Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rau sạch...

2013-10-22 10:35

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Người chị cứng đờ, trí óc bảo phải tránh xa cô gái này ra, những giọt nước mắt nóng bỏng rơi liên tục trên tay làm chị co rúm người vì kinh sợ, nhưng chị không nhúc nhích nổi, dù một centimet khỏi khuôn mặt méo mó vì buồn khổ của cô gái...

Chị đã mủi lòng chấp nhận một cuộc gặp mặt.

Chị đã không quan tâm đến cuộc gọi đầu tiên.

Cố ý không trả lời cuộc gọi thứ hai, mỗi lần chỉ hai hồi chuông ngắn, rồi ngưng ngay, đầy dè dặt.

Đến cuộc gọi thứ ba, chị trở nên tò mò.
Rau sạch...

Và cuộc gọi thứ năm, cũng chỉ hai hồi chuông yếu ớt, rồi tắt ngúm, rất nhẫn nhục, vào những giờ dể chịu nhất trong ngày, sau bữa sáng, lúc chiều vừa tắt, không làm phiền ai, đã làm chị ái ngại.

Cuộc gọi thứ mười, chị thật sự mủi lòng. Tay chị dứt khoát bấm lại cái số sim rác mà chị đã thuộc lòng. Một giọng nữ trong trẻo, run rẩy vang lên, có chút khẩn khoản và đầy biết ơn:

- Cảm ơn chị đã gọi lại cho em. Em có thể gặp chị được không? - rồi sau một chút ngập ngừng, như cô đang bậm môi, thu hết can đảm - Em có chuyện rất cần và quan trọng muốn nói với chị.

Chị đã hẹn cô ấy ở nhà, tò mò thấy cô ấy run rẩy chấp nhận. Dấu hiệu của sự tuyệt vọng tột cùng.

Và bây giờ cô gái đó ngồi trước mặt chị. Mái đầu hơi cúi thấp, che đôi mắt tròn to nhưng mọng đỏ, vì mất ngủ, hay vì khóc quá nhiều - chị tự hỏi. Làn da rực rỡ của tuổi trẻ không che giấu được sự mệt mỏi và cay đắng hằn trong ánh nhìn lúc đau đáu, lúc lại trống rỗng. Nhìn từng nét một tách riêng, trông cô thật rực rỡ xinh đẹp, nhưng đường hằn học quanh khóe môi mím chặt và đuôi mắt đã làm cô khằn đi trông thấy. Một cô bé chưa quá tuổi 30. Khoảng 25 tuổi, có lẻ.

Vòng hông nở nang và vòng ngực trễ nải căng tròn qua cổ áo khoét sâu tố cáo cô đã trở thành thiếu phụ trước khi kịp giã biệt thời thiếu nữ. Chị chăm chăm nhìn cô dò xét.

- Chị thấy em quen quen.

- Em là thư ký cũ của chồng chị - cô vội vã trả lời - chị đã gặp em cách đây năm năm ở văn phòng công ty.

- Anh thay đổi thư ký thường xuyên, chị không thể nhớ hết nổi.

Cô mỉm cười chua chát:

- Dạ phải, đã có năm cô thư ký nữa sau em.


Tay cô vặn xoắn vào nhau, giọng không còn được tự nhiên:

- Anh ấy có biết chị hẹn em ở nhà không? Em rất sợ, chuyện này chị đừng kể cho anh ấy nghe.

- Là chuyện gì? - Chị lắc nhẹ đầu, ánh mắt bình thản.

- Chị phải ngăn cản anh ấy lại. Em rất lo cho gia đình chị. Em không muốn gia đình chị bị đổ vỡ tan nát vì người thứ ba. Anh ấy đang có một cô bồ. Em vô tình biết được. Cô này rất gian xảo, tinh ranh, lại còn độc ác, như một con rắn. Anh ấy sẽ vì cô bồ này mà làm tất cả, mất tất cả - mắt cô trợn trừng, răng nghiến chặt đầy căm uất.

Chị ngạc nhiên thấy mình dửng dưng như nghe chuyện của ai khác, đầu óc phải mất một nhịp mới quay về với thực tại. Hơi thở vẫn bình thường, dù ngực hơi nhói vì bị cuốn theo cảm xúc quá mạnh mẽ của người đối diện:

- Chị tin chồng mình. Anh ấy cũng như chị, không dễ bị người khác lợi dụng.

Cô gái hầu như hốt hoảng, chụp lấy tay chị khẩn khoản:

- Chị phải tin em, em có bằng chứng. Rất nhiều bằng chứng. Em có thể dắt chị đi bắt ghen tận nơi. Hai người hẹn hò ăn ngủ chỗ nào em đều biết hết. Chị phải tin em!

Rồi cô lật đật lôi từ trong giỏ xách một xấp ảnh, bóng đàn ông lờ mờ giống anh, và một cô gái tóc dài lả lơi, nét nhìn thoáng nhẹ nhõm, cao ráo. Chụp từ mọi góc cạnh, nhưng đều không rõ mặt.

Chị nhíu mày, lộ vẻ sốt ruột. Cô gái càng cuống cuồng, run run đưa chị một chiếc điện thoại di động Iphone đời mới, những ngón tay sơn màu tím hồng thành thạo lướt trên màn hình cảm ứng. Chị hờ hững nhìn hàng chục tin nhắn sáng nhấp nháy trên màn hình. Cho đến khi chị bắt gặp số điện thoại quen thuộc của anh.

Những dòng nũng nịu, trách móc, những dòng hẹn hò, những kỷ niệm ướt át và cả những vỗ về âu yếm đập vào mắt chị. Là tin nhắn của chồng chị và cô gái chủ nhân của chiếc iphone.
Chị chống tay vào thành ghế gỗ, lắc nhẹ đầu.

- Tôi không hiểu. Tin nhắn có thể giả mạo. Chuyện này là thế nào?

Cô gái đột ngột ngồi sụp dưới chân chị, gục đầu vào hai bàn tay khóc nấc từng hồi:

- Em có lỗi với chị, nhưng tất cả là do anh ấy. Lúc đó em còn nhỏ, lại vừa mới tốt nghiệp đại học, em tôn thờ anh ấy, em chỉ yêu thầm thôi, không bao giờ dám nghĩ chuyện gì cao xa hơn. Em mang ơn anh ấy, anh ấy đã cứu giúp gia đình em, mang cả nhà em từ dưới quê lên. Mua nhà cho em, cho tiền nuôi ba má, cho thằng em nghiện ngập của em làm bảo vệ công ty - hai bàn tay cô vặn vẹo - cả cuộc đời em không trả nợ được cho anh ấy. Nên em không kể gì đến thân em.

Cô sụt sùi, giọng méo xệch đi:

- Em làm tất cả, làm thư ký, làm con điếm của anh ấy, hầu hạ chăm sóc anh ấy khi anh ấy đi nước ngoài, đi công tác. Em tự tay nấu cơm trưa cho anh ấy ăn mỗi ngày, ở cơ quan, hay về nhà em, như một con ở... Em trồng cả vườn rau trong nhà, rau sạch, anh ấy rất cầu kỳ và kén ăn. Em không từ chối bất cứ điều gì, anh ấy đòi hỏi, dù có kỳ quái, kinh khủng đến mức nào. Nhưng đến khi em muốn có một đứa con..
.
Người chị cứng đờ, trí óc bảo phải tránh xa cô gái này ra, những giọt nước mắt nóng bỏng rơi liên tục trên tay làm chị co rúm người vì kinh sợ, nhưng chị không nhúc nhích nổi, dù một centimet khỏi khuôn mặt méo mó vì buồn khổ của cô gái:

- ...không phải em muốn níu kéo anh ấy, em chỉ muốn có kỷ niệm, một phần của anh ấy sẽ ở bên em suốt đời. Em biết anh ấy không bao giờ ở bên em suốt đời. Anh ấy là của chị, là của gia đình chị, dù em có thế nào, anh ấy không thuộc về em. Đứa đầu anh ấy bắt em bỏ ngay tháng thứ hai, đền bù cho em một cái xe Attila. Đứa thứ hai em ráng để đến tháng thứ ba, em biết là con gái, em biết ảnh không có con gái, chắc ảnh sẽ cưng lắm... ai dè... ảnh giận em quá, bắt em bỏ luôn, chỉ vứt một cục tiền cho em đi bệnh viện, rồi đi luôn ba tháng không thèm quay lại.
....

Tác giả : Sưu Tầm

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật : Nhím Xù

Lắng nghe truyện ngắn hay Ly dị chán lắm (Phần 1)
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top