Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lạc lối yêu thương! (Thì thầm 303)

2013-11-03 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Thì thầm bên bàn phím - Tôi vẫn thích gọi người ấy là cậu, cách gọi đó khiến cho tôi cảm thấy đó là thứ tình cảm ngây thơ và trong sáng của tuổi học trò. Là một thứ mơ hồ như tình yêu ngốc nghếch mà chính tôi đã không kịp nhận ra trong suốt những ngày cậu ấy ở bên cạnh tôi.



Một đêm bão giông ...

Trong màn đêm bao trùm lấy những hàng cây, tiếng lá xào xạc, xô nhau rít lên thành từng cơn, xoa xoa đôi bàn tay, khẽ rùng vai bước đi trên con đường ấy... Lạnh lẽo biết bao nhiêu, cô đơn biết bao nhiêu... lại không nhìn thấy lối đi nữa rồi... Hoang mang , đôi mắt nhắm nghiền lại!

Bóng dáng ấy, nụ cười ấy bỗng dưng hiện lên. Người ấy đứng đợi tôi và đưa cho tôi một chiếc áo khoác: "Lạnh lắm phải không? Ai bảo cứ mặc phong phanh".

"Rầm!" Cánh cửa đóng sập lại! Choàng tỉnh giấc... Ra là mơ! Lại một đêm giông bão nữa rồi. Chui ra khỏi chiếc khăn nhẹ mùa thu, cái lạnh ùa vào phòng nhưng vẫn đứng ra phía ban công nhìn ngắm xuống. Lạnh quá, gió lại xào xạc rồi. Lại cái cảm giác ấy đến bất chợt... và ôm lấy tâm hồn tôi! Tôi lại muốn mình đi lạc lối.

Tôi vẫn thích gọi người ấy là cậu, cách gọi đó khiến cho tôi cảm thấy đó là thứ tình cảm ngây thơ và trong sáng của tuổi học trò. Là một thứ mơ hồ như tình yêu ngốc nghếch mà chính tôi đã không kịp nhận ra trong suốt những ngày cậu ấy ở bên cạnh tôi.

Có lẽ thời gian chẳng bao giờ dừng lại cả, nhưng có những khoảnh khắc mà thời gian mãi mãi chẳng thể xóa nhòa đi được. Và cái khoảnh khắc cậu ấy đứng đợi tôi mang theo một chiếc áo khoác trong đêm mưa gió ấy ... vẫn cứ luôn hiện về theo những cơn bão giông... Đôi khi, tôi sợ những đêm mưa giông, nó sẽ dấy lên trong tôi những thứ cảm xúc thật khó tả, và tôi lại loay hoay để tìm cho mình một điểm sáng trong màn đêm ấy. Có những cơn gió như thổi bung cả mái tóc, kèm theo những giọt nước mắt - rất ít nhưng đủ để biết rằng: Tôi đang nhớ một người đã không còn thuộc về tôi!

Để rồi tôi trăn trở trong những bồn bề cảm xúc... Rằng tôi nhớ một ai đó, và đang không nhớ một ai đó. Không thể điều khiển được cảm xúc của chính mình nữa. Bất giác đợi chờ một tin nhắn, bất giác mỉm cười khi nghĩ về một ai đó, rồi lại giật mình nhắc nhở bản thân sao không còn lý trí.

Có lúc mọi thứ trở nên không rõ ràng nữa, danh giới mong manh bản thân tôi vạch ra và lại tự mình làm mờ ảo đi... Chỉ là muốn nghe một giọng nói từ quá khứ vọng về... chỉ hôm nay thôi sẽ nhớ để mai thức giấc sẽ quên. Một ngày trôi qua lặng lẽ để rồi lại bất giác cầm chiếc điện thoại nhắn tin vào một số lạ nhưng đã nhớ đủ 10 con số... lại nhủ bản thân rằng nốt hôm nay thôi! Rồi lại mong chờ những tin nhắn, lại cảm thấy mình đang đợi chờ ... Ơ! Hóa ra tôi vẫn còn khờ khạo và cảm thấy bản thân không có tự trọng như thế. Nghe giọng nói, cùng trò chuyện... bất giác lại muốn gặp lại... để làm gì tôi cũng không rõ nữa

Đã nghĩ rằng có thể mình không hiểu cảm xúc của chính mình, nhưng không nên kéo theo cả những cảm xúc của người khác... Có thật sự cậu ấy sẽ vẫn như vậy, đứng ở nơi đấy, dang đôi tay mỗi khi tôi quay lại không? Tôi đang ảo tưởng chạy theo những kỉ niệm hay là bản thân thực sự mong có những điều như thế... Giận một chút, buồn một chút. Nhưng lại tự nói với mình: Sao lại giận? Sao lại buồn... Có quyền gì mà giận? Có quyền gì mà buồn?

Giận vì chẳng thuộc về mình mà mình cứ tham lam muốn giữ cho mình.

Buồn vì chẳng biết là cậu ấy cảm thấy như thế nào khi mình lại đang cuốn cậu ấy vào cuộc sống của mình... Là khi mình cảm thấy một thứ tình cảm nào đó từ hướng đấy... nhưng lại không thể thốt được ra thành lời... Vì vậy nên giận, vì vậy nên buồn ...



Là bản thân muốn níu lại nhưng lại không biết mình có đang lạc lối không nữa? Là biết rằng tương lai sẽ ra sao nhưng hiện tại lại cứ muốn giữ lấy.

Liệu có thật sự rằng cậu ấy để cho mình tham lam giữ lấy hay không? Liệu có phải mình đã thật sự mệt mỏi đến nỗi không thể một mình vượt qua những cảm xúc ấy không? Đã gieo một hạt mầm vào mảnh đất yêu thương, tự nhủ rằng hạt giống ấy đã đóng băng rồi và sẽ không để nó nảy mầm. Vậy mà đôi tay này lại muốn tưới thêm những giọt nước mát lành để nó có thể ươm mầm.

Liệu mình có lại làm cậu ấy tổn thương để rồi lại hối hận nữa không? Mưa dông rồi, đắp chăn ấm nhé kẻo lạnh.

Nhớ ai đó trong cơn giông bão vẫn lao mình vào những cơn mưa để ướt, để làm ấm một trái tim lạnh giá...

Phải chăng tôi đã lạc lối? Và cậu ấy có lạc đường vào lối đi của tôi
!

  • Gửi từ Na & Pily - love_angel.hp113@

Mời bạn lắng nghe thì thầm Và em mơ giấc mơ xa!

Thì thầm số 303 được thể hiện qua giọng đọc Nabi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Mời bạn theo dõi fanpage www.facebook.com/yeublogvietwww.facebook.com/yeublogradio để có cơ hội nhận được những phần quà bất ngờ từ Blog Việt – Blog Radio.



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

back to top