Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng chết vì yêu (Phần 1)

2013-10-29 15:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Có những thứ người ta cứ mặc định nó thành thói quen và ko bao giờ có ý thức trân trọng nó…

Phụ nữ bước vào tuổi từ 25 trở lên, luôn cố gắng ổn định cuộc sống của mình bằng cách kết hôn, những cô gái dù luôn nói không ham vật chất, không cần tiền, nhưng hầu hết trong số họ vẫn mong được gả vào chỗ tốt. Đương nhiên rồi, ai cũng đều có mưu cầu hạnh phúc như vậy.

Thụy cô gái độc thân luôn thích mang những đôi giày màu đỏ, và Thụy cũng không bao giờ đi giày màu gì khác ngoài màu đỏ, những người phụ nữ mang giày màu đỏ thường có cá tính mạnh, hình như thế. Thụy mạnh mẽ, ít nhất thì mọi người gặp Thụy đều nhận xét về cô như vậy, Thụy luôn biết cách làm cho cuộc sống của mình tràn ngập tràn màu sắc. Thụy tự tin cho mình là một bông hoa, dù xấu hay đẹp nhưng cũng luôn phải nở rực rỡ và nổi bật, Thụy luôn nói rằng " Cuộc đời sống được bao lâu mà phải hững hờ" . Người con gái như Thụy đương nhiên luôn hấp dẫn đàn ông xung quanh, đặc biệt khi Thụy chưa thuộc về ai. Thụy độc thân, nhưng không bao giờ nhận mình cô đơn. Bởi vì lúc nào Thụy cũng rất bận rộn yêu đương, bận rộn sống, bận rộn làm việc, bận rộn với rất nhiều mối quan hệ. Sở dĩ xã hội công nhận Thụy độc thân, bởi vì Thụy chưa kết hôn, đơn giản vậy thôi. Độc không có nghĩa là không yêu, không có nghĩa là không có tình yêu.



Thụy không phải thuộc giới tính thứ ba, cũng không phải lãnh cảm, nhưng Thụy chỉ muốn yêu mà không bao giờ muốn cưới. Nếu các bác sĩ tâm lý nói có một hội chứng “ sợ hôn nhân” thì có lẽ Thụy đang mắc phải hội chứng đó. Hàng ngày sách nói, báo mạng nói, báo đài nói, status Facebook nói , bạn bè nói… đủ các vấn đề phức tạp về hôn nhân, lúc yêu những mâu thuẫn to như con khủng long cũng chỉ được coi bé bằng con kiến, nhưng khi cưới vào rồi, những vấn đề bé như con kiến cũng có thể đủ làm tan vỡ một hạnh phúc gia đình, một tình yêu bền vững cả chục năm trời. Ai cũng nói rằng hôn nhân là cái toilet người trong muốn ra, người ngoài muốn vào. Đám bạn của Thụy đứa nào cưới vào rồi cũng la oai oái, mà có phải chúng bị “ ép hôn” đâu, đứa nào cũng yêu đương vài ba năm mới cưới, toàn tình yêu bất diệt cả, thế mà lúc cưới về rồi, đứa nào cũng lôi Thụy ra bảo “ tao bị lừa mày ah” lúc trước khi cưới “ lão “ tốt đẹp bao nhiêu thì lúc cưới về rồi lão “ thối nát” bấy nhiêu...tìm mỏi mắt không được đứa nào ca ngợi lấy chồng sướng lắm, lấy đi.

Thậm chí bạn Thụy còn nói rằng, nếu được làm lại tao không bao giờ ngu dại mà cưới chồng, cứ ở vậy, yêu thằng nào thì yêu chán thằng nào thì bỏ, sau này kiếm đứa con để nuôi, sống thế mới là sống
Trời ơi, mỗi lần tụ họp bạn bè, là Thụy muốn điên cái đầu về các đề tài chồng con, toàn thấy những màu sắc u ám, thành ra Thụy bị chứng sợ cưới. Cuộc sống của Thụy quay đều, ngày quay cuồng trong công việc, nhưng kết thúc 8 giờ làm việc, Thụy quay ngoắt 180 độ, sống cuộc sống hoàn toàn khác, Thụy thả mình tự do muốn làm gì thì làm, về nhà ngủ không cần ăn tối cũng được, hẹn hò cũng được, lên pub uống rượu, đi bar lắc lư, hay chui vào một xó nào đó của góc café quen ngồi lướt facebook chat chit… mọi thứ đều do Thụy làm chủ, thời gian không phải chia năm xẻ bảy cho ai. Đám gà mái có chồng nhìn Thụy luôn thèm muốn, ước gì được sống như Thụy. Thì rõ ràng họ cũng đã từng được sống như Thụy, chính họ là người tự thay đổi cuộc sống của mình đấy chứ. Nhưng Thụy biết họ chỉ trong vài phút bồng bột mà thèm muốn như thế thôi, chứ nếu cho họ chọn lựa lại họ vẫn sẽ chọn lựa chui vào cái toilet, chính là cái hố hôn nhân. Quy luật chung của xã hội của loài người thì không nên chống lại, nếu chống lại thì sẽ bị lên án. Thụy không có ý định chống lại luật hôn nhân gia đình, chỉ là Thụy không muốn kết hôn, bởi vì Thụy thấy không cần kết hôn cuộc sống vẫn đang rực rỡ màu sắc. 



Dù là khi có người yêu hay khi không có người yêu, cuộc sống của Thụy lúc nào cũng đầy màu sắc. Thụy chưa bao giờ phải ôm gối một mình rầu rĩ than lên “ Cuộc sống chán quá” như đám bạn bằng tuổi chưa chồng vẫn than.

Những buổi tối cuối tuần thay vì hò hẹn ở nơi nào đó có phong cảnh lãng mạn, thì nơi Thụy lui đến vào cuối tuần là các tụ điểm bar, pub, ngay cả trong thời gian hẹn hò với một ai đó thói quen này không thay đổi.

Thụy sẽ về nhà vào lúc 2h đêm, bất kể khi có bạn trai hay không, Thụy cũng đều trở về nhà, không bao giờ qua đêm ở bất cứ đâu khác ngoài nhà mình. Thụy luôn để cả mặt mũi còn đầy phấn son, quần áo còn đầy mùi thuốc lá bia rượu như vậy mà ngủ, và bình minh sau mỗi cuộc ăn chơi của Thụy bao giờ cũng là 12h trưa, khi bụng đã đói meo, những lúc như thế thường Thụy sẽ kiếm đại một cái gì đó trong tủ lạnh và gặm, sau đó sẽ tiếp tục đi ngủ.

Thụy chỉ thức dây khi mặt trời gần tắt ấy là lúc Thụy lại lượn phố, đi mua sắm, đi ăn và rồi hưởng thụ nốt môt tối trên bar. Hầu như cuối tuần nào của Thụy cũng diễn ra như thế. Từ ngày quen Linh, Thói quen của Thụy có thay đổi một chút, buổi trưa thứ 7, Linh luôn biết Thụy ngủ nướng đến lúc nào sẽ dậy, Linh thường nhắn tin cho Thụy lúc 10h trưa vỏn vẹn mấy chữ “ Khi nào ngủ dậy thì gọi em” Hồi đầu Thụy luôn hốt hoảng tưởng có việc gì, Linh chỉ đáp chờ em rồi qua đi ăn.

Dần dần Thụy quen với việc đó, sẽ goi điện hỏi “ trưa nay ăn gì? ”

Có những thứ người ta cứ mặc định nó thành thói quen và ko bao giờ có ý thức trân trọng nó…



Bìa sách "Đừng chết vì yêu" - tác giả Mèo Xù - phát hành độc quyền bởi VNNPLUS tháng 10/2013 

Tác giả: Mèo Xù 

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Mèo Mun

Kỹ thuật : Jun



(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top