Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

2017-01-29 01:13

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Ngày Tết đến gần, bạn cảm nhận được điều gì? Đó là ước muốn được sum vầy, được quây quần bên gia đình, được ăn đón Tết bên ba mẹ, bên gia đình. Thế nhưng đâu phải tất cả điều đó đều trở thành hiện thực, nhất là đối với những đứa con xa quê thì nỗi nhớ nhà ngày Tết càng thêm da diết hơn.

***

Lại một cái Tết xa nhà, xa quê hương. Không khí của mùa xuân làm tôi chộn rộn quá. Giá như được ở bên gia đình lúc này…

Quê tôi ở miền Trung, tôi chọn một trường trong Nam để theo học. Bốn năm, chỉ một cái Tết tôi được về đoàn tụ bên gia đình. Khi đó, tôi chỉ nghĩ, bây giờ nhà mình điều kiện không cho phép mình đi về nhiều lần trong khi tiền vé tàu xe lại quá đắt. Ngày đó, tôi cũng chưa có điện thoại, chỉ là những cánh thư qua lại của tôi với cô em út để biết tình hình gia đình mình.

Có khá nhiều bạn sinh viên cũng ở lại như tôi, có lẽ các bạn ấy hiểu cảm giác của một đứa xa quê trong dịp tết đến xuân về như thế nào. Không khí đón Tết trong Nam khác với Tết Bắc tôi quá. Chẳng có những cái rét ngọt ngào của mùa đông, chẳng có bánh chưng mà thay bằng bánh tét, chẳng giò mỡ, chẳng thịt kho đông, chẳng dưa hành muối,… Tôi càng nhớ điên dại những ngày cuối năm cùng mẹ đi chợ tết, chuẩn bị cho mâm cỗ cuối năm, cùng đón giao thừa.

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

Tôi còn nhớ những ngày cuối năm đi bán dây khoai lang. Từ ba bốn giớ sáng mọi người đã cùng chở những xe thồ dây khoai (chuẩn bị từ ngày hôm trước) lên đường đi bán. Ở dưới tôi cũng có chợ nhưng bán ở đây rẻ lắm, đi xa một chút sẽ có thêm được vài đồng. Có những hôm bố và anh trai tôi phải đi cả chục cây số chở bằng xe thồ để bán. Tầm trưa sẽ về, trên xe sẽ là những thứ nào mía, nào bánh mì, nào thì là những thứ mà ở chợ quê tôi không có.

Những chuyến đi đó là niềm mơ ước, háo hức của đám thanh niên choai choai làng tôi, mong được đi để biết ở nơi đó có những điều gì hay, những thứ gì lạ. Nhưng rồi, đi mới biết vất vả gian khổ thế nào. Những chuyến xe dây bây giờ mọi người kể lại đều vui tươi và thích thú, nhưng họ cũng chẳng thể quên được mỗi lần không bán được hay trên phố người ta kì kèo giá cả, hoặc những đoàn xe dây khác lấn áp rồi cả những lần xe hỏng giữa đường, chân mỏi rạc vì đi bộ…

Quê tôi, gần giáp tết sẽ vào một vụ mùa mới. Chúng tôi, có năm 28, 29 Tết vẫn còn phải đi cấy hoặc đi trồng lạc trong cái lạnh căm căm. Cả đồng còn lưa thưa vài người cấy nốt mảnh ruộng hoặc trồng cho kịp thời vụ. Chân tay vàng khè những mảng bám của váng đất. Tất cả chỉ mong chóng xong để được nghỉ đi phiên chợ cuối năm.

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

Không khí càng gần Tết càng khiến cho người ta mong muốn mãi một năm đủ đầy như vậy. Người đi chợ cũng đông hơn, rộn ràng những áo với quần, trên tay xách lỉnh kỉnh những thứ đồ cho ngày tết với bánh kẹo, vàng hương, hoa quả, thịt thà,… Rồi cả nhà tôi cùng dọn dẹp nhà, cùng nhau làm bánh mật, bánh chưng. Bố tôi làm giò chả, anh trai lo tranh trí mâm ngũ quả, ban thờ. Rồi giao thừa, rồi những tiếng hò reo bên mâm cỗ tết…

Trong Nam nóng nực, không khí Tết cũng trầm lắng, chỉ có những dãy trọ vắng tanh. Ngoài thời gian đi làm thêm, về tới phòng bất chợt nghe giọng ai hát bài “Xuân này con không về” mà nước mắt chỉ chực ứa ra. Cũng qua cả rồi thời sinh viên đầy những buồn vui, rồi những năm tháng tìm việc làm vất vả.

Giờ tôi ở bên xứ Đài phồn thịnh, nghĩ về những ngày giáp tết cơ cực nơi quê tôi nhưng vẫn mong ngóng ngày trở về quê hương để sum họp bên gia đình. Ai đó nói “Tết năm nào cũng có nhưng ta chỉ có một nơi để về” và không gì vui bằng đoàn viên bên gia đình, xa quê thế này tôi mới cảm nhận rõ nét những lời đó. Tết này tôi vẫn xa quê…

© Hạ Lan – blogradio.vn

Chương trình được thể hiện qua giọng đọc Lan Phương và nhóm sản xuất BlogRadio thực hiện. Chúc các bạn một năm mới an lành hạnh phúc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top