Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết này con sẽ về với mẹ

2017-01-15 01:32

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Chỉ còn ít ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, lòng ai cũng nôn nao mong Tết đến nhanh để được về bên gia đình. Tôi lên Sài Gòn gần hai năm, tết năm ngoái là cái tết đầu tiên ở xa về nên lòng cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa có chút gì là lạ. Chắc có lẽ vì xa quê nên nhìn tất cả thay đổi nhưng niềm vui thì nhân đôi khi bên gia đình.

***

Vậy là chỉ còn một tuần nữa thì đến Tết Nguyên Đán, lòng tôi nôn nao mong tết đến nhanh để được về bên gia đình.

Tôi lên Sài Gòn gần hai năm, tết năm ngoái là cái tết đầu tiên ở xa về nên lòng cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa có chút gì là lạ. Chắc có lẽ vì xa quê nên nhìn tất cả thay đổi nhưng niềm vui thì nhân đôi khi bên gia đình.

Tôi biết mình may mắn khi sinh ra trong gia đình tuy không khá giả nhưng vẫn đủ no đủ ấm, ba mẹ yêu thương và luôn chăm sóc các con tận tụy. Đôi lúc thấy ba mẹ làm việc cực nhọc, tôi lại thấy có gì đó đau nhói và thương biết bao.

Vì muốn chúng tôi vui nên cứ mỗi năm Tết đến, ba mẹ phải dành dụm để có đủ khoản tiền cho hai anh em tôi mua đồ Tết. Mỗi món đồ là chất chứa tất cả mồ hôi nước mắt của ba mẹ và tình yêu thương không gì sánh nổi.

Tết này con sẽ về với mẹ

Khoảng độ 25 Tết, hai mẹ con đi chợ mua đồ về nấu để đưa ông bà, tất cả món đều do mẹ nấu, tôi chỉ phụ được phần rửa và dọn ra bàn. Đôi lúc mẹ nhờ tôi canh lửa hay sơ chế thức ăn, song tôi hậu đậu thế nào làm hỏng cả món ăn khiến mẹ bực mình. Mỗi lần thế, tôi lại chạy ra trước nhà phụ ba vì sợ nhìn thấy mẹ đang giận. Tới phần dọn ra bàn cúng, mẹ gọi tôi vào chuẩn bị chén đũa, còn phần đồ ăn thì mẹ đã để sẵn, tôi chỉ việc bưng ra. Mãi mà tôi chẳng học được bí quyết để nấu ngon như mẹ. Món mẹ nấu lúc nào cũng tuyệt vời với tôi!

Ngày 26, 27 Tết, tôi ở nhà dọn dẹp đồ đạc với mẹ, đem lịch cũ xuống và treo lịch mới lên. Hai mẹ con phải mất cả buổi chiều để đem những tấm lịch mới treo hai bên nhà. Mẹ đứng dưới chuyền lịch, tôi đứng trên ghế cao treo lịch lên.

Khi thiếu chỗ treo hay đinh treo bị gãy thì tôi phải đóng thêm đinh. Mẹ phải giữ ghế còn tôi cố gắng đứng vững mới đóng được đinh vào tường. Nhưng cũng khó lắm vì giữa chỗ ghế với vách nhà có khoảng cách vì có cái tủ chặn lại nên hay bị chệch hướng đóng nên tôi cứ đóng vào tay liên tiếp.

Nhiều lúc lịch treo lên rồi lại rớt xuống vì đinh đóng không chắc chắn. Tôi nhớ những năm trước người đóng đinh treo lịch là mẹ, tôi đứng bên dưới nhưng cảm thấy xót xa khi mỗi lần đóng trúng vào tay, nhưng mẹ vẫn quyết làm cho xong. Bây giờ, khi chính mình làm công việc của mẹ tôi mới cảm nhận được hết những hi sinh của mẹ cho gia đình.

Tối đến thì mỗi người một việc, việc của tôi là trang trí cây mai, nhìn hoa mai sắc vàng thắm, tôi cầu mong may mắn sẽ luôn đến với gia đình mình.

Tôi thích làm mứt Tết nên cứ hăm hở mua vật liệu về làm dù chỉ mới biết sơ sơ cách làm. Mỗi lần tôi làm mứt là mẹ cảm thấy không an tâm, đang làm việc nhà mà mẹ cứ đi xuống bếp xem tôi làm thế nào, nếu thấy không đúng thì mẹ sẽ chỉ thêm. Cứ có mẹ thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp! Sau mỗi lần thử mứt tôi làm, mẹ lại nhận xét và dạy thêm cách làm tốt hơn.

Tết này con sẽ về với mẹ

Phần dọn dẹp trang trí nhà cửa đã có ba và anh Hai lo, còn hai mẹ con đêm giao thừa lại cùng nhau đi chợ đêm. Khung cảnh chợ đêm thật ấm áp, đèn đường sáng trong cảnh đêm. Đi bên mẹ, lòng nghe hạnh phúc biết bao. Mẹ và tôi mua thêm mấy món trái cây, mứt để cho ba bữa Tết.

Tôi muốn dẫn mẹ đi chợ để mẹ không làm việc nữa, để mẹ cảm nhận được niềm vui của mùa xuân đang đến với mọi nơi. Vậy mà về đến nhà là mẹ lại lao vào những việc đang còn dang dở cuối năm: mẹ nấu thêm thịt kho, lấy tất cả đồ dùng xung quanh bếp đổ cho đầy, đem những cái mới đặt lên, mong sang năm mới nhà mình tất cả sẽ được đong đầy, no ấm.

Khi công việc xong thì cũng sắp đến Giao Thừa, mẹ hoàn tất công việc và đi vào phòng ngủ, còn tôi ra xem bắn pháo hoa trên tivi với ba, việc cúng giao thừa thì ba lo. Năm nào cũng thế, cứ gần giao thừa khi xong công việc nhà là mẹ đi ngủ, chưa năm nào tôi thấy mẹ đón giao thừa. Tôi cứ tưởng vì làm việc mệt quá nên mẹ phải ngủ. Nhưng giờ tôi mới biết mẹ vào phòng nhưng mẹ nào có ngủ, mẹ vẫn thức đến qua giao thừa, mẹ vẫn đón giao thừa trong thầm lặng như thế sao?

Trong ba ngày Tết, tối nào tới giờ phát cải lương trên truyền hình là hai mẹ con đã có mặt trước tivi để đón xem, cùng nhâm nhi ly trà tết và bàn luận nội dung vở cải lương.

Thế đó, những ngày Tết sum vầy vui vẻ rồi cũng qua mau, tôi lại lên Sài Gòn tiếp tục việc học. Tôi cứ mong sao thời gian dừng lại để tôi được bên gia đình.

Hôm nay nghe gió xuân về, tôi lại muốn thời gian đến nhanh.

Nhớ lắm những ngày Tết bên bữa cơm gia đình được ăn món mẹ nấu. Nhớ những ngày đi chợ Tết cùng mẹ. Nhớ những buổi tối ngồi bên mẹ xem cải lương. Nhớ những lần nhìn mẹ luôn bận rộn với việc nhà những ngày giáp Tết…

Xuân bên mẹ, xuân có mẹ. Ngay lúc này lòng tôi muốn nói: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm và yêu mẹ rất nhiều! Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con”.

© Panda Ánh Thư – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

Blog Radio 669: Dường như em vẫn còn yêu (Cửa Tiệm Lãng Quên – Ngoại truyện 2 – Hết)

Blog Radio 669: Dường như em vẫn còn yêu (Cửa Tiệm Lãng Quên – Ngoại truyện 2 – Hết)

Tỉnh lại đi nhé, em nhớ ra là, hình như mình vẫn còn yêu

back to top