Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì anh, em sẽ thôi yêu hoa sữa! (Thì thầm 304)

2013-11-06 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Thì thầm bên bàn phím - Dừng hẳn xe, hít một hơi thật sâu cho căng tràn lồng ngực, tận hưởng hương hoa cuối, mùa thu cuối và nhớ tới một câu anh từng nói:” Rồi hoa sữa sẽ thôi nồng nàn như anh sẽ thôi nhớ về em…”. Em đưa tay quyệt ngang dòng nước mắt đang lăn dọc sống mũi. Ừ thì hết thu này, em sẽ thôi yêu hoa sữa…

Vì anh, em sẽ thôi yêu hoa sữa! (Thì thầm 304)

Em gặp anh khi Hà Nội bước vào những ngày mùa thu chín nhất, mùi hoa sữa nồng nàn nhất và những con đường Hà Nội thì đẹp hơn bao giờ hết. Anh không phải một người Hà Nội gốc, giọng anh vẫn còn cái chất của miền trong mà nếu ai tinh ý sẽ nghe ra, nhưng anh yêu Hà Nội, sâu sắc và nồng nàn. Và có lẽ đó, từ bao giờ em cũng bắt đầu nặng lòng với Hà Nội. Nhờ anh em được biết Hà Nội về đêm đẹp như thế nào, mùi hoa sữa nồng nồng, ngai ngái ra sao rồi cả cái cảm giác yêu anh, một tình yêu mong manh, muộn màng.

Anh từng nói, giá như anh gặp em vào mùa thu cách đây ba năm thì bây giờ em chắc chắn là của anh. Nhưng anh ạ, người ta chỉ nói ”Giá như” khi người ta bế tắc, khi người ta đã không còn quyền lựa chọn. Em hiểu điều đó và lúc nào cũng nhắc mình phải dừng lại nhưng sao mà khó quá. Trái tim của những cô gái 22 tuổi, mãnh liệt hơn là lý trí của họ.

Đã muốn quên anh, đã muốn dứt khoát nhưng sao hai bên đường phố em đi hoa sữa cứ tỏa hương để em lại phải nhớ, lại phải khóc. Em chưa một lần dám nhìn sâu vào mắt anh, vì ở đó, em thấy một gia đình hạnh phúc, thấy tiếng trẻ con cười nói, thấy một người vợ đảm đang. Em chưa từng gặp, chưa từng nói chuyện nhưng em thấy tôn trọng chị-vợ anh nhiều lắm. Phải yêu anh mãnh liệt chị mới chấp nhận sống xa anh, chấp nhận nuôi con một mình trong nỗi vất vả và nhớ nhung. Chỉ nghĩ tới đây, em đã thấy mình thật ngu ngốc. Liệu em có làm được như vậy với anh không hay chỉ có thể đến bên anh trong sự ích kỷ của tình yêu? Hôm anh nhắn tin:”Mai anh sẽ về quê, chắc 1 thời gian dài mới lại ra Hà Nội” em đã buồn và hụt hẫng lắm nhưng vẫn cố nhắn lại: ”Anh phải về quê chứ, về để không quên cái cảm giác gia đình. Anh mà không về, em bé quên mất mặt cha nó như thế nào đấy”. Anh cũng hiểu, em nói vậy thôi nhưng thật sự em không muốn anh về chút nào. Dù cho anh ở Hà Nội, em và anh cũng sẽ chẳng gặp nhau nhưng em vẫn thấy cảm giác gần anh, cảm giác có anh. Em là vậy, lúc nào cũng muốn anh cười, vì em biết, anh đã quá căng thẳng với áp lực công việc, với áp lực gia đình. Em không muốn anh mệt mỏi khi nghĩ tới em, tới tình yêu của anh và em nữa. Hay em cũng hiểu, dù em có muốn giữ anh lại thì cũng không thể, vì anh không phải của em. Anh là của một thế giới khác, một gia đình khác. Thế nên cứ để anh đi trong vui vẻ, cả hai sẽ thấy thoải mái hơn. Về nhà, anh sẽ sống một cuộc sống khác. Sẽ là một người bố chiều con, một người chồng hoàn hảo. Sẽ dậy thật sớm để ăn bữa sáng vợ nấu rồi đưa vợ đi làm, đưa con đi học. Hạnh phúc của anh đấy, nhưng nó là nỗi đau của em. Ai bảo em không gặp anh sớm hơn, ai bảo lần đầu tiên gặp, em nhìn anh làm gì cơ chứ, ai bảo khi đã thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh mà em vẫn cố chấp yêu anh?

Anh đã có quyết định của riêng anh, một lựa chọn đúng đắn, còn em vẫn chơi vơi vẫn lạc lõng.

Vì anh, em sẽ thôi yêu hoa sữa! (Thì thầm 304)

Sáng nay, kéo cửa, bước ra đường, cái lạnh thật sự của mùa Đông đã tràn về. Em đã mặc một chiếc áo len dầy, đã quàng khăn ấm như  lời anh dặn. Cái rét đầu Đông làm em lại thấy tiếc cái nắng thủy tinh đỏng đảnh của mùa thu quá... Phóng xe chậm chậm trên một con đường quen thuộc, em chợt nhận ra cái mùi hương thoang thoảng ấy vẫn còn đọng lại đâu đó trên những con phố, mùi hoa sữa. Dừng hẳn xe, hít một hơi thật sâu cho căng tràn lồng ngực, tận hưởng hương hoa cuối, mùa thu cuối và nhớ tới một câu anh từng nói:” Rồi hoa sữa sẽ thôi nồng nàn như anh sẽ thôi nhớ về em…”. Em đưa tay quyệt ngang dòng nước mắt đang lăn dọc sống mũi. Ừ thì hết thu này, em sẽ thôi yêu hoa sữa…

  • Gửi từ Gió

Mời bạn lắng nghe thì thầm Và em mơ giấc mơ xa!

Thì thầm số 304 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Mời bạn theo dõi fanpage www.facebook.com/yeublogvietwww.facebook.com/yeublogradio để có cơ hội nhận được những phần quà bất ngờ từ Blog Việt – Blog Radio.



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Blog Radio 710: Thử mở lòng và yêu thêm lần nữa đi em!

Thời gian sẽ xóa nhòa ký ức, chỉ có cảm giác nhói đau và những vết sẹo là khó có thể lành. Để thích một người, ta không cần nỗ lực. Nhưng để mở lòng và yêu một người, ta cần rất nhiều cố gắng.

Lời tỏ tình mùa hạ

Lời tỏ tình mùa hạ

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

back to top