Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con về với mẹ có được không?

2016-12-25 01:49

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

Xa nhà nhiều khi tủi thân lắm. Nhất là khi ốm đau hay buồn, cảm giác thật cô đơn trống trải. Thế nên đừng cho rằng họ quá yếu đuối mong manh, bởi vì chỉ có những ai trong hoàn cảnh ấy mới hiểu được nỗi buồn đó. “Xa nhà, con biết cách tự lập, biết cách tự chăm sóc mình mỗi lần ốm đau. Nhưng chưa bao giờ con kiểm soát được nỗi cô đơn của mình mẹ ạ.”

***

Ở đây buồn lắm mẹ ạ!

Đây chẳng phải là lần đầu tiên con đi học xa nhà, nhưng con buồn lắm mẹ ạ! Ngày còn bé, bạn bè nắm tau nhau đi bộ tới trường, còn con thì phải đạp xe lên trường huyện học. Rồi bán trú, nội trú, đến ký túc xá đại học, và giờ đây là căn phòng trọ nhỏ xíu. Những nơi đó đã trở thành một phần thế giới của con, nhưng vĩnh viễn không thể nào thay thế gia đình và mái nhà của mình được mẹ ạ.

Xa nhà, con biết cách tự lập, biết cách tự chăm sóc mình mỗi lần ốm đau. Nhưng chưa bao giờ con kiểm soát được nỗi cô đơn của mình mẹ ạ.

Có những ngày, con đi xe vào một con đường rất lạ của thành phố. Đường có những hàng cây già thẳng tắp, lá vàng rơi như trong phim, thế mà con lại nghĩ đến cánh đồng làng. Đường thành phố êm ru, xe cứ thế là lăn vòng lăn vòng nhẹ như lướt, thế mà, cũng chẳng bằng đi chân trần trên bờ cỏ ra đồng ngày mùa đâu mẹ.

Con về với mẹ có được không?

Ngày bé mẹ không cho con ra đồng chơi, bắt con ở nhà học, mẹ bảo học cho giỏi để sau này khỏi lam lũ như mẹ, nhưng con vẫn thỉnh thoảng trốn đi cùng lũ bạn. Mẹ sẽ không biết rằng quá khứ đó với con đẹp đẽ nhường nào, dù những đứa bạn lấm lem ngày đó, giờ con chẳng thể gặp lại ai. Cuộc sống đẩy con đến thành phố này, và cũng đẩy chúng nó đi xa. Có khi nào, chỉ giữ lại những người mẹ ở lại quê nhà?

Có những ngày con lang thang đến những trung tâm thương mại đông đúc và ồn ào. Con đứng lặng giữa những xô đẩy bon chen. Con mệt mẹ ạ, mệt vì phải bon chen nơi xô bồ này.

Mẹ vẫn hỏi con có bạn trai chưa, đã thích ai chưa, có ai để ý chưa? Giá mà con có thể nói với mẹ, con thích một người đến điên dại cả con đi rồi, mà vì … người ta có vợ rồi nên con cứ phải đấu tranh với cảm xúc của mình – ngày qua ngày, tháng qua tháng. Cảm giác rất đau mẹ ạ. Vì không thể nói với người ta đã đành, cũng không thể nói với mẹ. Con sợ mẹ buồn. Mẹ sẽ thương con mà khóc mất thôi. Cũng như con nói chuyện với mẹ mà chỉ chực khóc… Con đã phải gồng mình lên biết bao nhiêu…

Con về với mẹ có được không?

Mẹ bảo con gái, làm gì cũng được, nhưng đừng bao giờ làm tổn thương người phụ nữ khác, và cả những đứa trẻ. Vậy nên mỗi lần mẹ hỏi đến chuyện tình cảm, tim con chỉ muốn vỡ tung ra. Con chỉ muốn lao vào lòng mẹ, dụi đầu vào ngực mẹ mà khóc và rồi con sẽ chẳng bao giờ phải như thế thêm một lần nào nữa. Con không cần phải chạy trốn những cuồng phong bão tố nổi lên trong lòng mỗi lần nhìn thấy người ta, con không phải xỉ vả mình khốn nạn khi nhìn thấy vợ và con của người ta. Con không phải để trái tim mình biến thành dây thép gai làm tổn thương chàng trai tốt bụng khác đang cố chạm vào và che chở cho con… Không được làm tổn thương người phụ nữ khác, tổn thương mẹ thì càng không

Con đăng hình bàn chân mình lên facebook, viết rằng mình cần phải vững vàng lên. Thế mà đến lúc đọc comment của em gái: “Em đang ở nhà, cho mẹ xem Facebook của chị, mẹ bảo chị hãy cố gắng lên, mệt thì về với mẹ mẹ nấu cơm cho ăn” - Con ngã khụy xuống sàn nhà khóc như mưa gió.

Con về đây! Con về bên mẹ của con!

© Tuệ Lâm – blogradio.vn

Chương trình Family Radio do nhóm sản xuất blogradio.vn thực hiện.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau. Xa nhau, để mai ta yêu nhau. Phải không anh?

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Sau khi chia tay, nhiều người không thích gọi người kia là người yêu cũ mà chỉ gọi là người đã từng rất thương. Bởi vì với họ, những cái cũ nên gói ghém lại để cất khi vào kho ký ức.

Cảm ơn những nỗi đau của quá khứ

Cảm ơn những nỗi đau của quá khứ

Ngày hôm nay của chúng ta chính là quá khứ của ngày mai, quyết định ngày hôm nay, chính là lựa chọn mà đến ngày mai, có muốn thay đổi cũng không thể nào được nữa.

Vợ chồng đến với nhau là 'duyên', con cái đến với cha mẹ là 'nợ'

Vợ chồng đến với nhau là 'duyên', con cái đến với cha mẹ là 'nợ'

Nói đến duyên phận vợ chồng, Phật có nói: "Kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại, kiếp này mới có một lần gặp thoáng qua"...

Blog Radio 620: Ít ra còn có anh

Blog Radio 620: Ít ra còn có anh

Nhân gian bể dâu, mấy ai vững vàng bước qua mà tấm thân chẳng lưu lại đôi ba vết xước xát. May mắn thay, ít ra vẫn còn có anh. Vẫn còn có một người, không kéo cô ra khỏi những lần đao kiếm cuộc đời bủa vây, nhưng sẵn sàng cùng cô đi qua tháng năm trầm nổi.

back to top