Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

2017-01-29 01:13

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Ngày Tết đến gần, bạn cảm nhận được điều gì? Đó là ước muốn được sum vầy, được quây quần bên gia đình, được ăn đón Tết bên ba mẹ, bên gia đình. Thế nhưng đâu phải tất cả điều đó đều trở thành hiện thực, nhất là đối với những đứa con xa quê thì nỗi nhớ nhà ngày Tết càng thêm da diết hơn.

***

Lại một cái Tết xa nhà, xa quê hương. Không khí của mùa xuân làm tôi chộn rộn quá. Giá như được ở bên gia đình lúc này…

Quê tôi ở miền Trung, tôi chọn một trường trong Nam để theo học. Bốn năm, chỉ một cái Tết tôi được về đoàn tụ bên gia đình. Khi đó, tôi chỉ nghĩ, bây giờ nhà mình điều kiện không cho phép mình đi về nhiều lần trong khi tiền vé tàu xe lại quá đắt. Ngày đó, tôi cũng chưa có điện thoại, chỉ là những cánh thư qua lại của tôi với cô em út để biết tình hình gia đình mình.

Có khá nhiều bạn sinh viên cũng ở lại như tôi, có lẽ các bạn ấy hiểu cảm giác của một đứa xa quê trong dịp tết đến xuân về như thế nào. Không khí đón Tết trong Nam khác với Tết Bắc tôi quá. Chẳng có những cái rét ngọt ngào của mùa đông, chẳng có bánh chưng mà thay bằng bánh tét, chẳng giò mỡ, chẳng thịt kho đông, chẳng dưa hành muối,… Tôi càng nhớ điên dại những ngày cuối năm cùng mẹ đi chợ tết, chuẩn bị cho mâm cỗ cuối năm, cùng đón giao thừa.

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

Tôi còn nhớ những ngày cuối năm đi bán dây khoai lang. Từ ba bốn giớ sáng mọi người đã cùng chở những xe thồ dây khoai (chuẩn bị từ ngày hôm trước) lên đường đi bán. Ở dưới tôi cũng có chợ nhưng bán ở đây rẻ lắm, đi xa một chút sẽ có thêm được vài đồng. Có những hôm bố và anh trai tôi phải đi cả chục cây số chở bằng xe thồ để bán. Tầm trưa sẽ về, trên xe sẽ là những thứ nào mía, nào bánh mì, nào thì là những thứ mà ở chợ quê tôi không có.

Những chuyến đi đó là niềm mơ ước, háo hức của đám thanh niên choai choai làng tôi, mong được đi để biết ở nơi đó có những điều gì hay, những thứ gì lạ. Nhưng rồi, đi mới biết vất vả gian khổ thế nào. Những chuyến xe dây bây giờ mọi người kể lại đều vui tươi và thích thú, nhưng họ cũng chẳng thể quên được mỗi lần không bán được hay trên phố người ta kì kèo giá cả, hoặc những đoàn xe dây khác lấn áp rồi cả những lần xe hỏng giữa đường, chân mỏi rạc vì đi bộ…

Quê tôi, gần giáp tết sẽ vào một vụ mùa mới. Chúng tôi, có năm 28, 29 Tết vẫn còn phải đi cấy hoặc đi trồng lạc trong cái lạnh căm căm. Cả đồng còn lưa thưa vài người cấy nốt mảnh ruộng hoặc trồng cho kịp thời vụ. Chân tay vàng khè những mảng bám của váng đất. Tất cả chỉ mong chóng xong để được nghỉ đi phiên chợ cuối năm.

Nỗi lòng của những đứa con đón Tết xa nhà

Không khí càng gần Tết càng khiến cho người ta mong muốn mãi một năm đủ đầy như vậy. Người đi chợ cũng đông hơn, rộn ràng những áo với quần, trên tay xách lỉnh kỉnh những thứ đồ cho ngày tết với bánh kẹo, vàng hương, hoa quả, thịt thà,… Rồi cả nhà tôi cùng dọn dẹp nhà, cùng nhau làm bánh mật, bánh chưng. Bố tôi làm giò chả, anh trai lo tranh trí mâm ngũ quả, ban thờ. Rồi giao thừa, rồi những tiếng hò reo bên mâm cỗ tết…

Trong Nam nóng nực, không khí Tết cũng trầm lắng, chỉ có những dãy trọ vắng tanh. Ngoài thời gian đi làm thêm, về tới phòng bất chợt nghe giọng ai hát bài “Xuân này con không về” mà nước mắt chỉ chực ứa ra. Cũng qua cả rồi thời sinh viên đầy những buồn vui, rồi những năm tháng tìm việc làm vất vả.

Giờ tôi ở bên xứ Đài phồn thịnh, nghĩ về những ngày giáp tết cơ cực nơi quê tôi nhưng vẫn mong ngóng ngày trở về quê hương để sum họp bên gia đình. Ai đó nói “Tết năm nào cũng có nhưng ta chỉ có một nơi để về” và không gì vui bằng đoàn viên bên gia đình, xa quê thế này tôi mới cảm nhận rõ nét những lời đó. Tết này tôi vẫn xa quê…

© Hạ Lan – blogradio.vn

Chương trình được thể hiện qua giọng đọc Lan Phương và nhóm sản xuất BlogRadio thực hiện. Chúc các bạn một năm mới an lành hạnh phúc.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

Cuộc đời dài rộng, lòng người nông sâu và sự chia ly thì vẫn hiển hiện trong từng thời khắc đồng hồ chuyển dịch. Trái đất tuy tròn nhưng lòng người góc cạnh. Thời gian trôi, không gì là mãi mãi. Người tìm kẻ hờ, người buông kẻ nắm, hạnh phúc nơi đâu? Là duyên hay nợ, là đợi hay rời cứ chờ rồi sẽ đến.

Replay Blog Radio: Cô đơn và hạnh phúc

Replay Blog Radio: Cô đơn và hạnh phúc

Khi trưởng thành, bạn hay mang trong mình cảm giác lưng chừng cô đơn. Vì, không hẳn là không có người để quan tâm, chăm sóc, nhưng tại một thời điểm nào đó, một phút giây nào đó, bạn vẫn cảm thấy mình chông chênh và lạc lõng giữa chốn đông người.

Blog Radio 640: Đúng người, sai thời điểm

Blog Radio 640: Đúng người, sai thời điểm

Thời gian không chờ đợi một ai, và việc lỡ người không hề giống việc lỡ chuyến tàu; thế nên, đừng lỡ người.

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Ở một nơi nào đó, liệu có ai đó đang đợi tôi? Liệu chúng tôi có va phải nhau trong một cuộc gặp gỡ tình cờ nào đó?

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Hoa hồng thì phải có gai, trăng có khuyết thì vào ngày mười lăm trăng mới tròn, cái dễ khắc sâu thì lại là cái tàn nhẫn, tình yêu đẹp quá thì chưa hẳn là yêu.

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Thật kì lạ là khi hoài niệm, con người ta lại luôn nhớ về những kỉ niệm buồn đầu tiên. Cũng như người ta thường ấn tượng với cái man mác buồn của mùa đông hơn là ánh nắng gắt gỏng của mùa hạ. Ai biết được, bởi đã buồn thì lại dễ khắc sâu, đã khắc rồi lại chẳng thể xóa nổi

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Ký ức là thứ em chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Điều quan trọng là bạn đang được sống trong tình yêu thương từ NHỮNG NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Yêu đơn phương một người đơn phương

Yêu đơn phương một người đơn phương

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

back to top