Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ ơi, tết con không về ( Thì thầm 228 )

2013-02-05 19:55

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Đêm! Khi tất cả mơ màng, lạnh buốt trong lớp tuyết dày đặc của bà chúa đông cũng là lúc lòng người trĩu xuống, gác lại gánh nặng lo toan của cuộc sống và thu mình vào một góc đâu đó của tâm hồn để lặng lẽ trở về với những kỷ niệm của ngày xưa… Bàn tay mân mê những bức ảnh cũ , thoáng mơ màng như màu khói lam chiều đang bay lên …! Và lúc này có lẽ giờ mẹ đang chìm trong giấc ngủ của màn đêm tĩnh lặng , lạnh buốt của những cơn gió mùa đông bắc cũng nên. Tula xa đất Mẹ quá! Xa trong nỗi nhớ, xa trong cái lạnh của cả một đại dương quãng đường!

Gần bốn cái tết rồi mẹ nhỉ, con không được bên mẹ, không được sống trong không khí tết nơi quê nhà. Liệu con có quên mất hương vị Tết hay không? Nỗi nhớ càng kéo dài phải chăng kỷ niệm càng sâu đậm?! Càng xa lại càng nhớ da diết , càng xa lại càng mong muốn được trở về. Tết này con lại xa mẹ, nhìn bạn bè đặt vé về con bỗng thấy chạnh lòng, hình như tuyết vừa rơi trên gò má con thì phái, lạnh lạnh cay cay sống mũi. Con lặn lội ngược dòng thời gian trở về với những kỷ niệm mặn mòi đã chôn giấu trong lòng và tự tạo cho mình miền đất nương náu tâm hồn cho những năm sống trên xứ người.

Thì thầm 228  được thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Đã lâu, thật lâu rồi con lại không cùng mẹ trông nồi bánh chưng, khói củi , mùi rơm làm cay cay mắt nhưng trái tim con ấm áp lạ thường, bên bếp lửa đôi má con hồng ửng rồi ngủ quên trong lòng mẹ giữa những bài hát ngọt lịm có cây cau, có chú chuột…. Dường như tất cả đang hóa bong bóng bay lên thật xa, thật nhẹ nhàng! Những lời chúc, những lần theo mẹ ra chùa cầu may đầu năm vẫn còn lưu trong cuốn sổ nhật ký thời gian mà con luôn mang bên mình. Thoảng đâu đó con nhớ tiếng pháo râm ran, tiếng chó sủa trong đêm tối , tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người lớn gọi nhau đi hái lộc, tiếng của sáng mùng một Tết trong cái ngái ngủ vì lạnh nhưng háo hức vô cùng … Con nhớ mùi đất, mùi cỏ cây phảng trong mưa phùn đầu xuân, nhớ tiếng bước chân của bố đã về trong những cái nhìn xa xăm và nối nhớ da diết khắc khoải muốn được gặp của con… Những vệt dài kỷ niệm đó như ngôi sao băng chỉ lóe lên nhưng không bao giờ biến mất!

Nhiều khi con tự hỏi Tết là gì hả mẹ? Trong suy nghĩ ngây ngô của một đứa trẻ trong con thuở bé thơ thì tết là được xúng xính bộ đồ mới, được ăn những món ăn ngon mà cả năm mới có dịp được ăn nhiều như vậy, con đâu biết đó là cả nỗi lo, sự tất tưởi ngược xuôi của mẹ để con được ăn tết như những đứa trẻ khác, nụ cười đón tết của con đổi bằng bao gánh rau vất vả của mẹ. Lớn lên một chút con lại nghĩ tết là ngày để bạn bè gặp nhau nhiều hơn, vui thỏa thích hơn mà con đâu biết mẹ luôn lặng lẽ chờ con ở cổng nhà vì lo đủ thứ. Giờ đi xa con hiểu rằng tết là sự trở về trong niềm hạnh phúc mong mỏi của con với mẹ. Con cứ lớn lên và mẹ ngày càng còm cõi bởi thời gian cùng gánh nặng cuộc đời. Con muốn trở về để ôm mẹ, ôm những vất vả và ôm cả hương vị tết vào lòng.

Con biết những giọt nước mắt mẹ sẽ rơi đầu kia điện thoại khi con lại xa mẹ thêm một cái tết nữa, và cũng còn rất lâu nữa con mới lại được sum vầy bên mẹ, được trở về bên mẹ khi Tết đến. Con sẽ cất nỗi nhớ trong sâu thẳm trái tim, con sẽ giữ trái tim mình để không chạnh lòng khi nghĩ đến ngày sum họp gia đình, không khí mùa xuân đang ngập tràn mọi nơi… nhưng con biết :” Con nhớ Tết, con nhớ mẹ …!”

Nhưng mẹ ơi, con biết đâu chỉ riêng con đang xa Tết quê hương, đang xa gia đình, còn bao người khác cũng đang nhớ đến hương vị Tết cổ truyền và khát khao được trở về dù chỉ trong suy nghĩ. Giữa dòng đời ngược xuôi, nhiều sóng gió có khi không biết hết mặt nhau nhưng tất cả lại gặp nhau tại nỗi nhớ quê nhà, nhớ những ngày xưa , nhớ không khí Tết khi kim đồng hồ điểm sang năm mới … Tâm hồn Việt, Tết quê hương cùng những người thân yêu sẽ luôn hiện hữu khi trong trái tim mỗi người luôn hướng về và nhớ tới phải không mẹ?

Gửi từ Cua Đá: cuada265tula@ 

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền đc sử dụng trong chương trình tại forum nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top