Phát thanh xúc cảm của bạn !

Về nhà thôi, hạnh phúc đã ở đây rồi!

2016-09-04 01:28

Tác giả: Thanh Chi Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Có phải hạnh phúc thật xa vời đến mức con dường như không cảm nhận được một chút dư vị nào? Hay là trong tâm hồn con đã cạn kiệt những mạch nguồn thương yêu? Con chỉ nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt và âm thầm lật lại từng trang vở kí ức...

***

Hôm nay, con đã cãi nhau với mẹ, một cuộc cãi vã nhiều nước mắt. Có lẽ vì vậy mà ngoài kia trời đổ một cơn mưa lớn, ầm ì như thể muốn át cả sự to tiếng đang diễn ra trong căn nhà bé nhỏ. Và như mọi kết thúc đã được đoán định, con tức tốc chạy đi, trong một cơn mưa chiều chẳng biết khi nào sẽ thôi vần vũ. Con đi khá xa khiến người con ướt nhẹp, để cơn mưa gột rửa những bức bối ngự trị trong lòng và hơn hết là để con nhận ra vài điều, về hạnh phúc, về một mái ấm gia đình.

Mười bảy tuổi, con mang trong mình nhiều xúc cảm vụn vỡ, những chênh vênh của cuộc đời cứ dần ập đến khiến tâm trí chẳng thể nào bình bình thản thản mà tiếp nhận. Mười bảy tuổi, con nhạy cảm với mọi thứ xung quanh, về các mối quan hệ đang có, về sự thấu hiểu và lắng nghe mà con luôn mong mỏi từ gia đình. Và cứ thế những nghịch lí xảy ra để rồi khoảng cách giữa từng thành viên trong gia đình cứ thế mà xa hơn.



Và khi nhìn thấy trời mưa ngoài kia, khi con đứng dưới mái hiên dột nát vì lạnh cóng: Có phải hạnh phúc thật xa vời đến mức con dường như không cảm nhận được một chút dư vị nào? Hay là trong tâm hồn con đã cạn kiệt những mạch nguồn thương yêu? Con chỉ nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt và âm thầm lật lại từng trang vở kí ức...

Con nhớ về những ngày tháng nằm dài trên bệnh viện, khi con học hành quá sức rồi lại để cơ thể trở nên yếu đuối. Những đêm đó, mẹ đã nằm một góc nhỏ xíu trên giường của con, dáng nằm đầy những mệt mỏi và lo âu. Khi con bệnh, mẹ luôn giận dữ với con vì đã không chăm sóc tốt bản thân mình nhưng mẹ vẫn đến với con, vẫn ở bên con dù cho một đêm ở bệnh viện luôn dài đến khắc khoải.

Và rồi con nhớ đến những ngày tháng cũ hơn, khi con vẫn chưa quá lớn, mỗi ngày mẹ vẫn phải đạp xe đưa đón con đi học. Con vẫn nhớ dáng lưng của mẹ, vẫn nhớ sự mệt nhọc của mẹ trên mỗi con đường nắng gắt nhưng mẹ chưa hề than vãn một lời, vẫn cùng con rôm rả suốt chặng đường dài. Con biết, suốt đời này, con sẽ không bao giờ tìm được những chuyến xe bình dị mà an yên như vậy nữa.

Con còn nhớ về những trận roi đòn của mẹ, khi mà con bướng bỉnh nói dối, khi mà con lì lợm chẳng chịu nghe lời. Con chẳng biết tim mẹ đau thế nào khi đánh con, con chỉ biết hờn trách mẹ thật nhiều. Đến mãi sau này, khi mẹ không còn dùng roi vọt với con, khi mẹ lấy cuộc sống nhiều thăng trầm, bão nổi của mẹ làm bài học triết lý cho con, con mới hiểu: Trên đời này, tình thân, tình ruột thịt mới là chân thật nhất. Cho dù, có trải qua vạn lần thách thức, tình cảm ấy là đầy đủ và thiêng liêng nhất. Và hơn hết, nhà mới chính là chốn về bình yên nhất cho con, cho dù vạn sự đổi thay, con vẫn sẽ được bảo vệ dưới mái ấm gia đình.



Con nhớ lại thật nhiều, thật nhiều cho đến khi mưa ướt cả mặt con. Nhưng thật kì lạ mẹ à, mưa mà con đang cảm nhận lại mang một vị mặn, mặn như nỗi mong ngóng trong lòng mẹ lúc này, mặn như nỗi ân hận sâu trong lòng con. Con chưa từng tử tế nói một lời yêu và thương mẹ, thương ba hay thương em. Con chỉ lạnh lùng và đầy xa cách, con ích kỷ nghĩ rằng con cần được cảm thông trong khi con vẫn chưa đủ kiên tâm để hiểu mẹ. Con thật có quá nhiều lỗi lầm nhưng lại được ưu ái khi luôn được thứ tha.

Có lẽ phải trải qua những khó khăn mới quý hơn những giây phút bình yên bên gia đình. Bởi vì tình thân, tình ruột thịt mới là chân thật và đáng quý nhất. Cho dù có trải qua vạn lần thách thức, tình cảm ấy là đầy đủ và thiêng liêng nhất. Và hơn hết, nhà mới chính là chốn về bình yên nhất cho con.

Ngày hôm nay, khi cơn mưa đã tạnh hẳn, con mới hiểu về hạnh phúc. Sẽ không có một hạnh phúc nào hữu hình trước mắt, chỉ có ở trong trái tim của chúng ta mà thôi. Đó chính là cảm xúc, là tình yêu thương và sự trân trọng lẫn nhau. Hạnh phúc ấy mang tên gia đình. Con chẳng muốn kiếm tìm ở đâu quá xa nữa, con chỉ muốn về nhà, ôm mẹ và nói lời xin lỗi chân thành. Con cũng sẽ thôi bị lạnh vì mái ấm này luôn vững chắc và kiên cố, nơi chỉ dành cho con, cho chúng ta.

© Thanh Chi – blogradio.vn

Chương trình do nhóm sản xuất blogradio.vn thực hiện.



Thanh Chi

Thứ không yêu thì hãy từ bỏ, thứ không định từ bỏ thì hãy yêu lấy nó -RanDo Kim

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top