Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trời lạnh lắm, anh ôm em một lần được không?

2013-10-23 13:49

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun


Trở về, Chi buộc mình phải luôn mạnh mẽ, luôn lạc quan, không một giọt nước mắt nào. Cho dù lúc nghe tin về Bách, cô gần như một người vô hồn, đi lang thang quanh thành phố cả ngày mà chẳng biết đi về đâu. Đêm về, cô giùm chăn kín mít để cô bạn cùng phòng ký túc xá không thấy những giọt nước mắt đang trào ra, lăn qua sống mũi nóng ran gò má. 

Một góc nhỏ đón đầy nắng ấm lọt thỏm trong không gian trầm mặc của trà quán. Bách tận dụng wifi của quán để check mail. Nhìn anh, người ta dễ liên tưởng đến mẫu người tràn đầy sức sống và đam mê công việc. Quả thật Bách là vậy. Cô gái ngồi đối diện nhìn Bách một cách chăm chú rất lâu. Mãi đến một lúc cô thở hắt ra. Bách ngẩng lên, rời mắt khỏi laptop: 

- Sao em không nói gì đi? 

- Em chán phải nhắc nhở anh rồi. 

- Anh sẽ nghỉ ngơi – Tay anh siết chặt tay cô - Nhưng không phải lúc này cưng à. 

- Anh thôi cái điệu bộ đó đi, anh nghĩ là chúng ta vẫn còn yêu nhau sao, Trần Vĩnh Bách, đây đã là năm 2009 rồi – Chi, tên cô gái, ném cho Bách cái lườm mắt cảnh cáo. 

- Sao, em đừng quên, anh vẫn là BF – best friend của em đó – Bách cười sảng khoái. 

- Phải, bởi vậy em mới dành cả kỳ hè của mình ở Việt Nam để bám đuôi anh nè – Chi cười, miệng thấy đắng nghét. 

Tháng trước, mẹ Bách gọi cho cô, Bách bị bệnh nặng, thời gian anh còn không nhiều. Và con người Bách, như Chi biết, chẳng muốn dành thời gian ít ỏi đó để nằm liệt trên giường. Bách lao vào công việc, làm như điên, mẹ Bách chỉ còn cách gọi cho Chi, người theo bà nói là người duy nhất Bách chịu nghe lời. Chi hồ nghi, nếu thật vậy chắc hai người đã chẳng chia tay. Dù sao thì trái tim cũng mách bảo Chi quay về. 

Hai người đã trải qua thời học sinh bên nhau, cấp I, cấp II, cấp III, đi du học cùng nhau, là bạn hơn mười năm trời trước khi yêu nhau, rồi chia tay. Sau ngày chia tay họ trở thành hai người bạn thân đúng nghĩa dù mỗi người một lựa chọn khác nhau, Bách ở Sài Gòn làm việc, Chi ở lại Rotterdam học tiếp. 

Trở về, Chi buộc mình phải luôn mạnh mẽ, luôn lạc quan, không một giọt nước mắt nào. Cho dù lúc nghe tin về Bách, cô gần như một người vô hồn, đi lang thang quanh thành phố cả ngày mà chẳng biết đi về đâu. Đêm về, cô giùm chăn kín mít để cô bạn cùng phòng ký túc xá không thấy những giọt nước mắt đang trào ra, lăn qua sống mũi nóng ran gò má. 



Tiếng chuông từ điện thoại vang lên, giờ uống thuốc của Bách. 

- Bách, uống thuốc đã anh – Cô nhắc khi thấy anh lại cắm cúi vào laptop. 

- Một lát thôi. 

- Bách – hơi lên giọng, Chi gỡ bàn tay anh khỏi bàn phím, đặt mấy viên thuốc vào đó – Uống thuốc đi. 

- Em còn dữ hơn cả mẹ anh, em đã thay đổi từ lúc nào vậy? – Bách miễn cưỡng cầm ly nước lọc Chi đặt trước mặt, nhưng không quên chọc ghẹo lại Chi. 

Cơ mặt Chi giãn ra đôi chút khi Bách uống xong phần thuốc, không biết từ lúc nào Chi đã trở thành hộ lý kiêm trợ lý bất đắc dĩ của anh. 

- Xin lỗi em – Bách đột nhiên chùng giọng, nhìn thẳng về phía đối diện. 

- Vì anh đã biến em thành mụ phù thủy hả, nếu vậy thì không cần đâu – Chi bật cười. 

- Không, vì đã làm em lo lắng. Chỉ thế thôi.

- Không sao, em cũng chỉ vì món tiền dưỡng già đầu tư vào công ty anh thôi mà. 

- Dù sao thì cũng cảm ơn em – Bách tặc lưỡi, chuyển cái nhìn sang màn hình laptop. 

- Anh nghỉ một lát đi. 

- Cuộc họp chiều nay xong xuôi thì anh còn nhiều thời gian để nghỉ mà. 

Chi thấy mắt mình nhòe đi, môi cắn chặt cố không bật ra tiếng khóc. 

- Thôi nghỉ đi anh – Chi thẳng tay gập màn hình laptop xuống làm Bách thoáng ngỡ ngàng. 

- Nè, em lại hiện hình phù thủy rồi – Và Bách làm trò trêu chọc lại cô – Thì em cũng phải để anh shutdown máy chứ. 

- Cho anh 5 phút, rồi mình về công ty, anh nên nằm ngủ một lúc trong phòng của mình trước khi họp chiều nay. 

- Dạ, biết rồi – Bách nheo nheo mắt nhìn Chi – Còn em, em đi đâu lúc anh ngủ? Chẳng lẽ bây giờ em muốn ngồi canh anh ngủ luôn? Thôi đi, anh đâu còn là thằng nhóc năm tuổi trốn ngủ trưa đi đá banh
.
 
- Em cũng chẳng còn là cô bé năm tuổi cần giấc ngủ trưa. Em đi đâu đó mua quà cho mấy người bạn bên kia. 

- Bạn, anh bạn trai em hay kể à? 

- Cậu nhóc không còn năm tuổi này nhiều chuyện quá.

- Người yêu cao 1,8m, thích sưu tầm cravate ư? – Dù Chi nhăn mặt không muốn nói vụ đó nhưng anh vẫn tiếp tục lải nhải bên tai cô suốt đoạn ra bãi xe – Chúa ơi, em nên mua cho cậu ấy một cravate kẻ sọc và tốt nhất là nên mời anh cùng đi, anh cũng thích và khéo chọn cravate. 

- Trần Vĩnh Bách! – Cô phải hét lên một lần nữa thì anh mới dừng nói và nhìn cô cười cười ra vẻ biết lỗi – Đưa em về công ty đi, rồi anh đi ngủ và em sẽ đi bộ loanh quanh. Kết thúc ở đây, được chưa ông tướng? 

- Được thôi – Bách tiu nghỉu chịu thua sự sắt đá của Chi, bỏ đi về hướng bãi giữ xe mà không biết cô đi chầm chậm sau lưng đang quan sát mình. Chi chợt nhớ về những ngày cuối thu cùng đi thơ thẩn với Bách trong rừng, dưới chân xào xạc lá khô và sỏi, gió thổi nhiều và dào dạt, kèm theo chút se lạnh của mùa đông sắp tới. 



Bách cũng đi phía trước Chi, mặc chiếc áo len xám bên ngoài áo sơmi trắng kẻ sọc và khăn quàng màu xanh đậm, quần jean sậm màu, mái tóc Bách bay bay trước cơn gió thổi qua trông cô đơn nhưng hấp dẫn đến lạ lùng. Trái tim cô gái mười tám tuổi lần đầu biết rung động trước anh bạn thân… 

Nói là vậy nhưng Chi cũng nhanh chóng lựa những thứ cần mua, cô bắt đầu lo lắng khi để Bách một mình. Văn phòng yên ắng, giờ này là giờ nghỉ trưa nên khác hẳn với lúc làm việc thường ngày của một công ty quảng cáo. Chi mở cửa thật khẽ. Bách đang nằm ngủ trên sofa, tay anh còn cầm quyển tạp chí đặt trên ngực, trông anh lúc này như một vị thiên sứ, khác hẳn với anh khó tính lúc làm việc, khác hẳn với anh cứng đầu trong những cuộc cãi vã khi hai người còn yêu nhau. Thiên sứ, rồi thiên sứ sẽ bay về trời. 

Nguồn: Sưu tầm 

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun

Kỹ thuật : Jun



(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top