Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường (Phần 30)

2013-11-01 14:42

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Với những giọt nước mắt đang còn vương trên làn mi dài cong vút của mình, mái tóc dài buộc nhẹ ở đằng sau trông thật tươi mát và toàn bộ bầu ngực đang phập phồng dưới làn áo, nàng trông như một bức tranh điển hình cho sự trong trắng quyến rũ và kích thích không thể tưởng tượng được.

Bữa sáng của Elizabeth làm thoả cơn đói của Ian; nhưng sự thật thì ý tưởng tiếp tục một bữa tối nữa làm cho dạ dày của chàng cồn cào khi chàng đi về phía chuồng ngựa để xem xét thương tích của con Mayhem.

Chàng đi được nửa đường khi chàng nhìn thấy nàng ở bên trái, đang ngồi trên sườn đồi ở giữa những cây hoa chuông, cánh tay của nàng vòng quanh đầu gối, trán tựa trên đó vẻ nghỉ ngơi. Với mái tóc óng ánh sáng rực như mặt trời, nàng trông giống một bức tranh thể hiện sự thất vọng đau đớn đến xé lòng. Chàng quay đi định để cho nàng yên tĩnh; rồi với một tiếng thở dài bực dọc chàng thay đổi ý kiến và bắt đầu đi xuống đồi hướng về phía nàng.



Được một vài mét chàng nhận thấy vai của nàng rung lên nức nở và chàng cau mày ngạc nhiên. Rõ ràng là không liên quan đến bữa ăn vừa rồi, nên chàng nói vẻ thích thú chêu trọc.
“Chẳng không ngoan khi khóc vì một miếng thịt bị cháy cả.”

Elizabeth giật mình vì giọng nói của chàng. Vội vàng cúi đầu xuống, quay sang bên trái để dấu những giọt nước mắt. “Tôi không khóc vì điều đó,” nàng nói, cảm thấy ngượng ngùng và bối rối. Một chiếc khăn tay màu trắng tinh xuất hiện trước mặt nàng và Elizabeth nhận lấy, chấm nhẹ những giọt nước mắt trên mặt.

“Vậy tại sao cô khóc.”

Nàng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm về phía trước, đôi mắt của nàng chăm chú nhìn những ngọn đồi đầy hoa chuông và cây táo gai, ghì chặt chiếc khăn tay nàng nói, “Tôi khóc vì sự vô tích sự của mình và vì việc tôi không có khả năng kiểm soát cuộc đời mình.”

Từ vô tích sự làm Ian giật mình và trong đầu chàng loé lên hình ảnh một kẻ ve vãn vô tích sự mà chàng gắn cho nàng hoá ra nàng có cách dùng từ ngữ thật thật là giỏi khác thường. Nàng quay sang nhìn chàng và Ian chìm trong đôi mắt màu xanh ngọc tuyệt đẹp đang ngân ngấn nước mắt. Với những giọt nước mắt đang còn vương trên làn mi dài cong vút của mình, mái tóc dài buộc nhẹ ở đằng sau trông thật tươi mát và toàn bộ bầu ngực đang phập phồng dưới làn áo, nàng trông như một bức tranh điển hình cho sự trong trắng quyến rũ và kích thích không thể tưởng tượng được. Ian giật mình tránh nhìn vào ngực nàng và đột ngột nói, “tôi đang đi bổ vài khúc củi vì chúng ta cần nó cho tối nay. Sau đó tôi sẽ đi câu vài con cá cho bữa tối. Tôi tin là cô sẽ tìm thấy cách để khuây khoả bản thân trong khi chờ đợi.

Như cõi thiên đường (Phần 30)

Giật mình bởi sự cộc cằn đột ngột của chàng, Elizabeth gật đầu và đứng lên, lờ mờ nhận ra là chàng đã không đưa tay ra giúp đỡ nàng. Chàng đã đi xa và rồi chợt quay lại nói thêm, “đừng cố gắng lau dọn căn nhà. Jake sẽ trở về vào buổi tối với một vài người phụ nữ để làm điều đó.”

Sau khi chàng đi khỏi, Elizabeth chậm dãi bước về phía ngôi nhà, cố gắng tìm kiếm điều gì đó để làm để có thể hướng tâm trí của mình tránh khỏi suy nghĩ về tình trạng khó khăn của mình. Cuối cùng nàng quyết định ít nhất nàng cũng có thể lau dọn tình trạng lộn xộn khi nàng nấu ăn, nàng bắt tay vào làm. Khi nàng cạo trứng đóng lại trong chảo nàng nghe thấy những âm thanh của tiếng bổ củi. Gạt những sợi tóc loà xoà trước trán, nàng liếc nhìn ra phía cửa sổ và rồi nàng giật mình, đỏ mặt xấu hổ. Không có áo Ian đang ở trần, cái lưng màu đồng của chàng cuồn cuộn những bắp thịt, eo nhỏ thon, cánh tay và vai gợn lên những múi thịt rắn chắc khi chàng vung chiếc rìu lên một cách mạnh mẽ. Elizabeth chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông ở trần trước đây, cũng như bao giờ thấy một người đàn ông ở trần cường tráng như vậy. Nàng sốc và như bị thôi miên rồi thất kinh vì nhìn chàng chằm chằm. Giật phắt mình rời mặt khỏi cửa sổ, rồi thất bại trong việc kiềm chế nàng lại len lén nhìn ra phía chàng. Nàng lấy làm ngạc nhiên vì chàng xẻ gỗ một cách thành thạo và khéo léo. Chàng trông thật giống như khi ở bữa tiệc của Charise, khi đó chàng trông thật thoải mái với bộ đồ buổi tối được cắt may khéo léo nàng đã sai khi cho rằng chàng đi bên rìa xã hội thượng lưu và kiếm sống bằng nghề cờ bạc. Khi đó chàng trông thật thoải mái như ở đây tại nhà chàng ở một nơi thiên nhiên hoang dã của Scoltland. Có điều còn hơn thế nữa ở đây cơ thể khoẻ mạnh của chàng thô ráp nhưng đầy sức sống và tính cách của chàng thật hoàn toàn phù hợp với vùng đất hoang dã chưa thuần hoá này.

...

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc: 
Jun, Mèo Mun

Kỹ thuật: Na Ngố

Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top