Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh ấy chưa từng yêu tôi

2017-01-06 00:00

Tác giả: Hương Giang Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Gặp gỡ vốn chỉ là cái duyên, bên nhau lại do phận. Có duyên mà không phận thì ngay từ đầu đừng gặp gỡ có được không, để chẳng có buồn vương, để chẳng có ly biệt. Em đã ngoái đầu đủ 500 lần để đổi lấy một kiếp chạm tay anh nhưng hoa thì hữu ý nước lại vô tình, sượt tay một chút rồi lại mất hút vào biển người mênh mông.

***

Gió về, con phố quen thuộc co mình đón gió. Đám lá vàng khô cuối mùa cũng rụng hết bị gió cuốn vào một góc phố, rồi lại hất tung tất cả trên một khoảng trời màu tro xám xịt xác xơ. Con nắng hiếm hoi cuối đông sưởi lòng người buồn đến khô khốc. Nhìn từng gương mặt xa lạ lướt qua con phố vốn tưởng quen thuộc như lòng bàn tay mà thấy hoang hoải mịt mờ. Người buồn phố nào có vui. Người chênh vênh phố cũng thêm phần quanh co, khúc khuỷu. Một giai điệu nhè nhè vang lên nơi góc quán quen mà lòng thắt lại dường như cả tim mình được phơi bày ở đó:

“Tôi yêu anh ấy!
Chỉ yêu anh ấy!
Nhưng dường như tình yêu của tôi chỉ đến đây thôi.
Tôi mệt rồi!
Thật sự mệt mỏi!
Cuối cùng tôi đã đánh rơi mất quyết tâm của mình.”


Vốn dĩ cứ tưởng rằng tìm được nhau giữa bảy tỷ người trên thế giới này đã là một niềm hạnh phúc. Nhưng gặp gỡ vốn chỉ là cái duyên, bên nhau lại do phận. Có duyên mà không phận thì ngay từ đầu đừng gặp gỡ có được không, để chẳng có buồn vương, để chẳng có ly biệt. Em đã ngoái đầu đủ 500 lần để đổi lấy một kiếp chạm tay anh nhưng hoa thì hữu ý nước lại vô tình, sượt tay một chút rồi lại mất hút vào biển người mênh mông.

Anh ấy chưa từng yêu tôi

Trong tình yêu đâu chỉ nói cố gắng là được, vốn dĩ ngay từ đầu là do em tự mình đa tình. Sự ấm áp ấy, sự dịu dàng ấy mềm như nước thoảng như mây em mãi mãi chẳng thể nào nắm bắt được. Em đã cố gắng thay đổi chính mình để trở thành người mà anh yêu thích, nhiều đến nỗi em gần như đã đánh mất chính bản thân mình. Nhưng vẫn chẳng thể nào chạm đến trái tim anh, vẫn chẳng thể nào làm cho anh cảm động, vẫn chẳng thể khiến tim anh rung động dù chỉ là một nhịp thôi.

“Anh ấy không yêu tôi nên mới không muốn có được tôi.
Chính vì không yêu tôi nên mới không tiếc thương tôi.
Cho dù tôi cố gắng hơn nữa cũng không thể khiến anh ấy cảm động.”


Con tim có những lý lẽ riêng chẳng thể nào lý giải được, vì sao yêu một người, vì sao không thể yêu người ấy. Nhưng lý trí lại là kẻ cố chấp cứ muốn đi đến tận cùng câu trả lời cho những câu hỏi vì sao. Cuối cùng con tim lại là kẻ tổn thương nhiều nhất, dọc ngang những vết hằn sâu. Lý trí chẳng thể quên sao bắt tim ngừng nhớ. Lý trí ru mình tìm nhớ trong những ước mong chẳng có thật thì tim biết níu vào đâu mà tìm quên trong đoạn tình ngắn ngủi ấy.

“Vậy mà tôi còn nghĩ trong lòng anh ấy chắc cũng quan tâm tới tôi.
Và sâu trong trái tim anh ấy tôi cũng đặc biệt như vậy.
Cho nên tôi vẫn tin rằng rồi có ngày anh ấy sẽ yêu tôi.”

Anh ấy chưa từng yêu tôi

Yêu một người không yêu mình giống như việc một người đi lạc giữa sa mạc mênh mông, cứ hy vọng hão huyền vào một ốc đảo xanh mượt do mình tưởng tưởng ra. Để rồi cứ đi mãi đến kiệt sức cũng chẳng thể nào gặp được vì vốn dĩ làm gì có thật trên đời. Tình yêu đâu chỉ từ một phía mà phải là cùng nhau rung động, cùng nhau vun đắp. Người ấy đã không yêu mình thì mình có chờ đợi đến bao lâu cũng vậy. Cố giữ những chấp niệm về một thứ tình cảm không có thật để rồi khó buông dù trái tim mang đầy xước sát. Khi yêu trái tim là nước nhưng khi không yêu trái tim lại là đá. Cố giữ một người không thuộc về mình là tự mình găm đầy những tổn thương. Tự ru lòng bằng sự mập mờ, trái tim hèn nhát đến nỗi chẳng dám thừa nhận sự thật rằng người ấy vốn dĩ không yêu mình, mãi mãi chẳng thể nào thuộc về nhau.
Người ta bảo “Tuổi trẻ như một cơn mưa rào, dù ướt nhưng vẫn muốn tắm thêm một lần nữa”. Nhưng có những cơn mưa của tuổi trẻ lạnh tận thấu tim và chẳng mong được quay lại thêm một lần nào. Như thứ tình cảm đơn phương này, như sự mập mờ khó dứt này em chẳng mong được trải qua thêm một chút nào nữa. Cuộc đời đâu phải một cuốn phim có thể tua nhanh qua đoạn buồn chỉ giữ lại đoạn vui, cuộc đời như chiếc máy ảnh, mọi khoảnh khắc, từng chút một được lưu lại chân thật và khó phai. Từng mảng kỉ niệm trong đoạn đường đã đi em chẳng đủ dũng cảm để xem thêm một lần nào nữa. Thì xin hãy giấu thật kĩ trong đáy tim này, thì xin nén thật chặt trong cuộn phim của thời gian rồi sẽ hoen ố, phai mờ dần đi trong dòng chảy của nó. Thì xin gọi tên anh là dĩ vãng có được không!

“Anh ấy không yêu tôi!
Cho nên mới mong muốn luôn tự do.
Chính vì không yêu tôi cho nên mới luôn nhìn tôi với bộ dạng như thế!
Tôi biết anh ấy không yêu tôi chỉ là bản thân không dám thừa nhận.
Sự mơ hồ này chính là thứ duy nhất anh ấy cho tôi.”


Ngày quyết định cho tìm mình đối diện với sự thật em mới biết hóa ra buông đôi khi lại có thể nhẹ nhàng đến thế. Nụ hôn để người ta bắt đầu nhưng với chúng mình lại là kết thúc. Có ngọt, có đắng và cả chát. Bao nhiêu thương tổn trả lại hết cho nhau theo vị hôn ấy. Chẳng còn đếm tim mình hằn bao vết xước để tìm quên. Mà tìm quên chính trong miền nhớ. Nhớ đến một người đã không hề yêu mình, nhớ đến những tháng ngày đã từng chênh vênh và cô độc. Để đủ mạnh mẽ mà bước tiếp lên ga tàu hạnh phúc thực sự dành cho mình, an nhiên mà thả trôi cho quá khứ ngủ yên.

© Hương Giang – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga

Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Hương Giang

Có bình yên nào thôi xót xa!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Độc thân không cô đơn

Độc thân không cô đơn

Có nhiều người nghĩ rằng “một mình” hẳn phải tệ lắm, phải rất cô đơn. Nhưng dường như điều đó không đúng lắm vì Xã hội dù xấu dù tốt thì vẫn luôn có lối thoát cho những kẻ chẳng giống ai, lựa chọn là ở mỗi người. Mà thậm chí những người một mình quen rồi thường rất độc lập tự chủ, đôi khi còn trở nên mạnh mẽ, quyết đoán và vị tha. Điều tuyệt vời nhất đối với những người thích một mình chính là họ không cảm thấy cô đơn.

Tạm biệt tình đầu, cậu của năm ấy phải thật hạnh phúc nhé! (Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Tạm biệt tình đầu, cậu của năm ấy phải thật hạnh phúc nhé! (Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Chúng ta ai cũng có một mối tình đầu để nhớ, chỉ để nhớ thôi chứ không thể cùng nhau đi đến hết cuộc đời.

Replay Blog Radio: Chưa bao giờ anh hết yêu em

Replay Blog Radio: Chưa bao giờ anh hết yêu em

Điều buồn nhất trong tình yêu có lẽ là việc ta bị bỏ lại mà không bao giờ biết được lý do tại sao. Ít ra họ phản bội, họ thay lòng thì ta còn có một lý do để quên. Đằng này họ không một lý do, chẳng một lời giải thích, cứ thế tan biến khỏi cuộc đời mình. Có phải trong tình yêu, im lặng đồng nghĩa với chia tay?

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang. Không bao giờ có cái kết hạnh phúc, cho mối tình đầu.

 Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Cuộc đời này ai cũng mong gặp được người thương mình, hiểu mình như những người tri kỷ. Vậy tại sao những người tri kỷ lại chẳng thể trở thành người yêu của nhau? Sẽ thế nào nếu thương một người mà trong lòng họ đã định sẵn vị trí cho ta là một người tri kỷ? Mãi mãi không thể nào hơn.

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

back to top