Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày đầu năm bỗng thèm một bữa cơm nhà

2017-01-01 01:37

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Khi đã trưởng thành, đã đi đến nhiều nơi xa, thưởng thức nhiều đồ ngon vật lạ người ta mới biết thì ra bữa ăn ngon nhất không phải là có những món ăn sang trọng đắt tiền mà thứ ta nhớ ta thương vẫn là bữa cơm nhà giản dị và ấm áp tình thân. Càng những ngày cuối năm, giữa cái lạnh se sắt của mùa đông, nỗi cô đơn giữa lòng thành phố rộng lớn càng khiến ta nhớ nhà, nhớ bữa cơm gia đình, nhớ mẹ, nhớ tình thân.

***

Có những thứ mà khi ta đang có nó, ta thấy nó quá đỗi thân thuộc, quá đỗi hiển nhiên để rồi ta không biết trân trọng những giây phút ấy. Đến một ngày, khi bơ vơ giữa cuộc sống quá ồn ào, quá tấp nập này, ta lại khao khát lắm những tình thương, những thứ giản dị tưởng chừng quá giản đơn ấy.

Từ ngày bé xíu đến hết trung học phổ thông, con luôn có một định hình trong đầu như một con đường mòn: “Một ngày có ba bữa sáng, trưa, tối, dù đi học hay đi chơi thì cũng không được quên về nhà ăn cơm.”

Khác với những bạn bè có thể tùy thích ăn ở đâu, nhưng mẹ luôn dạy con những điều nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa ấy. Nhưng rồi cái tuổi nhỏ ham chơi bồng bột khiến con đôi khi lơ là đi những bài học quý giá ấy. Rồi lại phàn nàn và cằn nhằn sao mẹ khó tính thế chăng. Có đôi khi con lại vùng vằng bỏ bữa chỉ vì món ăn con không thích. Có phải con luôn bướng bỉnh và cứng đầu khiến mẹ buồn lòng không ạ?

cơm nhà

Suốt 18 năm ở nhà, chưa bao giờ con để mẹ không phải lo lắng cả. Đến lúc con biết suy nghĩ một chút, thì con lại ở xa mẹ đến 1800 cây số. Mẹ vẫn thường mắng con ăn chậm mà nói nhiều. Nhưng những bữa ăn thiếu lời mắng yêu của mẹ sao con thấy chẳng còn được bình yên nữa.

Cơm nhà! Cuộc sống sinh viên xa nhà, hai từ kia đã trở nên xa xỉ với con. Cũng một năm rồi, con thèm lắm một bữa cơm sum họp gia đình. Chẳng cần gì những món ăn cao sang, chỉ cần một bữa cơm có bố, có mẹ và có Dưa Chuột là hạnh phúc lớn lao rồi. Sẽ chẳng còn những gánh nặng, lo âu ngoài cuộc sống. Sẽ chẳng còn những bon chen, toan tính trên con đường công danh đầy xô bồ…. Sẽ tha hồ được kể cho mẹ những câu chuyện trong ngày, những ấm ức rồi sà vào lòng mẹ mà khóc…

Thèm lắm được lăng xăng trong bếp cùng mẹ, mà ôm, mà nghe mắng. Nhưng rồi con lại cười toe hào hứng khi mẹ bảo “con gái ế”:

“Con kệ đấy, con không lấy chồng đâu, ở nhà với bố mẹ thôi!”

cơm nhà

Cơm nhà! Là ngày con còn ở nhà, hai chị em hào hứng vui mừng khi bố gọi điện là sẽ ghé về nhà ăn cơm trong đợt công tác. Dù đã khuya nhưng cả hai vẫn cố đợi, để gia đình cùng được đầy đủ ăn bữa cơm gia đình. Quá hiếm hoi cho những hạnh phúc ấy, nên con biết nó có ý nghĩa lớn lao đến nhường nào.

Nhưng khi thời gian trôi nhanh và con lớn lên, bước vào những năm tháng cuối cấp với lịch học triền miên thì những bữa cơm nhà ngày càng trở nên xa xỉ. Sáng sớm đi học, tối mịt mới về, con lại ăn cơm một mình. Lúc ấy, con chẳng nhận ra mình đã dần bỏ quên đi những điều thân thuộc và quan trọng ấy.

Để rồi giờ đây, khi sống một mình rồi, nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ cơm nhà, nhớ da diết…. Nhiều khi bưng bát cơm con tự nấu, có chút hương vị gì đó của mẹ, nước mắt con khẽ trào ra.

Ngày con xách ba lô lên và đi, mang theo ước mơ hoài bão của chính con và niềm kỳ vọng của bố mẹ, con đã quyết tâm phải thực hiện được mục tiêu của mình nhưng không được quên tâm niệm về “đường về nhà”. Thế nhưng con vẫn luôn nhớ những bữa cơm nhà thân thuộc ấy. Gia đình là nơi có bố, có mẹ, có em gái và có cả những bữa cơm nhà đầm ấm thân thương.

© Tiểu Minh Minh – blogradio.vn

Chương trình do nhóm sản xuất blogradio.vn thực hiện.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

back to top