Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày tết trong tôi ( Thì thầm 227)

2013-02-01 20:02

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Còn hơn hai tuần nữa mới tới Tết cổ truyền thế nhưng những ngày này không khí Hà Nội đã trở nên tưng bừng, náo nhiệt. Các loại bánh kẹo mứt tết đã thấy được bày ra các trên kệ hàng. Những nguời bán vật dụng trang trí dịp tết đến xuân về cũng đã bắt đầu hành trình rong ruổi khắp các con phố lớn nhỏ của mảnh đất Hà Nội. Tuy đã trải qua mười bảy cái tết, mười bảy mùa lì xì, mười bảy lần ngắm hoa đào nở rồi gói bánh chưng và thức đón giao thừa, nhưng với tôi, tết năm nay có một ý nghĩa rất đặc biệt. Bởi lẽ tết này tôi sẽ tròn mười tám tuổi – tuổi đánh dấu sự trưởng thành của mỗi con người và cũng bởi đây là cái tết đầu tiên của cuộc đời sinh viên.

Cả tuần nay, không buổi chiều nào là khu kí túc không rộn rã tiếng nhạc xuân. Các anh chị khóa trên đã rục rịch dọn dẹp phòng gọn ghẽ. Còn chúng tôi – những cô cậu sinh viên năm nhất ai nấy cũng cảm thấy háo hức, rộn ràng. Dường như tất cả đều đã chuẩn bị tâm thế sẵn sàng để “về quê ăn tết”. Chiều nay là buổi liên hoan tất niên của sinh viên kí túc. Bữa cơm tuy giản dị, đơn sơ nhưng thật đáng nhớ biết bao. Các anh chị em trong ký túc xá quây quần bên nhau, cùng đàn hát, gửi gắm cho nhau những lời chúc tốt lành cho năm mới và cùng ngồi kể cho nhau nghe về ngày tết quê mình. Lắng nghe những lời tâm sự của các chị, các anh mà những hình ảnh về ngày tết ở quê trong tôi bỗng chốc ùa về…

“Tôi nhớ, năm nào cũng vậy, dù công việc có bận bịu thế nào nhưng cứ ngày 22 tháng chạp là tôi và mẹ lại cùng nhau đi chợ làm cơm để tiễn đưa “Ông Táo” về trời. Sau khi thắp hương, chị em tôi xúm quanh xem mẹ làm lễ hóa vàng. Chiếc mũ cánh chuồn với những cái gương nhỏ hình tròn lóng lánh và những sợi kim tuyến màu sắc sặc sỡ như khơi dậy trí tò mò của trẻ thơ. Nhưng có lẽ vui nhất là khi chúng tôi cùng bố đi thả cá chép ở hồ. Và rồi, kể từ sau ngày 23, cứ khi nào rảnh rỗi là cả nhà lại cùng nhau thu vén, dọn dẹp, trang hoàng nhà cửa cho thật sạch sẽ, gọn gàng để đón chào năm mới. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên đuợc không khí của những ngày cuối năm ấy. Chẳng có gì vui bằng việc cả gia đình cùng nhau đi sắm tết. Có biết bao nhiêu là thứ phải mua: từ chiếc đèn xanh đỏ nhấp nháy, cái hộp đựng bánh kẹo có thể xoay tròn, phát nhạc đến cây quất, cành đào, hay đồ ăn thức uống và nhất là nguyên liệu để gói giò, làm bánh chưng.

Thì thầm 227  được thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Khu chúng tôi ở trước kia là dãy nhà tập thể của công nhân, chỉ có hơn chục hộ gia đình nên mọi người đều rất thân thiết, đối xử với nhau chẳng khác nào người trong một nhà. Đúng ngày 30 tết, tất cả mọi người sẽ quây quần ở sân chung để cùng nhau gói bánh chưng. Các mẹ, các chị thì rửa lá, thái thịt, ngâm đỗ, ngâm gạo, gói bánh; các ông bố thì đi chẻ lạt, kiếm củi, chất bếp để chuẩn bị đưa bánh vào nồi. Còn lũ con nít chúng tôi thì chạy lăng xăng trêu đùa nhau, nghịch hết chỗ này sang chỗ khác. Những chiếc bánh được làm từ một thứ gạo nếp bình thường, cũng chẳng có nhiều thịt, nhiều đỗ nhưng với tôi đó là loại bánh ngon nhất trên đời vì ở nó có vị thanh thanh của sự yên bình, vị đậm đà, ấm áp của hạnh phúc sum vầy và cả cái hương nồng nàn của tình yêu thương, gắn bó giữa con người với nhau.

Trên sân, mỗi nhà trải một cái chiếu để thức trông nồi bánh chưng và đón giao thừa. Mọi người cùng ăn hướng dương, uống nước chè đặc sản của quê mình và kể cho nhau nghe biết bao câu chuyện, có những niềm tiếc nuối của năm cũ dần qua và cả những hi vọng, niềm tin vào tương lai sắp tới mà dường như chẳng ai còn cảm nhận thấy cái lạnh cắt da cắt thịt đang vây bủa xung quanh. Chính sức nóng tỏa ra từ những bếp lửa bập bùng trong đêm cuối năm, hơi ấm của trái tim những con người nơi đây đã xua đi cái lạnh giá của mùa đông và khiến ngày tết của tuổi thơ tôi trở nên vô cùng ý nghĩa”…


Tiếng gà gáy đâu đây bỗng như đánh thức tôi khỏi dòng suy nghĩ. Vậy là bữa cơm tất niên của anh chị em kí túc chúng tôi đã kéo dài đến quá nửa đêm. Chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là chúng tôi sẽ bắt chuyến xe đầu tiên để về quê ăn tết… Kìa! Cây đào trước cổng kí túc đã chớm nở, bỗng thoảng đâu đây hương vị đậm đà của bánh chưng mẹ gói, chợt thấy lòng mình dường như ấm lại…Tết sắp về!

Gửi từ lananh nguyen
 
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền đc sử dụng trong chương trình tại forum nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình yêu của chúng ta từng đẹp như ngôn tình

Tình yêu của chúng ta từng đẹp như ngôn tình

Cô chẳng phân biệt được đó là cảm giác yên bình trong tĩnh lặng, hay là sự trống rỗng đến hoang hoải khi nhớ về những mảnh ký ức rời rạt chẳng thể nào chắp vá.

Thời gian đã trôi qua đâu thể lấy lại | Blog Radio 887

Thời gian đã trôi qua đâu thể lấy lại | Blog Radio 887

Tôi chỉ biết lặng lẽ nhốt mình trong phòng, cả ngày chẳng buồn ăn nổi miếng cơm nào. Mẹ cũng ngồi sau cánh cửa phòng, bà không cằn nhằn như mọi người, không một tiếng la rầy.

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Khi còn trẻ ta ấp ủ hy vọng tìm được mẫu người mình muốn. Khi trưởng thành chỉ hy vọng tìm được người hiểu mình.

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Lớn rồi đừng động tí là bỏ cuộc là quay đầu. Cuộc đời bạn giờ đây không phải như đứa trẻ, ngúng nguẩy quay mặt đi vẫn có người dỗ dành chăm lo. Quay đi nhiều khi không còn đường trở về nữa.

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Phụ nữ ạ. Đừng yêu lại người cũ, đừng yêu lần thứ hai. Đôi khi trở lại không phải là tình yêu, chỉ là vương vấn cảm giác. Đừng nhầm lẫn giữa yêu và cảm giác. Đời luôn có ngoại lệ mà ngoại lệ thường hiếm hoi và ít ỏi. Có những đồ cũ là bảo vật, cũng có những thứ chỉ là đồ bỏ đi.”

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

“Hãy cứ yên tâm và bình tĩnh thôi. Có người đi nhanh, có người đi chậm, vì mỗi người có một lộ trình riêng. Bạn không cần nhìn vào lộ trình của người khác để tự ti về mình. Bởi vốn dĩ xuất phát điểm và đích đến của cậu với họ đã khác nhau rồi mà”.

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Và rồi khi tuổi 30 thì lại quá xa mà cái giai đoạn tuổi 18 đã qua từ rất lâu rồi ấy, chúng ta lại bắt đầu bước vào cái giai đoạn hối thúc lập gia đình từ các bậc phụ huynh.

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Tôi luôn thấy phiền lòng, vì cô gái năm đó, trong mắt mọi người, có một cuộc sống hoàn hảo, nhưng hóa ra tất cả chỉ là vỏ bọc cho sự yếu đuối của cô ấy.

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê, nơi có những cánh đồng lúa trải dài, những con sông uốn mình bên cạnh lũy tre làng. Tuy sinh ra và lớn lên ở một nơi nghèo khó, nhưng tuổi thơ tôi lại ngập tràn sự hạnh phúc, những kỉ niệm mà tôi tin chắc rằng không phải ai cũng may mắn có được.

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Ngay trong đêm hôm đó, tôi bắt chuyến tàu sớm nhất trở về quê. Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, bầu không khí ngột ngạt như thể đang bóp nát tôi. Tôi tắt điện thoại, tắt mọi trạng thái hoạt động trên mạng xã hội rồi lên tàu. Sau một đêm, tôi cũng về tới nhà mình. Suy cho cùng, dù gia đình tôi có thất bại đến mấy thì đó cũng là nơi duy nhất bao dung, che chở cho tôi vào những lúc như thế này.

back to top