm không được, không được.



Mãi đến rất nhiều ngày sau, Tịch Hướng Vãn mới biết, lúc Tịch Hướng Hoàn vì cô nhận một cái tát này, đồng thời anh đã đem lại cho cô không ít ảo giác. Từ đó cô rơi vào điểm mù của ái tình, cho rằng thế giới dù có rộng lớn đến đâu thì chỉ khi ở bên cạnh Tịch Hướng Hoàn, đó mới là miền đất hứa, mới là vùng đất Neverland của Peter Pan, nơi họ có thể làm những đứa trẻ chẳng cần quan tâm đến bất cứ điều gì, không cần lớp vỏ bao bọc bảo vệ bản thân, không tranh, không đấu, như một người chiến sĩ đã rời xa chiến trường vậy.

Còn đối với Đường Thần Duệ, cô chưa từng thật sự hiểu được anh bao giờ. Cùng anh yêu đương nhưng chưa từng đi đến hôn nhân, trong lúc bất tri bất giác Tịch Hướng Vãn đã để mặc bản thân mình bị anh kéo rơi xuống một đoạn tình cảm phí hoài trong sự ăn mòn và phụ lòng lẫn nhau, thế nên càng về sau, Đường Thần Duệ càng không còn đủ dũng khí nói với cô ba chữ “Anh yêu em!” được.

Đó là lý do vì sao ta lạc lối, như một điều tất yếu trong cuộc sống này vậy.

Đáp án đương nhiên là không phải rồi.

Quả thật Tịch Hướng Vãn đối với Đường Thần Duệ chỉ có hảo cảm đơn thuần, nhưng cô nàng tuyệt đối sẽ không làm cái loại chuyện cẩu huyết sét đánh như vậy, lý do vì sao ư? Đó là bởi vì bạn học Tiểu Tịch của chúng ta, ở sâu trong tâm vẫn còn giữ lại những tư duy cổ hủ của người đi trước, rất thuần khiết, rất trong sạch, nói rằng cô mắc bệnh sạch sẽ cũng được, nhưng cô cho rằng, hôn nhân và tình yêu đều hết sức thiêng liêng, đính hôn cũng là hôn, mặc kệ Đường Thần Duệ xuất phát từ mục đích gì mà muốn cùng một chỗ với cô, nếu cô đã quyết định sẽ ở cùng với anh ta thì nhất định sẽ không để lương tâm mình phải thất vọng, mà biểu hiện cụ thể chính là: không chần chừ, không bắt cá hai tay, nhất định phải dùng một suy nghĩ tích cực và lạc quan hướng về phía trước để nghênh đón cuộc sống mới…

Đương nhiên, không thể phủ nhận được một điều, trong tiềm thức Tịch Hướng Vãn vẫn còn bị áp lực về tâm lý: nếu Tịch gia đã cầm tiền của anh thì cô không thể bày ra cái vẻ: “Hôn nhân là một điều thiêng liêng, anh không thể đối với tôi thế này thế này…” với Đường Thần Duệ được, trên thực tế anh xác thực có quyền lợi đối xử với cô như vậy, như vậy như vậy, loại giác ngộ này cô đương nhiên hiểu được.

Thế giới tinh thần của Tiểu Tịch rất phóng khoáng, nói chung cô cảm thấy, một người khi lăn lộn ở bên ngoài, dù sao ít nhất cũng cần phải…tuân thủ đạo nghĩa giang hồ mới phải.

Cứ như thế, chuyện đính hôn được quyết định, rồi từng ngày từng ngày trôi đi. Buổi tối đêm giáng sinh, bữa tiệc đính hôn được cử hành.

Lúc buổi trưa Đường Thần Duệ có gọi điện cho cô, hẹn cô gặp nhau tại một cửa hàng lễ phục để chọn lựa quần áo hai người sẽ mặc trong đêm nay.

Khi Tịch Hướng Vãn nhận được điện thoại liền đồng ý ngay, thái độ vô cùng nghiêm chỉnh, thế nhưng vừa xoay người một cái, nhận được mệnh lệnh “tới hiện trường” của cấp trên, cô lập tức tự nhiên đem mọi chuyện liên quan tới Đường Thần Duệ quên sạch không còn chút gì.

Bốn giờ chiều, kết thúc công việc trở về, cô mới đột nhiên nhớ tới còn có một vị hôn phu đang chờ mình ở cửa hàng lễ phục. Thế là cầm điện thoại lên kiểm tra, Tiểu Tịch cảm thấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng lẫn lộn: kinh ngạc bởi vì di động chỉ có ba cuộc gọi nhỡ, còn vui mừng là bởi vì cô thả anh làm chim bồ câu một ngày mà chỉ có ba cuộc gọi nhỡ thôi.

Bạn Tiểu Tịch của chúng ta là người vô cùng am hiểu đạo lý “Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự thì nghiêm trị”, tuyệt đối không lấy thân mình ra thử nghiệm, thái độ nhận lỗi cũng tương đối thành khẩn, nhanh chóng quẳng một câu cho Trình Lượng “Tôi đang vội, cho mượn xe của cậu dùng một lát!” liền lập tức cưỡi lên xe đạp của anh ta chạy đi.

Kiểm sát trưởng Trình đứng ở phía sau nhìn theo bóng lưng của cô, vẻ mặt không sao tin nổi: “Cô nàng này là đầu heo à? Đang vội thì sao không hỏi mượn xe bốn bánh của mình, cướp cái xe đạp đó để làm gì chứ?!” Cái xe đạp ấy là anh ta mới mua từ mấy ngày hôm trước, chỉ vì muốn buổi tối cùng bạn gái ra công viên đạp xe hóng gió, hoài niệm những ngày tháng thanh xuân thôi mà…

...
Đính hôn (Người yêu hoàn mỹ, Phần 12)

Trong cửa hàng lễ phục.

Sự kiên trì của Đường Thần Duệ quả nhiên không thể nói là tốt bình thường được.

Đợi từ ban ngày đến lúc trời nhá nhem tối, đợi tròn năm tiếng đồng hồ, sắc mặt anh vẫn không hề trầm xuống chút nào, dường như đã sớm ngờ tới việc cô sẽ làm như thế cho nên anh cũng không quá bận tâm, dù bận bịu vẫn cứ ung dung nhìn đủ loại kiểu dáng lễ phục trong cửa hàng, kiên nhẫn nhìn cô gái thử đồ của cửa hàng từng bộ từng bộ mặc lên người.

Tuy nhiên trợ lý Hàn Thâm đang đi cùng với anh thì lại rất cẩn trọng, sợ rằng Tịch Hướng Vãn sẽ lỡ buổi tiệc đính hôn ngày hôm nay, năm lần bảy lượt nói với anh: “Để tôi đi đón cô ấy cũng được.”

“Không cần, ” Đường Thần Duệ đáp trả bằng bộ dáng không có việc gì, không hề sao cả. “Cô ấy đang ở hiện trường, kệ đi.”

Qua mấy phút sau, Tịch Hướng Vãn đang đợi vẫn không thấy đến, ngược lại đám bạn bè xấu xa trục lợi của anh đã có mặt. Đường Thần Duệ đính hôn, hiển nhiên không thể thiếu mặt Đường Dịch và Đường Kính được rồi.

Tầm mắt của Đường Dịch đảo một lượt qua toàn bộ cửa hàng, chỉ thấy nam chính mà không gặp nữ chính, khóe môi anh liền nhếch lên, ánh mắt nhìn Đường Thần Duệ trở nên nghiền ngẫm: “Đêm nay đã là tiệc đính hôn rồi mà vẫn ngang nhiên không nể mặt cậu như thế, người như vậy cũng không có nhiều đâu…”

Đã biết sẽ bị cậu ta cười nhạo mà, anh chàng Đường Dịch này tuyệt đối là kẻ theo chủ nghĩa độc quyền, trong mắt chỉ thấy được mỗi vợ mình, hình như ngoại trừ bà xã của cậu ta ra, những cô gái khác đều không phải là người vậy.

Đường Thần Duệ chậm rãi đánh trả, “Đường Dịch, mỹ nhân không phải chỉ có một mình Kỷ Dĩ Ninh nhà cậu…”

Lúc trước chỉ cần một ánh mắt lướt qua, bạn học Thần đã rất có lòng tin với vị hôn thê của mình rồi: chờ xem, một lát nữa sẽ cho đám dế trũi các người được mở rộng tầm mắt, biết được cái gì gọi là xinh đẹp, là tố chất!

Có lẽ là ông trời ở trên cao không bị sự tự tin quá mức này của anh làm cho cảm động, một giây sau đã lập tức đưa nữ chính của chúng ta đến hiện trường.

“Xin lỗi, tôi tới chậm!”

Cửa vừa mở ra, một cô gái người đầy bụi đất nhất thời đập vào ánh mắt của mọi người.

Đều nói hình tượng kiểm sát trưởng hẳn là nên thế này: thân mặc đồng phục, phong độ hoàn mỹ, hình ảnh bậc nhất, đẳng cấp xa vời.

Quả thật, phần lớn thời gian đích thực họ là như vậy, nhưng mà cũng có một phần nhỏ thời gian, bọn họ cũng có thể…người đầy bụi đất.

...

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Na ngố

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top