Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chiều ngược nắng, lòng xuôi quê

2016-12-18 01:14

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

Người ta vẫn chẳng hiểu được nghịch lý rằng khi còn là một đứa trẻ con vẫn luôn mong thời gian trôi thật nhanh để có thể làm người lớn và tự do với sở thích của riêng mình. Thế nhưng khi đã là người lớn, đã đi một vòng lớn thật lớn mới chợt nhận ra giá trị những điều gần gũi nhất, và rồi người lớn lại ao ước được trở về tuổi thơ với một chiếc vé không khứ hồi. Khi đã chiều, nắng đã ngả sang màu vàng vọt u hoài của quá khứ cũng là lúc lòng người rộn ràng lên những nỗi nhớ mang tên thời thơ ấu.

***

Ngày ấy, mỗi độ thu sang, gió heo may hiu hắt thổi cỏ may tím một triền đê, em vẫn đi về con đê ấy mỗi độ chiều thu. Hướng em về ngược phía mặt trời, đám cỏ may líu ríu bám chân. Em thích những buổi đi chợ về sớm, ngồi một mình nơi triền đê, ngắm nhìn dòng sông cuồn cuộn phù sa đỏ ối, thứ màu đỏ nặng trĩu như lòng mẹ bao dung.

Nhiều năm xa quê, em trở về, vẫn dòng sông trĩu nặng phù sa, vẫn cỏ may tím bồi hồi, nhưng sao có cái gì khác, rất khác đang chảy trôi trong trái tim em, trong nghĩ suy em. Em bứt những cọng cỏ may gầy guộc trong chiều chớm thu vương vấn chút hơi lạnh làm em khẽ rùng mình. Cảnh quê không đổi, chỉ có lòng người là đổi. Cảnh vẫn vậy mà sao thấy buồn hơn. Dẫu biết rằng chẳng ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông, nhưng em vẫn muốn níu hoài kỷ niệm thời thơ ấu, muốn níu hoài nỗi buồn trong veo ngày ấy.

Chiều ngược nắng, lòng xuôi quê

Có lẽ, chỉ những đứa trẻ từng chân lấm tay bùn, từng ngụp lặn trong dòng sông quê, từng chơi với cỏ cây, đất bùn, nướng châu chấu ăn mới hiểu cảm giác ngồi một mình giữa cánh đồng quê, giữa con đê làng trong một chiều chớm đông buồn tới thế nào. Nỗi buồn ấy, không phải của riêng ai, nó là hồn quê cốt quê, là nỗi buồn được chưng cất từ ngàn đời nay đọng lại.

Em đã từng mải miết truy cầu những rối rắm nhân sinh, những tối tăm u uất kiếp người. Nhưng tới khi về lại con đê làng, nhìn những đống rạ giữa chừng hoai mục, những con chim sâu lích chích kiếm mồi trên gốc rạ cắt dở nhấp nhô, em mới hiểu hóa ra cuộc đời giản dị lắm. Kể cả nỗi buồn cũng giản dị vô cùng. Giản dị như bờ cỏ may mỗi chiều vẫn gió. Như đám lá ngô gầy guộc xào xạc phất phơ bay. Như bát canh cua đồng, quả cà con con, nhúm tép rang thơm mùi lá chanh mỗi bữa.

Chiều ngược nắng, lòng xuôi quê

Em nghe khóe mắt mình cay cay. Phải đi một vòng lớn thật lớn mình mới chợt nhận ra giá trị những điều gần gũi nhất. Cũng có thể, ngay ngày xưa em đã biết nâng niu ngọn cỏ may mỗi độ đông về. Nhưng phải lâu thật lâu, khi chảy trôi trong mình những điều rất khác, em mới hiểu được nỗi buồn thuở mười bảy đáng trân trọng nhường nào.

Em đi suốt chiều dài đê làng trong một chiều nắng rực vàng thơm và ngọt như mật ong vừa mới quay. Em đi về phía ngược mặt trời, nắng hắt bóng nghiêng nghiêng dưới chân mình. Có thể em sẽ phải mất cả cuộc đời này cũng chưa đi hết con đê, đi hết mùa cỏ may mỗi độ cuối thu đông về ấy. Nhưng có hề gì, miễn là cỏ may vẫn xao xuyến trong hồn, vẫn ghim chặt gấu áo gấu quần và ghim vào sâu thẳm trái tim.

Chiều ngược nắng, lòng xuôi quê!

© Thấu Minh – blogradio.vn

Chương trình Family radio do nhóm blog radio thực hiện, xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

back to top