Phát thanh xúc cảm của bạn !

Điều tuyệt vời nhất là chúng ta vẫn còn có nhau

2017-01-13 10:21

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Sau tất cả, cái chúng ta chọn luôn luôn là tình yêu, niềm tin và sự bình yên đến từ những điều đơn giản nhất. Sau tất cả, điều tuyệt vời nhất là chúng ta vẫn còn có nhau, chúng ta vẫn là tia nắng trong những ngày mùa đông và những lúc lòng gặp mưa phùn, gió bấc.

***

Người ta nói yêu thương thật sự rất đơn giản nếu bản thân biết trân trọng và bao dung cho nhau. Điều ấy đúng anh ạ! Chúng mình đến với nhau vì tin tưởng người kia sẽ mang cho mình hạnh phúc, bao dung cho nhau những lỗi lầm khi có thể vì yêu mà thứ tha. Yêu một người là khi ta thấy những điều không tốt của người kia thật dễ thương, yêu một người là dù biết người kia là một que kem lạnh giữa mùa đông mình cũng không bao giờ từ chối. Yêu một người là biết sau tất cả, người ấy quan trọng hơn chính bản thân mình.

Cám ơn anh, vì những điều anh đã dành cho em suốt bao nhiêu năm nay, tình yêu của anh là thứ duy nhất có thể sưởi ấm cho em vào những ngày cô đơn nơi xứ người, để mỗi ngày mở mắt ra em biết luôn có người chờ đợi mình và vì mình mà cố gắng. Chúng ta yêu nhau, cùng nhau nhìn về phía trước để mỗi ngày đi qua không vô nghĩa, thật sự là một tình yêu tuyệt vời, phải không anh?

Điều tuyệt vời nhất là chúng ta vẫn còn có nhau

Năm mới đã đến rồi, chúng mình cũng nên gác lại những điều không vui và tiếp tục những công việc còn dang dở. Giáng sinh mình vì bận mà không thể ở cạnh nhau nhưng em tin Giao thừa năm nay em sẽ cùng anh đón. Thêm một mùa xuân mình ở cạnh nhau là thêm một lần em tin mình sẽ đi cùng nhau cho đến cuối cuộc đời. Bạn em nói rằng em không nên chắc chắn bất cứ điều gì, nhưng em nghĩ ngay cả bản thân không chắc chắn thì ai sẽ tin và chúc phúc cho chúng mình, anh nhỉ?

Có lẽ mùa đông vẫn còn lành lạnh ở ngoài kia, từng cơn gió cuối mùa cứ lùa vào áo khoác em mỗi khi đi trên đường, giá mà có anh bên cạnh thì tốt. Nhưng em biết mà, trong những ngày cuối cùng của năm ai cũng bận rộn cho những dự định đang đi vào hoàn tất, em với anh cũng thế thôi! Mỗi sáng tỉnh dậy có tin nhắn chúc ngày mới an lành với em đã là đủ lắm, mình yêu nhau theo cách của người lớn, thì cần gì tò mò trong hai mươi bốn giờ người kia đang làm gì, chỉ cần mình nhớ đến nhau thôi!

Em thương anh, những ngày lạnh như thế này phải dậy thật sớm sang chờ em cùng đi làm, luôn dành thời gian hỏi thăm em dù khoảng thời gian ấy anh có thể ăn trưa đàng hoàng, luôn kiên nhẫn hỏi em đã có chuyện gì xảy ra dù thật sự em không muốn anh lo lắng.

Em nhớ lúc trước, mình đã cãi nhau và giận nhau rất lâu, em đã có một quyết định ngốc nghếch là rời xa anh. Anh chỉ nói là hãy làm điều mà em thích, rời xa anh nếu thấy vui. Em thực sự đã làm như thế thật, suốt ba tháng không anh, em tưởng mình đã thực sự quên đi mối tình này, em tưởng mình đã không thương anh như em vẫn nghĩ, nhưng em đã lầm.

Em chọn cho mình một ngày cuối tháng để đi du lịch xa, một nơi rất lạnh và em thấy cô đơn. Em thấy nhớ anh vô cùng, em nhận ra mình còn cần anh nhiều lắm, chỉ là công việc kéo em đi mãi rất xa anh! Em gọi điện thoại cho anh, những hồi chuông đổ dài rồi tắt, em cảm thấy mình vừa mất đi thứ gì đó rất quan trọng, những giọt nước mắt lăn dài giữa rừng thông hút gió, nhanh khô và buốt lạnh làn da.

Hồ Xuân Hương trôi êm đềm như cái tên dịu dàng của một nhà thơ, em ngồi ở một góc im lặng như muốn giấu mình đi, muốn gọi cho một người nào đó mà lấy điện thoại ra thì bị mất sóng, lại thôi! Đi bộ một đoạn về khách sạn gần hồ, lòng nghĩ vẩn vơ về những ngày sắp tới đã không còn có anh.

Điều tuyệt vời nhất là chúng ta vẫn còn có nhau

Về đến nơi, điện thoại có sóng và tự kết nối wifi, tin nhắn điện thoại và tin nhắn Facebook đến tới tấp, là của anh.

“Em đang ở đâu? Sao anh điện thoại lại không được?”

“Bắt máy đi nào, đừng làm anh lo lắng!”

Và em khóc như nức nở giữa những tiếng cười.

“Em đang ở Đà Lạt, em về với anh ngay!”

Chúng mình lại về bên nhau như chưa từng có một cuộc chia xa, chỉ ba tháng nhưng đối với chúng ta là cả một thế kỷ. Không có anh, em thấy thời gian trôi qua thật lâu và thật vô nghĩa. Không có em, thời gian đối với anh chỉ là những phút giây mà anh cần phải sống, để làm việc và tìm lại mình ngày xưa, thời em chưa xuất hiện. Không có nhau, thời gian thật nhẫn tâm đến vô cùng, ngày thì nhạt, đêm thì dài, ta thì cô đơn.

Ngày chưa biết đến tình yêu, em rất thích những câu chuyện tình yêu trải qua sóng gió, nó thật vĩ đại và tạo cho người ta cảm giác đáng trân trọng. Nhưng từ khi anh xuất hiện em mới biết, sâu đậm hay không cũng chỉ là cách chúng ta yêu thương nhau, vĩ đại hay không là trong mắt chúng mình có thấy nhau là quan trọng nhất. Sau tất cả, cái chúng ta chọn luôn luôn là tình yêu, niềm tin và sự bình yên đến từ những điều đơn giản nhất. Sau tất cả, điều tuyệt vời nhất là chúng ta vẫn còn có nhau, chúng ta vẫn là tia nắng trong những ngày mùa đông và những lúc lòng gặp mưa phùn, gió bấc.

Cám ơn, vì chúng ta là của nhau!

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga

Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân duy nhất. Đừng trao nó vào tay ai cả, dù là người yêu mình hay người mình thương. Bởi lẽ tuổi thanh xuân ấy sẽ chết nếu nó rơi khỏi chính tay người nắm giữ.

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Thời gian, dài hay ngắn, đáng trân trọng hay không cũng như nhau cả thôi, đó là đối với một người đã dành ra rất nhiều năm tháng và đổi lại sự trống rỗng.

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

back to top