Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhà bá Mơ

2013-11-05 15:47

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Hằng Nga

Sáng nay trời đã hết mưa. Những áng mây đen sẫm đêm qua giờ chuyển sang màu xám trắng,nhẹ bẫng trong gió. Lát sau, một khoảng trời xanh biếc lộ ra, rồi ánh nắng ùa xuống, nhanh nhẹn như đã trực từ lâu lắm. Ánh nắng rọi qua các lỗ hổng của đám mây tạo thành từng chùm vàng tươi, óng ánh trên các vòm lá ướt mưa.

Trên con đường đất hun hút, dẻo quánh như bột, dẫn xuống căn nhà đất ven sông, thằng Nam xắn quần chì chạch bước đi. Không gian của buổi sớm sau mưa và hơi ẩm buốt mơn trớn dưới chân khiến người nó run run vì lạnh. Hàng bạch đàn chạy dọc hai bên con đường đất đã hết, Nam bước vào sân, khoan khoái sà trong vạt nắng ấm áp và hít hơi khói lam bay là là. Khung cảnh thật thân quen! Nó dòm vào bếp.

– Cháu chào bá Mơ!

Người đàn bà nãy giờ lặng yên bên ánh lửa bập bùng, nghe tiếng chào đột ngột có vẻ giật mình.

– A, Nam à, vào ăn khoai! Bá vừa nướng xong đấy, biết hôm nay nghỉ thế nào cháu bá chả sang.

– Khoai gì thế ạ?

– Khoai lang tím.

– Ố la la, cháu thích ăn khoai ấy nhất.

Thằng Nam tót vào cạnh bá Mơ, chộp lấy hai củ khoai hoan hỉ bóc. Nó phồng mồm nhai ngoàm ngoạm.

– Ngọt lắm bá ạ!

Loáng cái, hai củ khoai đã nằm gọn trong bụng, nó quẹt tay ngang miệng.

– Khoai đâu mà ngọt thế bá?

– Hôm qua kiếm rau lợn thấy có hai mống ngoài vườn, bá đào lên thì vớ được hai củ.

– Ơ, thế bá chưa ăn ạ?

Bá Mơ mỉm cười khẽ lắc đầu.

_ Sao bá không bảo cháu? – Thằng Nam sốt sắng trách.

– Không,bá để dành cho cháu bá.

mẹ tôi, bá Mơ

Nói rồi, bá Mơ đưa tay lau vệt nhọ trên má thằng Nam. Đôi má bầu bầu, xinh xinh quá! Bá vẫn thường lau rửa đôi má ấy, mỗi khi thấy Nam chạy sang từ sớm mà không kịp rửa mặt. Nhà nó ở phía trên khu xóm, nhưng mảnh vườn sau nhà nó chỉ cách nhà bá một rặng râm bụt. Thông thường, Nam vẫn chui qua cái lỗ nhỏ của bụi râm bụt ấy để sang nhà bá. Nhưng có lẽ hôm nay mưa xong ướt át nó mới đành đi vòng vèo qua con ngõ. Người ta vẫn nói: gần nhà xa ngõ mà.

– Nam ăn cơm sáng chưa?

– Cháu chưa, cháu lại trốn mẹ đi đấy.

– Chết, không sợ mẹ lo lắng à?

– Nhưng cháu trốn đi từ sớm thì chỉ có sang nhà bá Mơ thôi.

– Ừ, vậy cũng phải xin phép chứ!

– Chẳng cần xin phép mẹ cháu cũng biết. Mấy lần trước về nhà, mẹ cháu chỉ cười: “lại sang bá Mơ à”, rồi thôi.

Nam lại ăn cơm sáng nhà bá Mơ. Bá thường cho nó ăn cơm với ruốc thịt nạc. Nó thích lắm. Mà hình như lọ ruốc trên bàn bá chỉ dành cho mình nó thôi – còn bá thì ăn cơm rang. Lần trước nó để ý thấy lọ ruốc còn một nửa, đến hôm nay cũng còn nguyên chừng ấy.

Vác cái bụng no kềnh ra sân, Nam không còn thấy lạnh nữa. Bây giờ trời đã quang mây, nắng ấm soi rọi làm quang cảnh bừng sáng. Cây cối thêm xanh tươi, vươn những chiếc lá bóng nhẫy hươ hươ trong gió. Mấy con chim sâu chích chích trong rặng râm bụt xanh đỏ. Dưới gốc râm bụt, nước mưa đêm qua vẫn chưa rút hết, ngập đỏ ngàu cả khu vườn khiến mấy con gà lõm bõm lội mà chẳng kiếm được miếng gì. Bỗng Nam quay vào hỏi bá Mơ:

– Lũ gà con đâu rồi bá?

– À, bá bán rồi.

– Sao bá lại bán?

– Bá cần tiền thì bán.

Đến đây Nam mới chợt vỡ lẽ, nó hỏi dồn:

– Có phải mẹ cháu vay tiền bá?

_ Ừ.

– Sao bá phải bán gà, mẹ cháu vay chỗ khác cũng được mà, tận ngày kia mới hết hạn nộp học phí.

– Không, bá muốn bán chúng rồi, có một mình nuôi làm gì lắm, chỉ tổ mất thôi.

Thằng Nam im lặng tiến đến bụi râm bụt với ý định ắt sâu để câu cá minh chinh.

– Nam trông nhà cho bá nhé!

– Bá Mơ đi đâu?

– Bá đi đong cám cho lợn,đến ngày nó đẻ rồi.

Cái bóng lầm lũi của bá Mơ khuất đi nơi đầu ngõ. Nam bỗng thấy một chút gì đó rưng rưng trong lòng.

(...)



Tác giả: Hà Mạnh Luân

Người đọc: Hằng Nga

Thu âm và biên tập âm thanh: Hằng Nga


Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Xanh đã đúng. Tôi không biết phía trước còn những khó khăn thử thách gì đang đợi chờ nữa. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không còn cô đơn nữa, khi ngay bây giờ đã luôn có một đôi bàn tay ấm áp nắm rất chặt lấy đôi bàn tay của tôi. Như muốn mãi mãi sẽ không bao giờ buông ra vậy...

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Tình cảm là tự nguyện và trách nhiệm; thời gian tới, dứt khoát với người cũ theo đúng nghĩa của nó, tiếp tục giữ lấy tình cảm này, giữ lấy cô hay không là do chính anh mà thôi. Cô vẫn tha thứ cho tất cả những gì anh đã làm cô đau lòng, vì thương anh.

back to top