Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em xin lỗi, vì vẫn ở đây ( Phần cuối )

2013-02-01 15:22

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Tôi gọi thêm một cốc bia nữa. Anh Quân cũng rảnh được một chút, lại qua nói chuyện với tôi.

- Em đã thỏa nguyện chưa?

- Hì, sao cái gì anh cũng nhìn ra nhở. Rồi, em đã thỏa nguyện rồi, đã đi chơi cùng anh ấy, được nấu cơm cho anh ấy, được quan tâm anh ấy…

Tác giả : Sưu tầm – Người đọc:Thảo Kòi, Nhím Xù – Kỹ thuật: Dung Bùi

Ảnh minh họa

Tôi thả ánh mắt len lỏi trong đám người phía trước, chẳng biết phải nhìn nơi đâu.

- Vậy sao vẫn buồn? Em vẫn còn muốn níu kéo à?

Tôi bật cười, cười thật sự.

- Năm năm rồi, níu kéo gì hả anh, anh nhìn em như thế này có có đủ tư cách để níu kéo anh ấy à? Anh ấy thấy hết rồi, thấy em nhơ nhuốc, bẩn thỉu đến thế nào rồi…

Tôi không khóc được, hốc mắt lại cứ cay xè, thật khó chịu. Anh đẩy cốc bia về phía tôi, tôi cầm lấy tu một hơi gần cạn, nước mắt cuối cùng cũng trào ra được.

- Sao lần nào trước khi ra đi em cũng để lại ấn tượng xấu với anh ấy thế hả anh….

Tôi hỏi ai, hỏi anh Quân, hỏi anh hay đang hỏi chính tôi. Tôi không muốn nghĩ nhiều nữa, năm năm rồi, suy nghĩ chất chứa đã quá nhiều rồi. Tôi bỗng muốn cười to lên, cười giễu chính cuộc đời mình, hèn hạ và nhục nhã, thế mà vẫn muốn giữ cho tình yêu dành cho anh nguyên vẹn và trong sáng. Giữ được thì sao, anh cũng đâu có biết, cuối cùng vẫn là tôi chịu đắng cay. Xung quanh, đám người được nhạc sàn dìu dắt, cứ thế lên đến đỉnh điểm hoan lạc, họ bắt đầu quấn lấy nhau như hai con rắn không xương, thỏa mãn xác thịt cho nhau. Tôi quay cuồng trong ánh đèn, trong mùi vị nồng nặc của dục vọng, trong những đau đớn thêm lần nữa không kìm được. Có vài kẻ đến ve vãn tôi, haha, trông tôi thảm hại thế này mà vẫn có sức hút cơ à? Đúng là trêu ngươi, sạch sẽ có người thích, bẩn thỉu cũng có kẻ bẩn thỉu thích.

Tôi đáp trả những cái vuốt ve khiêu khích, những lời mời gọi ẻo lả. Ngày xưa tôi là ai? Giờ tôi là ai? Là một  đứa gái bao mà thôi! Tôi không có quyền từ chối, vì họ dùng tiền mua tôi rồi cơ mà. Tôi cười lên man rợ trong những ái ân hờ hững ấy, để rồi thoắt ẩn thoắt hiện lại thấy người đó, anh nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại pha lẫn vẻ kinh tởm. Tôi càng cười to hơn, để mặc những kẻ kia vuốt ve cơ thể mình.


Ảnh minh họa

Tôi lại có ảo giác, lần nào say tôi cũng có ảo giác thấy anh. Sao nhỉ? Sao tôi vẫn chưa quên được anh nhỉ? Tình yêu là cái gì, sao tôi không rửa được nó…

Lảo đảo tìm chìa khóa mở cửa, tôi suýt nữa thì ngã lăn ra hành lang, miệng vẫn không khép được nụ cười khinh bỉ dành cho chính mình. Bỗng có bóng người xuất hiện, tôi bật ra thành tiếng.

- Anh về rồi à, tưởng sau đêm đó anh mất tích luôn rồi. À à, anh là ai, là Phong đại thiếu gia cơ mà, đâu vì hạng như tôi mà suy nghĩ. Cút đi! Tôi muốn ở một mình!

Lè nhè đúng chất say rượu, tôi phẩy phẩy tay đuổi kẻ đó đi rồi nhanh chóng mở cửa vào nhà. Vừa vào đến nơi, tôi ngã vật ra nền nhà. Chà, hôm nay sàn nhà cũng thật lạnh.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top