Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dạ khúc trong đêm cô đơn ( CXAN 136 )

2013-01-30 11:36

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Đô thứ… fa thăng thứ…

Nghe não nề từng tâm khảm…

Đã “Play back” đến bao nhiêu lần rồi mình cũng chẳng nhớ nữa. Bản Dạ khúc cung đô thứ Op.48 của Chopin - giai điệu sầu thương làm trái tim mình như muốn vỡ tan theo từng tiếng nức nở của phím đàn.

CXAN được thực hiện bởi Na Ngố và nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Mình thường nghe bản dạ khúc này mỗi khi một mình. Chỉ khi một mình mình mới có thể cảm nhận được hết sự u uẩn trong từng phím nhạc. Từng âm phím ngân lên như tiếng mưa rơi róc rách trong đêm cô quạnh. Từng giọt, từng giọt lúc dịu nhẹ êm ả như một quỹ đạo thiên nhiên, lúc giục giã như một cơn thịnh lộ. Nó giống như tâm trạng mình lúc này, là sự giằng xé giữa tình yêu nồng ấm và nỗi tuyệt vọng đến lặng người.

Bỗng dưng mình muốn khóc…

Giá như lúc này có bờ vai người bên cạnh, chắc mình sẽ gục đầu vào vai người mà khóc cho thoả thích, để rồi lại được người dỗ dành như một đứa con nít.

Mình vốn là kẻ đa sầu đa cảm, theo cái cách mà người thường lắc đầu ngán ngẩm “đúng là mít ướt” mỗi khi thấy mình rơi nước mắt trước một bộ phim, một bài thơ hay một bản dạ khúc buồn nào đó. Mình thường ru mình chìm sầu vào những bản dạ khúc ấy, có lẽ vì vậy mà nỗi buồn cứ ám vào mình chăng…?

Đêm nay cũng như bao đêm khác, mình thấy mình lạc lõng giữa một căn phòng không hình dạng. Đôi khi nó tạo cho mình cái cảm giác riêng tư và yên ả. Nhưng có lúc nó lại khiến mình như đứng giữa cả một bầu trời, xung quanh là một khoảng không mênh mông trống trải đến vô tận. Nó làm mình thấy cô đơn…

Ừ thì cô đơn. Ngôi nhà này, thân xác này, trái tim này… vốn dĩ đã cô đơn từ nhiều năm trước. Có lẽ từ khi Thu cướp mất người con trai mà mình yêu thương nhất. Cánh cửa trái tim mình đã khép lại từ dạo ấy. Giá như nó đừng mở ra thêm một lần nào nữa, đừng cố thêu dệt những giấc mơ hão huyền về một tình yêu vĩnh cửu, thì có lẽ nó sẽ không bị tổn thương sâu sắc như bây giờ.

Đêm. Mình có thể nghe thấy tiếng tim mình rung lên trong cô tịch. Từng âm nhạc như vòng tay của người tình ru mình chìm vào nỗi cô đơn hoang lạnh. Hình như đó là sự đồng cảm. Sự đồng cảm đôi khi làm cho những phút giây cũng trở thành bí mật.

Bỗng dưng mình muốn khoảnh khắc này ngưng đọng. Hoặc cháy bùng rồi hoá thành tro bụi. Để mình có thể cùng nó từ bỏ tất cả, từ bỏ những nỗi đau, nỗi nhớ và sự cô đơn…

Gìơ mình ước có một liều thuốc gúp mình quên đi những tháng năm đầy nước mắt. Chỉ để mình nhớ về người, về những kí ức ngọt ngào của mối tình đầu trong trẻo. Có lẽ nó sẽ là mầm sống duy nhất nuôi dưỡng trái tim mình tồn tại. Mình có thể sẽ mất một thời gian dài nữa chìm ngập trong sự thảm hại này. Nhưng mình có một niềm tin rằng, một ngày nào đó mình sẽ có đủ sức mạnh bước ra ngoài ánh sáng kia, không phải dựa vào một bờ vai hay một bàn tay nắm nào khác.

Đó là lúc cánh cửa lòng mình sẽ không mở ra thêm một lần nào nữa. Là lúc mình có thể chấp nhận một mình độc bước trên con đường mưa mà không trượt ngã. Là lúc tim mình không còn đau, lòng mình không còn nhớ, tâm trí mình không còn mơ mộng…

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn
Những bài viết, những cảm nhận muốn sẻ chia với chương trình, mời bạn gửi email tới địa chỉ radiocamxucamnhac@gmail.com


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top