Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em xin lỗi, vì vẫn ở đây ( Phần 1 )

2013-01-23 09:07

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Tôi đã chờ đợi năm năm, cuối cùng thì cũng gặp lại anh, chỉ là, tôi không còn là một Lu cuồng nhiệt và nông nổi như ngày ấy nữa.

Ly cà phê vơi còn một nửa, màu đen lóng lánh thỉnh thoảng lại phản chiếu vài tia sáng vụt qua. Ngoài kia mưa bay nhè nhẹ, lướt trên từng ngọn gió lạnh lẽo, tô thêm vài nét thê lương cho góc phố vốn đã đìu hiu giữa chốn Hà Thành. Người lác đác, bước chân vội, đôi tay không ngừng xoa vào nhau mong có được chút hơi ấm, mà như vẫn chưa đủ, má họ ửng hồng. Tôi đợi anh đã gần hai tiếng, thả ánh nhìn qua ô cửa kính khép hờ, tựa như đang mong ngóng, tựa như không. Anh, liệu có đến…

Tác giả : Sưu tầm – Người đọc:Thảo Kòi, Nhím Xù – Kỹ thuật: Nhím Xù

Ảnh minh họa

Quán vắng khách, mang nét tiêu điều như dòng chữ xiêu vẹo trên cái bảng treo lủng lẳng trước cửa ra vào: “Lặng”. Tôi hay đến quán vào những ngày căn bệnh tự kỉ lại lần mò gặm nhấm tâm trí. Mỗi người có một cách để tạm quên nỗi buồn, tôi chọn im lặng. Có lẽ vì thế mà tôi chọn quán cà phê nhỏ này, nó nằm trong một góc phố, chìm nghỉm trước hàng hà những cửa hàng lấp lánh, như một kẻ đến lúc xế bóng ngắm nhìn mọi thứ nhộn nhịp mà tựa phù du đang trôi qua trước mặt. Hôm nay tôi vẫn gọi cà phê đen, không đường, để nhấm nháp cái vị đắng đót trên đầu môi, nhưng không phải cho nỗi buồn trôi đi như mọi khi, mà để cố ghìm lại những cảm xúc đang trực vỡ ra trong cái bọc mà tôi mất năm năm để tạo nên, trong lúc chờ đợi một người.

Chiếc điện thoại vẫn lạnh ngắt suốt từ khi tin nhắn cuối cùng ấy đến, tôi không dám đọc lại lần nữa nội dung của tin nhắn đó, nhưng những dòng chữ như ảo như thực cứ trôi bồng bềnh trước mắt, thỉnh thoảng lại khiến lồng ngực thắt lại. “Anh đang ở Hà Nội, gặp anh nhé!”. Tôi đã phải mất hơn một tiếng để soạn được một tin nhắn trả lời, nói thời gian và địa điểm gặp. Phải, một tiếng cho một câu nói, nhưng là cả năm năm cho một quyết định.

Kim ngắn của chiếc đồng hồ treo tường trong quán đã gần chỉ đến số năm, mưa cũng nặng hạt hơn, cà phê chỉ còn lại vài giọt đọng trên thành cốc, tôi vẫn im lặng ngồi đó chờ đợi. Một lúc sau thì quán lên đèn, vì ngoài kia bóng tối đã sụp xuống như một chiếc áo choàng ai đó lỡ đánh rơi làm phủ kín bầu trời. Tháng mười hai, gần cuối đông rồi, thời gian cũng co lại để tránh cái giá rét miền Bắc.

Cái chuông treo trước cửa lại lần nữa rung lên, âm thanh khô khốc, không vang vọng, nhưng đủ phá vỡ bầu không khí ngưng đọng trong quán. Anh đến, đảo mắt xung quanh tìm kiếm, cho đến khi nhìn thấy tôi. Anh gượng cười, hơi gật đầu chào tôi rồi chầm chậm tiến tới. Tóc anh phủ một lớp li ti những giọt mưa nhỏ, nhìn xa xa như đang phát ra thứ ánh sáng kì dị. Đôi mắt đen như giọt cà phê, vẫn khó đoán như ngày nào. Dáng anh nhỏ, càng thêm gầy trong chiếc áo khoác dày cộm, rộng thùng thình.


- Em đợi lâu chưa? Anh lạc.


Ảnh minh họa

Anh ngồi xuống, cởi áo khoác đã ướt để sang một bên, vừa hỏi tôi. Tôi không trả lời ngay, vẫn lẳng lặng nhìn anh, thêm một lần nữa cố khắc sâu vào tâm khảm hình bóng ấy. Không thấy tôi nói gì, anh liếc nhìn ly cà phê đã hết, gượng gạo cười.

- Phố xá Hà Nội phức tạp quá, anh lạc suốt cả chiều nay.

Tôi vẫn không nói gì, cho đến khi phục vụ đến, chẳng cần cô ta hỏi tôi đã chọn đồ uống thay anh.

- Một ly đen nhiều đá. Không đường.

Cô phục vụ hơi sững lại một chút, rồi dạ một tiếng, nhanh chóng rời đi. Anh thoáng nhìn tôi, đôi mi cụp xuống. 

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top