Phát thanh xúc cảm của bạn !

Và em lại mơ, giấc mơ xa! (Thì thầm 300)

2013-10-23 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Nếu quên được anh, em đã quên. Nếu dễ dàng mở lòng yêu một chàng trai khác, em đã là một nửa của họ rồi. Sao em vấn thế, vẫn hướng về anh, dù rằng từ lúc anh chưa có người yêu cho đến khi anh chọn chị là người chung bước?


Và em lại mơ, giấc mơ xa! (Thì thầm 300)

Mơ. Lại mơ. Mơ đến một vùng đất xa lắm, sâu lắm, thăm thẳm, mà sao không giống nơi nào nhỉ? Dù một chút, một chút quen thuộc cũng không!

Nhớ. Lại nhớ rồi. Nhớ gì cũng không biết nữa. Chỉ thấy con tim chợt rên rỉ...

Đau. Lại nỗi đau cũ. Ai biết? Vết thương lòng bỗng cựa quậy, ồn ào như muốn nhô lên khỏi ký ức chìm sâu.

Tỉnh giấc! Giật mình! Khóc...


Lại vậy rồi… Em biết! Con người ta, trong cuộc sống hàng ngày, có mấy ai dễ tách bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài để sống thật với những gì mình có bên trong? Anh cũng vậy. Và em cũng thế!

Có những phút giây của ngày hôm qua, em không thể biết, bất chợt sự thật vỡ òa, rõ ràng trước mắt: Em đã lớn - lớn trong mắt ông bà, bố mẹ, lớn trong suy nghĩ của anh và lớn ngay trong cảm nhận của em. Ý thức cho em biết rằng, em đã lớn rồi, 22 tuổi rồi đấy, nhưng phải làm gì đây khi càng lớn thì cảm xúc của em càng rộng, tình cảm của em càng đậm và tình yêu của em giành cho anh càng sâu sắc hơn?

Có những phút giây của ngày hôm qua, ngỡ rằng mình đã quên, nhưng ngày hôm nay đây, em nhận ra rằng mình vẫn đang rất nhớ. Nhớ rất nhiều, rất rõ, rất gần... Lí trí bảo tình cảm, tình cảm điều khiển lí trí, chúng dùng dằng nửa nọ nửa kia, có khi tưởng chừng xung đột không thể hòa giải được, bất lực. Cái tên lí trí trong em bảo rằng phải quên đi, quên những gì không đáng nhớ, nhưng tình cảm lại níu kéo thật mạnh, giật lại tất tần tật những gì em không thể nào quên! Em không biết tại sao lại thế. Bản thân em cũng chẳng thể hiểu được tình cảm đó là gì, càng không biết được thế nào là tình yêu, như cái mà người ta vấn nhan nhản nói ra hàng ngày ấy. Không biết! Không hiểu! Chỉ biết rằng, nghĩ đến anh, nhớ đến anh tiếng lòng em lai thổn thức.

Nhắc đến anh làm em quên đi rằng bên cạnh em vẫn đấy những người dõi bước theo em, vẫn đã và đang cố gắng bảo vệ và che chở cho em. Nhắc đến anh, làm em muốn gặp.- nhưng em sợ! Em sợ phải đối diện với tình cảm của em. Sợ gặp anh rồi, khi về em lại nhớ. Sợ rằng em sẽ khóc. Sợ lòng mình sẽ bị tổn thương... Em sợ khi gặp anh, anh lại vẫn cứ quan tâm. Sợ thấy anh nói chuyện điện thoại với chị. Sợ thấy anh nói về tương lai. Sợ thấy anh, cảm xúc trong em lại trở lại...

Em biết, anh còn cả một sự nghiệp phía trước, một tương lai rộng mở. Em luôn biết như vậy, và mong mình sẽ là người giúp sức. Nhưng không được, không được nữa anh ạ. Vì anh đã chọn chị. Bên anh đã có chị! Biết bao lần em tự nhủ, anh đã có chị bên cạnh, nhưng lòng ích kỷ trong em lại không muốn chấp nhận điều đó! Đã có lúc, cái phần CON trong em trỗi dậy, len lỏi trong suy nghĩ của em ý thức rằng anh - chị chia tay. Thật ích kỷ đúng không anh? Nhưng may quá, em đã tỉnh lại, chỉ mong anh được hạnh phúc! Anh - chị rất đẹp đôi, thật lòng em mong! Đã có lúc em tưởng mình không thể gượng dậy được tình cảm, để rồi em biết mình đã chiến thắng bản thân. Em yêu anh đến mức không thể giả vờ làm em gái của anh được. Và em đã lạnh lùng, và em đã vô tâm - dù rằng vẫn hàng ngày dõi theo từng bước tiến của anh.

Có nhiều lần em tự hỏi, liệu anh đã từng ở trong tình thế như em? Nếu đơn thuần chỉ là vấn đề của lý trí thì có lẽ em đã đủ thông minh và mạnh mẽ để giải quyết. Nhưng biết sao đây, khi tình cảm em dành cho anh lại ẩn sâu trong trái tim? Nếu quên được anh, em đã quên. Nếu dễ dàng mở lòng yêu một chàng trai khác, em đã là một nửa của họ rồi. Sao em vấn thế, vẫn hướng về anh, dù rằng từ lúc anh chưa có người yêu cho đến khi anh chọn chị là người chung bước?

Em vẫn thế, vẫn một mình với tất cả những trăn trở, suy tư, một mình với nỗi cô đơn mà chỉ có anh mới làm em dịu bớt? Nếu kể cho ai đó nghe, chắc họ sẽ khó tin lắm. Nhưng nếu sau này, tình cờ nghe ai đó kể chuyện của em cho anh thì anh hãy tin rằng tình cảm em giành cho anh là thật lòng, anh nhé!
Em cứ tưởng mình đã quên, đã nguôi, đã mạnh mẽ. Nhưng rồi, nước mắt em cứ thế rơi, lăn dài, nức nở... Em vẫn biết là phải thế này, thế kia, biết là phải mạnh vào, cứng rắn lên một chút, biết là phải như thế, nhưng chưa làm được anh ạ!

Anh ạ, anh biết không, cứ mỗi lần nghe những giai điệu quen thuộc, em lại nhớ. Gặp anh và chị đi chợ cùng nhau, anh biết tâm trạng của em thế nào không? Rất tủi thân mà không dám thể hiện .Vâng, em đã quen, quen cô đơn, quen không có người chung bước, và đã quen không có Anh!

Em nhớ, có ai đó từng nói: “Can đảm không phải là không sợ - can đảm là vẫn sợ nhưng vẫn làm”. Em đã can đảm yêu anh nhưng không đủ can đảm để quên. Em quá yếu đuối? Không, em không phải thế! Chỉ vì tình cảm dành cho anh vẫn đang nhiều, rất nhiều mà thôi. Em sẽ bỏ "lòng can đảm yêu anh" và sẽ có người tiếp thêm sức mạnh để có "lòng can đảm quên anh". Em sẽ là một cô em gái vô tư, thoải mái, sẽ vẫn luôn bên anh nhưng sẽ quan tâm và thương yêu theo một cách rất riêng, để anh không chút vướng bận, yên tâm bên chị, để em đi tìm hạnh phúc cho riêng mình! Người ta vẫn đợi em, vẫn mong em như em đã từng mong anh... Mong anh về... Để nhìn anh. Gần anh. Nói chuyện với anh. Thương yêu anh theo cách bình thường nhất!

Nếu nhìn về phía trước, em, anh, chị hay những người thân đều thấy một tương lai tốt đẹp của anh và chị. Và em mừng! Nhưng thực sự em không biết làm thế nào anh ạ. Em phải làm gì đây khi tưởng như đã quên rồi, tưởng như đã dấu, đã cất, đã khóa kỹ bằng mã số của công việc, cuộc sống ồn ào và bằng cả những tình cảm mới rồi, những rồi em lại nhận ra càng ngày em càng lún sâu vào tình cảm dành cho anh. Em phải làm gì đây khi nước mắt nghẹn lời mỗi lúc nói chuyện với anh xong? Làm gì đây khi chỉ biết khóc khi nhớ anh? Làm gì đây khi em muốn nói chuyện với anh mà không dám nhấc máy gọi điện? Làm gì đây khi yêu anh mà anh không hề hay biết, yêu anh mà anh không thể làm gì vì bên anh đã có chị? Giá như, lúc này đây, chỉ cần một cuộc điện thoại hay một tin nhắn của anh, rất bình thường thôi nhưng em sẽ hạnh phúc lắm...Giá như em đủ cam đảm để gọi...Và giá như em đủ cản đảm để... quên!

Anh biết không, trong cuộc vui hôm đó của mọi người, anh đã không đến được. Anh có biết trong buổi liên hoan đó, em chỉ lo cho anh không? Lo anh đi đường nhỡ may có chuyện gì đó, lo anh đi đường đông, lại về chuyến xe muộn sẽ mệt lắm. Em đã khắc khoải chờ tin nhắn của anh để biết rằng anh đi đường an toàn. Em đã nghĩ anh ốm, nhưng không dám nhắn tin hay  gọi điện, vì em sợ, một nỗi sợ vô hình... (mãi sau này em mới biết em sợ là có căn cứ!) Em chỉ mong sao anh đừng xảy ra chuyện gì. Anh cũng đừng ốm nhé, bởi vì nếu ốm em sẽ lo lắm đấy, lo mà không được và không nên đến thăm thì em lại càng lo hơn. Vì thế, anh đừng ốm nhé, mong sao bệnh viêm xoang của anh không phát theo mùa đông nữa, mong sao anh luôn khỏe mạnh, công tác thật tốt, mong chị của anh là một người biết quan tâm đến anh từ những cái nhỏ nhất là em yên tâm rồi anh ạ.

Và em lại mơ, giấc mơ xa! (Thì thầm 300)

Và hiện tại, riêng em, em vẫn cứ sống với hàng mớ những nguyên tắc của bản thân, với những luật lệ vô lý của riêng mình, vẫn sống với hàng mớ những ký ức của quá khứ - hiện tại - tương lai! Và em lại mơ, giấc mơ mới.

Giấc mơ xa... 
            
•    Gửi từ Lâm Hạ hethongquanlynhansu@

Mời bạn lắng nghe thì thầm Tình yêu trong tôi vẫn tồn tại!

Thì thầm số 300 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Mời bạn theo dõi fanpage www.facebook.com/yeublogvietwww.facebook.com/yeublogradio để có cơ hội nhận được những phần quà bất ngờ từ Blog Việt – Blog Radio.



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau. Xa nhau, để mai ta yêu nhau. Phải không anh?

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Sau khi chia tay, nhiều người không thích gọi người kia là người yêu cũ mà chỉ gọi là người đã từng rất thương. Bởi vì với họ, những cái cũ nên gói ghém lại để cất khi vào kho ký ức.

back to top