Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết này con sẽ về với mẹ

2017-01-15 01:32

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Chỉ còn ít ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, lòng ai cũng nôn nao mong Tết đến nhanh để được về bên gia đình. Tôi lên Sài Gòn gần hai năm, tết năm ngoái là cái tết đầu tiên ở xa về nên lòng cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa có chút gì là lạ. Chắc có lẽ vì xa quê nên nhìn tất cả thay đổi nhưng niềm vui thì nhân đôi khi bên gia đình.

***

Vậy là chỉ còn một tuần nữa thì đến Tết Nguyên Đán, lòng tôi nôn nao mong tết đến nhanh để được về bên gia đình.

Tôi lên Sài Gòn gần hai năm, tết năm ngoái là cái tết đầu tiên ở xa về nên lòng cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa có chút gì là lạ. Chắc có lẽ vì xa quê nên nhìn tất cả thay đổi nhưng niềm vui thì nhân đôi khi bên gia đình.

Tôi biết mình may mắn khi sinh ra trong gia đình tuy không khá giả nhưng vẫn đủ no đủ ấm, ba mẹ yêu thương và luôn chăm sóc các con tận tụy. Đôi lúc thấy ba mẹ làm việc cực nhọc, tôi lại thấy có gì đó đau nhói và thương biết bao.

Vì muốn chúng tôi vui nên cứ mỗi năm Tết đến, ba mẹ phải dành dụm để có đủ khoản tiền cho hai anh em tôi mua đồ Tết. Mỗi món đồ là chất chứa tất cả mồ hôi nước mắt của ba mẹ và tình yêu thương không gì sánh nổi.

Tết này con sẽ về với mẹ

Khoảng độ 25 Tết, hai mẹ con đi chợ mua đồ về nấu để đưa ông bà, tất cả món đều do mẹ nấu, tôi chỉ phụ được phần rửa và dọn ra bàn. Đôi lúc mẹ nhờ tôi canh lửa hay sơ chế thức ăn, song tôi hậu đậu thế nào làm hỏng cả món ăn khiến mẹ bực mình. Mỗi lần thế, tôi lại chạy ra trước nhà phụ ba vì sợ nhìn thấy mẹ đang giận. Tới phần dọn ra bàn cúng, mẹ gọi tôi vào chuẩn bị chén đũa, còn phần đồ ăn thì mẹ đã để sẵn, tôi chỉ việc bưng ra. Mãi mà tôi chẳng học được bí quyết để nấu ngon như mẹ. Món mẹ nấu lúc nào cũng tuyệt vời với tôi!

Ngày 26, 27 Tết, tôi ở nhà dọn dẹp đồ đạc với mẹ, đem lịch cũ xuống và treo lịch mới lên. Hai mẹ con phải mất cả buổi chiều để đem những tấm lịch mới treo hai bên nhà. Mẹ đứng dưới chuyền lịch, tôi đứng trên ghế cao treo lịch lên.

Khi thiếu chỗ treo hay đinh treo bị gãy thì tôi phải đóng thêm đinh. Mẹ phải giữ ghế còn tôi cố gắng đứng vững mới đóng được đinh vào tường. Nhưng cũng khó lắm vì giữa chỗ ghế với vách nhà có khoảng cách vì có cái tủ chặn lại nên hay bị chệch hướng đóng nên tôi cứ đóng vào tay liên tiếp.

Nhiều lúc lịch treo lên rồi lại rớt xuống vì đinh đóng không chắc chắn. Tôi nhớ những năm trước người đóng đinh treo lịch là mẹ, tôi đứng bên dưới nhưng cảm thấy xót xa khi mỗi lần đóng trúng vào tay, nhưng mẹ vẫn quyết làm cho xong. Bây giờ, khi chính mình làm công việc của mẹ tôi mới cảm nhận được hết những hi sinh của mẹ cho gia đình.

Tối đến thì mỗi người một việc, việc của tôi là trang trí cây mai, nhìn hoa mai sắc vàng thắm, tôi cầu mong may mắn sẽ luôn đến với gia đình mình.

Tôi thích làm mứt Tết nên cứ hăm hở mua vật liệu về làm dù chỉ mới biết sơ sơ cách làm. Mỗi lần tôi làm mứt là mẹ cảm thấy không an tâm, đang làm việc nhà mà mẹ cứ đi xuống bếp xem tôi làm thế nào, nếu thấy không đúng thì mẹ sẽ chỉ thêm. Cứ có mẹ thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp! Sau mỗi lần thử mứt tôi làm, mẹ lại nhận xét và dạy thêm cách làm tốt hơn.

Tết này con sẽ về với mẹ

Phần dọn dẹp trang trí nhà cửa đã có ba và anh Hai lo, còn hai mẹ con đêm giao thừa lại cùng nhau đi chợ đêm. Khung cảnh chợ đêm thật ấm áp, đèn đường sáng trong cảnh đêm. Đi bên mẹ, lòng nghe hạnh phúc biết bao. Mẹ và tôi mua thêm mấy món trái cây, mứt để cho ba bữa Tết.

Tôi muốn dẫn mẹ đi chợ để mẹ không làm việc nữa, để mẹ cảm nhận được niềm vui của mùa xuân đang đến với mọi nơi. Vậy mà về đến nhà là mẹ lại lao vào những việc đang còn dang dở cuối năm: mẹ nấu thêm thịt kho, lấy tất cả đồ dùng xung quanh bếp đổ cho đầy, đem những cái mới đặt lên, mong sang năm mới nhà mình tất cả sẽ được đong đầy, no ấm.

Khi công việc xong thì cũng sắp đến Giao Thừa, mẹ hoàn tất công việc và đi vào phòng ngủ, còn tôi ra xem bắn pháo hoa trên tivi với ba, việc cúng giao thừa thì ba lo. Năm nào cũng thế, cứ gần giao thừa khi xong công việc nhà là mẹ đi ngủ, chưa năm nào tôi thấy mẹ đón giao thừa. Tôi cứ tưởng vì làm việc mệt quá nên mẹ phải ngủ. Nhưng giờ tôi mới biết mẹ vào phòng nhưng mẹ nào có ngủ, mẹ vẫn thức đến qua giao thừa, mẹ vẫn đón giao thừa trong thầm lặng như thế sao?

Trong ba ngày Tết, tối nào tới giờ phát cải lương trên truyền hình là hai mẹ con đã có mặt trước tivi để đón xem, cùng nhâm nhi ly trà tết và bàn luận nội dung vở cải lương.

Thế đó, những ngày Tết sum vầy vui vẻ rồi cũng qua mau, tôi lại lên Sài Gòn tiếp tục việc học. Tôi cứ mong sao thời gian dừng lại để tôi được bên gia đình.

Hôm nay nghe gió xuân về, tôi lại muốn thời gian đến nhanh.

Nhớ lắm những ngày Tết bên bữa cơm gia đình được ăn món mẹ nấu. Nhớ những ngày đi chợ Tết cùng mẹ. Nhớ những buổi tối ngồi bên mẹ xem cải lương. Nhớ những lần nhìn mẹ luôn bận rộn với việc nhà những ngày giáp Tết…

Xuân bên mẹ, xuân có mẹ. Ngay lúc này lòng tôi muốn nói: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm và yêu mẹ rất nhiều! Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con”.

© Panda Ánh Thư – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top