Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày tết trong tôi ( Thì thầm 227)

2013-02-01 20:02

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Còn hơn hai tuần nữa mới tới Tết cổ truyền thế nhưng những ngày này không khí Hà Nội đã trở nên tưng bừng, náo nhiệt. Các loại bánh kẹo mứt tết đã thấy được bày ra các trên kệ hàng. Những nguời bán vật dụng trang trí dịp tết đến xuân về cũng đã bắt đầu hành trình rong ruổi khắp các con phố lớn nhỏ của mảnh đất Hà Nội. Tuy đã trải qua mười bảy cái tết, mười bảy mùa lì xì, mười bảy lần ngắm hoa đào nở rồi gói bánh chưng và thức đón giao thừa, nhưng với tôi, tết năm nay có một ý nghĩa rất đặc biệt. Bởi lẽ tết này tôi sẽ tròn mười tám tuổi – tuổi đánh dấu sự trưởng thành của mỗi con người và cũng bởi đây là cái tết đầu tiên của cuộc đời sinh viên.

Cả tuần nay, không buổi chiều nào là khu kí túc không rộn rã tiếng nhạc xuân. Các anh chị khóa trên đã rục rịch dọn dẹp phòng gọn ghẽ. Còn chúng tôi – những cô cậu sinh viên năm nhất ai nấy cũng cảm thấy háo hức, rộn ràng. Dường như tất cả đều đã chuẩn bị tâm thế sẵn sàng để “về quê ăn tết”. Chiều nay là buổi liên hoan tất niên của sinh viên kí túc. Bữa cơm tuy giản dị, đơn sơ nhưng thật đáng nhớ biết bao. Các anh chị em trong ký túc xá quây quần bên nhau, cùng đàn hát, gửi gắm cho nhau những lời chúc tốt lành cho năm mới và cùng ngồi kể cho nhau nghe về ngày tết quê mình. Lắng nghe những lời tâm sự của các chị, các anh mà những hình ảnh về ngày tết ở quê trong tôi bỗng chốc ùa về…

“Tôi nhớ, năm nào cũng vậy, dù công việc có bận bịu thế nào nhưng cứ ngày 22 tháng chạp là tôi và mẹ lại cùng nhau đi chợ làm cơm để tiễn đưa “Ông Táo” về trời. Sau khi thắp hương, chị em tôi xúm quanh xem mẹ làm lễ hóa vàng. Chiếc mũ cánh chuồn với những cái gương nhỏ hình tròn lóng lánh và những sợi kim tuyến màu sắc sặc sỡ như khơi dậy trí tò mò của trẻ thơ. Nhưng có lẽ vui nhất là khi chúng tôi cùng bố đi thả cá chép ở hồ. Và rồi, kể từ sau ngày 23, cứ khi nào rảnh rỗi là cả nhà lại cùng nhau thu vén, dọn dẹp, trang hoàng nhà cửa cho thật sạch sẽ, gọn gàng để đón chào năm mới. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên đuợc không khí của những ngày cuối năm ấy. Chẳng có gì vui bằng việc cả gia đình cùng nhau đi sắm tết. Có biết bao nhiêu là thứ phải mua: từ chiếc đèn xanh đỏ nhấp nháy, cái hộp đựng bánh kẹo có thể xoay tròn, phát nhạc đến cây quất, cành đào, hay đồ ăn thức uống và nhất là nguyên liệu để gói giò, làm bánh chưng.

Thì thầm 227  được thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Khu chúng tôi ở trước kia là dãy nhà tập thể của công nhân, chỉ có hơn chục hộ gia đình nên mọi người đều rất thân thiết, đối xử với nhau chẳng khác nào người trong một nhà. Đúng ngày 30 tết, tất cả mọi người sẽ quây quần ở sân chung để cùng nhau gói bánh chưng. Các mẹ, các chị thì rửa lá, thái thịt, ngâm đỗ, ngâm gạo, gói bánh; các ông bố thì đi chẻ lạt, kiếm củi, chất bếp để chuẩn bị đưa bánh vào nồi. Còn lũ con nít chúng tôi thì chạy lăng xăng trêu đùa nhau, nghịch hết chỗ này sang chỗ khác. Những chiếc bánh được làm từ một thứ gạo nếp bình thường, cũng chẳng có nhiều thịt, nhiều đỗ nhưng với tôi đó là loại bánh ngon nhất trên đời vì ở nó có vị thanh thanh của sự yên bình, vị đậm đà, ấm áp của hạnh phúc sum vầy và cả cái hương nồng nàn của tình yêu thương, gắn bó giữa con người với nhau.

Trên sân, mỗi nhà trải một cái chiếu để thức trông nồi bánh chưng và đón giao thừa. Mọi người cùng ăn hướng dương, uống nước chè đặc sản của quê mình và kể cho nhau nghe biết bao câu chuyện, có những niềm tiếc nuối của năm cũ dần qua và cả những hi vọng, niềm tin vào tương lai sắp tới mà dường như chẳng ai còn cảm nhận thấy cái lạnh cắt da cắt thịt đang vây bủa xung quanh. Chính sức nóng tỏa ra từ những bếp lửa bập bùng trong đêm cuối năm, hơi ấm của trái tim những con người nơi đây đã xua đi cái lạnh giá của mùa đông và khiến ngày tết của tuổi thơ tôi trở nên vô cùng ý nghĩa”…


Tiếng gà gáy đâu đây bỗng như đánh thức tôi khỏi dòng suy nghĩ. Vậy là bữa cơm tất niên của anh chị em kí túc chúng tôi đã kéo dài đến quá nửa đêm. Chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là chúng tôi sẽ bắt chuyến xe đầu tiên để về quê ăn tết… Kìa! Cây đào trước cổng kí túc đã chớm nở, bỗng thoảng đâu đây hương vị đậm đà của bánh chưng mẹ gói, chợt thấy lòng mình dường như ấm lại…Tết sắp về!

Gửi từ lananh nguyen
 
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền đc sử dụng trong chương trình tại forum nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top