Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tương lai không đoán trước (Người yêu hoàn mỹ Phần 11)

2013-10-25 15:14

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Lời còn chưa nói xong, bên trong phòng họp đã vang lên một tiếng đánh nặng nề, chấn động lỗ tai của mọi người.
Dường như đã bị đâm vào nơi đau đớn nhất trong lòng, bà Tịch giận không thể át, lớn tiếng kêu lên: “Tịch Hướng Hoàn, anh nghe rõ cho tôi! Tịch gia chúng ta chưa từng nợ cô ta bất cứ điều gì hết!”

Đường Thần Duệ xoay người đối mặt với anh ta, trong ánh mắt mang theo sự khôn khéo, cười một cái, phong thái đầy dụ hoặc, cố tình muốn Tịch Hướng Hoàn sớm chết tâm ngay từ bây giờ.

“Tịch tiên sinh, anh thông minh như vậy, lẽ nào lại không thể đoán ra được…” Anh nở một nụ cười thật đẹp, chậm rãi nói hết: “….lòng dạ Tư Mã Chiêu[1] của tôi cũng đã rõ ràng đến thế rồi mà…”
Một ngày đầu năm, Hướng Vãn cùng với người trong cục kiểm sát – anh em tốt, chị em tốt Trình Lượng và Giản Tiệp đi leo núi, lên ngôi chùa trên đỉnh để cầu bình an, hy vọng năm sau sẽ bắt tội phạm và đánh người được thuận lợi. Lúc gần ra về, bỗng nhiên thầy tướng số nói với cô rằng: vị thí chủ này, chỉ sợ năm nay sẽ gặp phải tai họa thất thân…

Khi đó, loại dân đen như Tịch Hướng Vãn nghe vậy chỉ cười nham hiểm, cười đến dâm tà mà thôi.

Tai cái gì mà tai, đây phải là tin vui mới đúng chứ!

Trong cuộc sống của cô lúc ấy cơ bản chỉ có ba người đàn ông, Lão Lý kiểm sát trưởng, Trình Lượng và Tịch Hướng Hoàn.

Hai người đàn ông phía trước, kiểm sát trưởng Lý thì đã sắp ôm cháu rồi, còn Trình Lượng, tên này cho dù có bị hạ thuốc kích thích mà nhìn thấy Tịch Hướng Vãn thì chỉ e sẽ sợ đến mức công hiệu của thuốc tự động tiêu tan mất, lúc còn học ở trường cũng đã từng nhìn qua thân thể của nhau, hai người xưng huynh gọi đệ như thường, hoàn toàn không có chút gì tơ tưởng cả.

Như vậy người đàn ông còn lại chỉ có Tịch Hướng Hoàn.

Tương lai không đoán trước (Người yêu hoàn mỹ Phần 11)

Cái loại người hay gây rối như Tịch Hướng Vãn khi ấy liền mang theo trong mình tâm tư nham hiểm chờ đợi thời khắc bị thất thân ấy đến, cô thậm chí còn suy nghĩ đến rất nhiều khả năng có thể xảy ra: nào là anh trai uống rượu say nên vừa bày tỏ lòng mình vừa ôm lấy cô đè xuống; hoặc là bà Tịch bỗng dưng bị tấm lòng chân thành của cô làm cho cảm động, rốt cuộc tạo nên một giai thoại động lòng người; cũng có thể là do cô uống rượu say, đơn giản cường bạo anh trai rồi đồng ý phụ trách…

Vì chuyện này, Tịch Hướng Vãn còn đặc biệt từng ngày từng giờ ân cần thăm hỏi ông trời trên cao nữa: %*$@#! Đều đã qua năm mới rồi! Thế nào mà bà đây vẫn chưa thất thân thế!

Có lẽ là ông trời rốt cuộc cũng bị cái kẻ gây rối như cô làm cho động tâm, thế nên vào đêm giáng sinh cuối năm này đã đem đến cho cô một vị hôn phu y như ước nguyện.

Chẳng qua là, vị hôn phu này không phải Tịch Hướng Hoàn, mà là kẻ nửa đường nhảy ra- Đường Thần Duệ.

Rất khó để hình dung sự khiếp sợ trong lòng Tịch Hướng Vãn khi được bà Tịch báo cho biết hai chữ “Đính hôn” này.

Ngây người nửa ngày mới tìm lại được tiếng nói của mình, cô không xác định hỏi lại: “Đính, con đính hôn?”

Bà Tịch không hổ là mẹ đẻ của anh chàng hoàn mỹ lạnh lùng Tịch Hướng Hoàn, trình độ mặt lạnh so với con trai chỉ hơn chứ không kém, hơi gật đầu một cái, khẳng định mọi chuyện.

Cho dù đang làm cái loại chuyện bán con cầu vinh nhưng bà ta vẫn duy trì được phong thái đẳng cấp của mình trước sau như một, không nói năng dài dòng, chỉ thốt ra vỏn vẹn mấy chữ—

“Hướng Vãn, Tịch gia này nuôi nấng cô đã mười ba năm rồi.”

Tịch Hướng Vãn á khẩu không sao đáp lại được.

Bà Tịch ý ở ngoài lời song vẫn biểu đạt được hết sức rõ ràng: mười ba năm công ơn nuôi dưỡng của chúng tôi, cô có thể làm như không thấy hay sao?

Thế là, một đêm kia, Tịch Hướng Vãn mất ngủ.

Cô đối với Đường Thần Duệ có hảo cảm rất mộc mạc, đối với những người họ hàng thân thích xung quanh anh ta cũng có hảo cảm mộc mạc như thế.



Thuận theo tự nhiên, đêm hôm ấy, bạn học Tiểu Tịch của chúng ta dùng toàn bộ sự kiên nhẫn cần có khi truy lùng đầu mối và dấu vết của thủ phạm, tìm hiểu cặn kẽ về quá khứ của Đường Thần Duệ ngày trước, sau đó tìm đến chuyện cũ của Đường Dịch và Kỉ Dĩ Ninh, rồi lại tới chuyện xưa của Tiểu Miêu và Đường Kính, rồi tìm tới tận gốc gác của những người đã sớm ra đi cùng năm tháng….(các đồng chí, chúng ta cần phải tin tưởng rằng những kẻ thích gây rối đều rất là cố chấp…)

Sau đó, liên tục truy đuổi, không ngừng truy đuổi, đuổi đến kết quả máu chảy đầm đìa, bạn học Tiểu Tịch của chúng ta cuối cùng đã phải hít vào một ngụm khí lạnh.

Nói về bạn Đường Dịch, người có quan hệ rất mật thiết với Đường Thần Duệ trước đi, cả một quãng thời gian dài xa xưa giữa anh ta và Kỷ Dĩ Ninh đã được bạn Tiểu Tịch giản lược khái quát thành: Một gia đình phú nhị đại* bất hạnh, sản nghiệp sa sút, cô thiếu nữ nhà giàu vì thế rơi vào bàn tay của ác ma, bị giam lỏng, bị đoạt mất đêm đầu, cuối cùng đành chấp nhận kiếp sống làm tính nô, bị buộc sinh đứa nhỏ, rồi vì đứa nhỏ mà nhẫn nhục sống tạm bợ qua ngày, ở lại bên cạnh tên ác ma, dùng chính máu và nước mắt của mình để thề với trời cao sẽ nuôi dưỡng đứa nhỏ nên người…

...

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Jun

Kỹ thuật: Na ngố

Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top