Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

2017-01-29 01:13

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Ngày Tết đến gần, bạn cảm nhận được điều gì? Đó là ước muốn được sum vầy, được quây quần bên gia đình, được ăn đón Tết bên ba mẹ, bên gia đình. Thế nhưng đâu phải tất cả điều đó đều trở thành hiện thực, nhất là đối với những đứa con xa quê thì nỗi nhớ nhà ngày Tết càng thêm da diết hơn.

***

Lại một cái Tết xa nhà, xa quê hương. Không khí của mùa xuân làm tôi chộn rộn quá. Giá như được ở bên gia đình lúc này…

Quê tôi ở miền Trung, tôi chọn một trường trong Nam để theo học. Bốn năm, chỉ một cái Tết tôi được về đoàn tụ bên gia đình. Khi đó, tôi chỉ nghĩ, bây giờ nhà mình điều kiện không cho phép mình đi về nhiều lần trong khi tiền vé tàu xe lại quá đắt. Ngày đó, tôi cũng chưa có điện thoại, chỉ là những cánh thư qua lại của tôi với cô em út để biết tình hình gia đình mình.

Có khá nhiều bạn sinh viên cũng ở lại như tôi, có lẽ các bạn ấy hiểu cảm giác của một đứa xa quê trong dịp tết đến xuân về như thế nào. Không khí đón Tết trong Nam khác với Tết Bắc tôi quá. Chẳng có những cái rét ngọt ngào của mùa đông, chẳng có bánh chưng mà thay bằng bánh tét, chẳng giò mỡ, chẳng thịt kho đông, chẳng dưa hành muối,… Tôi càng nhớ điên dại những ngày cuối năm cùng mẹ đi chợ tết, chuẩn bị cho mâm cỗ cuối năm, cùng đón giao thừa.

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

Tôi còn nhớ những ngày cuối năm đi bán dây khoai lang. Từ ba bốn giớ sáng mọi người đã cùng chở những xe thồ dây khoai (chuẩn bị từ ngày hôm trước) lên đường đi bán. Ở dưới tôi cũng có chợ nhưng bán ở đây rẻ lắm, đi xa một chút sẽ có thêm được vài đồng. Có những hôm bố và anh trai tôi phải đi cả chục cây số chở bằng xe thồ để bán. Tầm trưa sẽ về, trên xe sẽ là những thứ nào mía, nào bánh mì, nào thì là những thứ mà ở chợ quê tôi không có.

Những chuyến đi đó là niềm mơ ước, háo hức của đám thanh niên choai choai làng tôi, mong được đi để biết ở nơi đó có những điều gì hay, những thứ gì lạ. Nhưng rồi, đi mới biết vất vả gian khổ thế nào. Những chuyến xe dây bây giờ mọi người kể lại đều vui tươi và thích thú, nhưng họ cũng chẳng thể quên được mỗi lần không bán được hay trên phố người ta kì kèo giá cả, hoặc những đoàn xe dây khác lấn áp rồi cả những lần xe hỏng giữa đường, chân mỏi rạc vì đi bộ…

Quê tôi, gần giáp tết sẽ vào một vụ mùa mới. Chúng tôi, có năm 28, 29 Tết vẫn còn phải đi cấy hoặc đi trồng lạc trong cái lạnh căm căm. Cả đồng còn lưa thưa vài người cấy nốt mảnh ruộng hoặc trồng cho kịp thời vụ. Chân tay vàng khè những mảng bám của váng đất. Tất cả chỉ mong chóng xong để được nghỉ đi phiên chợ cuối năm.

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

Không khí càng gần Tết càng khiến cho người ta mong muốn mãi một năm đủ đầy như vậy. Người đi chợ cũng đông hơn, rộn ràng những áo với quần, trên tay xách lỉnh kỉnh những thứ đồ cho ngày tết với bánh kẹo, vàng hương, hoa quả, thịt thà,… Rồi cả nhà tôi cùng dọn dẹp nhà, cùng nhau làm bánh mật, bánh chưng. Bố tôi làm giò chả, anh trai lo tranh trí mâm ngũ quả, ban thờ. Rồi giao thừa, rồi những tiếng hò reo bên mâm cỗ tết…

Trong Nam nóng nực, không khí Tết cũng trầm lắng, chỉ có những dãy trọ vắng tanh. Ngoài thời gian đi làm thêm, về tới phòng bất chợt nghe giọng ai hát bài “Xuân này con không về” mà nước mắt chỉ chực ứa ra. Cũng qua cả rồi thời sinh viên đầy những buồn vui, rồi những năm tháng tìm việc làm vất vả.

Giờ tôi ở bên xứ Đài phồn thịnh, nghĩ về những ngày giáp tết cơ cực nơi quê tôi nhưng vẫn mong ngóng ngày trở về quê hương để sum họp bên gia đình. Ai đó nói “Tết năm nào cũng có nhưng ta chỉ có một nơi để về” và không gì vui bằng đoàn viên bên gia đình, xa quê thế này tôi mới cảm nhận rõ nét những lời đó. Tết này tôi vẫn xa quê…

© Hạ Lan – blogradio.vn

Chương trình được thể hiện qua giọng đọc Lan Phương và nhóm sản xuất BlogRadio thực hiện. Chúc các bạn một năm mới an lành hạnh phúc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Khi bên cạnh một người và ta được sống là chính mình, đó là “hạnh phúc”... “Hạnh phúc” vẫn luôn tồn tại trong vô vàn hình dáng như thế. Điều ta cần làm không phải là vội vàng tìm kiếm, hãy cứ sống hết mình và kiên nhẫn đợi chờ. Vì ai rồi cũng sẽ hạnh phúc.

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Bỗng mặt gã có phần hơi đỏ ửng lên như ngày đầu khi gã gặp chị, gã nói nhỏ: “Tự nhiên tôi lại thèm nồi thịt kho tàu mình nấu vào dịp Tết, mình nấu tôi ăn nghe”.

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

back to top