Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn gặp ở China Town

2013-01-28 11:33

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

London một ngày cuối tháng một. Tuyết không nhiều nhưng thời tiết chuyển lạnh buốt. Lan bước đi trên con đường quen thuộc từ bến xe bus về nhà. Một ngày cuối tháng Một thôi mà, một tháng sau lễ Giáng sinh. Cũng chả có gì đặc biệt. Chỉ riêng với Lan, hôm nay là một ngày đặc biệt. Sáu tiếng nữa thôi là giao thừa ở Việt Nam .

Cô nhớ đến day dứt, nhớ đến tủi thân khi rời giảng đường về nhà. Bước chân trên con đường lát đá mọi ngày hào hứng, háo hức là thế mà hôm nay nặng trĩu, mệt mỏi. Cô thèm Tết, thèm cái không khí Tết Hà Nội đến nao lòng.

Tác giả : Sưu tầm - Người đọc : Thảo Kòi, Jang Võ  - Kỹ Thuật : Thảo Kòi

Ảnh minh họa

Lan quyết định không về nhà vội. Cô đi thẳng đến China Town .

China Town đẫm một màu đỏ với đủ sắc lung linh. Đỏ phản quang lung linh của những đốm nhang, những chiếc đèn lồng, đỏ sắc sảo cùng những tấm tranh cắt giấy, đỏ hồng hào của những cây đào giả, đỏ rực rỡ của những dải ruy băng. Những người phụ nữ, đàn ông và cả bọn trẻ cũng mặc màu đỏ; má hồng lựng lên vì gió lạnh ngoài trời và hơi bốc lên nghi ngút từ những chiếc nồi to. Tiếng pháo, tiếng hò hét nâng cốc đã bắt đầu rải rác dù khoảng năm tiếng nữa, người Hoa mới đón Tết. Ở nơi này, cách Bắc Kinh mười giờ bay, có một Trung Hoa lung linh ở góc China Town này.

Lượng đang ở China Town , quê hương anh ở giữa London . Gia đình Lượng không còn ai ở lại Trung Quốc. Mà không, nói là không còn ai cũng không đúng. Cha đẻ của anh vẫn ở Giang Tây , nh ưng mà thôi, không tính, bởi Lượng cũng đã có rất nhiều cái Tết ở Trung Quốc không có bố. Từ ngày bố lấy vợ mới, Lượng sống với bà. Bà ngoại nuôi anh ăn học. Đến ngày Lượng đỗ vào Đại học Bắc Kinh, cả làng tới chúc mừng, trong đó có cả bố Lượng. Đấy là lần cuối Lượng nhìn thấy bố. Năm Lượng học năm thứ hai đại học, bà ngoại mất. Ngày bà mất, bà vẫn dặn Lượng tha thứ cho bố. Lượng im lặng.

Đây là năm thứ hai Lượng đón Tết ở London . Những cái Tết không xa lạ cũng chả gần gũi. Tuy không sống ở China Town nhưng cứ Tết là anh lại qua đây. Cũng chẳng để gặp ai cụ thể, anh đi lại qua các hàng quán, hít hà chút dư vi châu Á, nói tiếng Trung với người đồng hương xởi lởi, sẵn sang mời anh vào nhà cụng ly dù không quen biết anh. Anh đi một mình, rồi đúng giao thừa thì về nhà.


Ảnh minh họa

Năm nay cũng thế. China Town lung linh, ấm áp, lạc lõng trong cái hộp xám xịt, buồn tẻ của London . Những câu đối còn chưa khô mực, những bức hoành phi sơn son và câu chúc “Gong Xi Fa Cai” là những tấm biển báo hiệu cho bạn thấy bạn đã bước vào một China Town . China Town ở London là China Town lớn nhất thế giới.

Một vài người năm ngoái chúc rượu Lượng, nhận ra anh. Hoá ra là anh không hoàn toàn cô đơn ở đây, cũng có những người biết anh đấy chứ. Đó là một gia đình kinh doanh nhà hàng Hồng Kông. Món ăn Hồng Kông dễ bán hơn ở nước ngoài vì hương vị có phần quốc tế hơn và tên gọi cũng quen thuộc. Cửa hàng vẫn đông khách Âu dù ở bàn chính giữa nhà, chủ nhà và bạn bè đã bắt đầu mở tiệc. Họ mời anh ăn bữa cơm tất niên với họ.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top