Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì anh, em sẽ thôi yêu hoa sữa! (Thì thầm 304)

2013-11-06 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Thì thầm bên bàn phím - Dừng hẳn xe, hít một hơi thật sâu cho căng tràn lồng ngực, tận hưởng hương hoa cuối, mùa thu cuối và nhớ tới một câu anh từng nói:” Rồi hoa sữa sẽ thôi nồng nàn như anh sẽ thôi nhớ về em…”. Em đưa tay quyệt ngang dòng nước mắt đang lăn dọc sống mũi. Ừ thì hết thu này, em sẽ thôi yêu hoa sữa…

Vì anh, em sẽ thôi yêu hoa sữa! (Thì thầm 304)

Em gặp anh khi Hà Nội bước vào những ngày mùa thu chín nhất, mùi hoa sữa nồng nàn nhất và những con đường Hà Nội thì đẹp hơn bao giờ hết. Anh không phải một người Hà Nội gốc, giọng anh vẫn còn cái chất của miền trong mà nếu ai tinh ý sẽ nghe ra, nhưng anh yêu Hà Nội, sâu sắc và nồng nàn. Và có lẽ đó, từ bao giờ em cũng bắt đầu nặng lòng với Hà Nội. Nhờ anh em được biết Hà Nội về đêm đẹp như thế nào, mùi hoa sữa nồng nồng, ngai ngái ra sao rồi cả cái cảm giác yêu anh, một tình yêu mong manh, muộn màng.

Anh từng nói, giá như anh gặp em vào mùa thu cách đây ba năm thì bây giờ em chắc chắn là của anh. Nhưng anh ạ, người ta chỉ nói ”Giá như” khi người ta bế tắc, khi người ta đã không còn quyền lựa chọn. Em hiểu điều đó và lúc nào cũng nhắc mình phải dừng lại nhưng sao mà khó quá. Trái tim của những cô gái 22 tuổi, mãnh liệt hơn là lý trí của họ.

Đã muốn quên anh, đã muốn dứt khoát nhưng sao hai bên đường phố em đi hoa sữa cứ tỏa hương để em lại phải nhớ, lại phải khóc. Em chưa một lần dám nhìn sâu vào mắt anh, vì ở đó, em thấy một gia đình hạnh phúc, thấy tiếng trẻ con cười nói, thấy một người vợ đảm đang. Em chưa từng gặp, chưa từng nói chuyện nhưng em thấy tôn trọng chị-vợ anh nhiều lắm. Phải yêu anh mãnh liệt chị mới chấp nhận sống xa anh, chấp nhận nuôi con một mình trong nỗi vất vả và nhớ nhung. Chỉ nghĩ tới đây, em đã thấy mình thật ngu ngốc. Liệu em có làm được như vậy với anh không hay chỉ có thể đến bên anh trong sự ích kỷ của tình yêu? Hôm anh nhắn tin:”Mai anh sẽ về quê, chắc 1 thời gian dài mới lại ra Hà Nội” em đã buồn và hụt hẫng lắm nhưng vẫn cố nhắn lại: ”Anh phải về quê chứ, về để không quên cái cảm giác gia đình. Anh mà không về, em bé quên mất mặt cha nó như thế nào đấy”. Anh cũng hiểu, em nói vậy thôi nhưng thật sự em không muốn anh về chút nào. Dù cho anh ở Hà Nội, em và anh cũng sẽ chẳng gặp nhau nhưng em vẫn thấy cảm giác gần anh, cảm giác có anh. Em là vậy, lúc nào cũng muốn anh cười, vì em biết, anh đã quá căng thẳng với áp lực công việc, với áp lực gia đình. Em không muốn anh mệt mỏi khi nghĩ tới em, tới tình yêu của anh và em nữa. Hay em cũng hiểu, dù em có muốn giữ anh lại thì cũng không thể, vì anh không phải của em. Anh là của một thế giới khác, một gia đình khác. Thế nên cứ để anh đi trong vui vẻ, cả hai sẽ thấy thoải mái hơn. Về nhà, anh sẽ sống một cuộc sống khác. Sẽ là một người bố chiều con, một người chồng hoàn hảo. Sẽ dậy thật sớm để ăn bữa sáng vợ nấu rồi đưa vợ đi làm, đưa con đi học. Hạnh phúc của anh đấy, nhưng nó là nỗi đau của em. Ai bảo em không gặp anh sớm hơn, ai bảo lần đầu tiên gặp, em nhìn anh làm gì cơ chứ, ai bảo khi đã thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh mà em vẫn cố chấp yêu anh?

Anh đã có quyết định của riêng anh, một lựa chọn đúng đắn, còn em vẫn chơi vơi vẫn lạc lõng.

Vì anh, em sẽ thôi yêu hoa sữa! (Thì thầm 304)

Sáng nay, kéo cửa, bước ra đường, cái lạnh thật sự của mùa Đông đã tràn về. Em đã mặc một chiếc áo len dầy, đã quàng khăn ấm như  lời anh dặn. Cái rét đầu Đông làm em lại thấy tiếc cái nắng thủy tinh đỏng đảnh của mùa thu quá... Phóng xe chậm chậm trên một con đường quen thuộc, em chợt nhận ra cái mùi hương thoang thoảng ấy vẫn còn đọng lại đâu đó trên những con phố, mùi hoa sữa. Dừng hẳn xe, hít một hơi thật sâu cho căng tràn lồng ngực, tận hưởng hương hoa cuối, mùa thu cuối và nhớ tới một câu anh từng nói:” Rồi hoa sữa sẽ thôi nồng nàn như anh sẽ thôi nhớ về em…”. Em đưa tay quyệt ngang dòng nước mắt đang lăn dọc sống mũi. Ừ thì hết thu này, em sẽ thôi yêu hoa sữa…

  • Gửi từ Gió

Mời bạn lắng nghe thì thầm Và em mơ giấc mơ xa!

Thì thầm số 304 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Mời bạn theo dõi fanpage www.facebook.com/yeublogvietwww.facebook.com/yeublogradio để có cơ hội nhận được những phần quà bất ngờ từ Blog Việt – Blog Radio.



Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Xanh đã đúng. Tôi không biết phía trước còn những khó khăn thử thách gì đang đợi chờ nữa. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không còn cô đơn nữa, khi ngay bây giờ đã luôn có một đôi bàn tay ấm áp nắm rất chặt lấy đôi bàn tay của tôi. Như muốn mãi mãi sẽ không bao giờ buông ra vậy...

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Tình cảm là tự nguyện và trách nhiệm; thời gian tới, dứt khoát với người cũ theo đúng nghĩa của nó, tiếp tục giữ lấy tình cảm này, giữ lấy cô hay không là do chính anh mà thôi. Cô vẫn tha thứ cho tất cả những gì anh đã làm cô đau lòng, vì thương anh.

back to top