Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chiều ngược nắng, lòng xuôi quê

2016-12-18 01:14

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

Người ta vẫn chẳng hiểu được nghịch lý rằng khi còn là một đứa trẻ con vẫn luôn mong thời gian trôi thật nhanh để có thể làm người lớn và tự do với sở thích của riêng mình. Thế nhưng khi đã là người lớn, đã đi một vòng lớn thật lớn mới chợt nhận ra giá trị những điều gần gũi nhất, và rồi người lớn lại ao ước được trở về tuổi thơ với một chiếc vé không khứ hồi. Khi đã chiều, nắng đã ngả sang màu vàng vọt u hoài của quá khứ cũng là lúc lòng người rộn ràng lên những nỗi nhớ mang tên thời thơ ấu.

***

Ngày ấy, mỗi độ thu sang, gió heo may hiu hắt thổi cỏ may tím một triền đê, em vẫn đi về con đê ấy mỗi độ chiều thu. Hướng em về ngược phía mặt trời, đám cỏ may líu ríu bám chân. Em thích những buổi đi chợ về sớm, ngồi một mình nơi triền đê, ngắm nhìn dòng sông cuồn cuộn phù sa đỏ ối, thứ màu đỏ nặng trĩu như lòng mẹ bao dung.

Nhiều năm xa quê, em trở về, vẫn dòng sông trĩu nặng phù sa, vẫn cỏ may tím bồi hồi, nhưng sao có cái gì khác, rất khác đang chảy trôi trong trái tim em, trong nghĩ suy em. Em bứt những cọng cỏ may gầy guộc trong chiều chớm thu vương vấn chút hơi lạnh làm em khẽ rùng mình. Cảnh quê không đổi, chỉ có lòng người là đổi. Cảnh vẫn vậy mà sao thấy buồn hơn. Dẫu biết rằng chẳng ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông, nhưng em vẫn muốn níu hoài kỷ niệm thời thơ ấu, muốn níu hoài nỗi buồn trong veo ngày ấy.

Chiều ngược nắng, lòng xuôi quê

Có lẽ, chỉ những đứa trẻ từng chân lấm tay bùn, từng ngụp lặn trong dòng sông quê, từng chơi với cỏ cây, đất bùn, nướng châu chấu ăn mới hiểu cảm giác ngồi một mình giữa cánh đồng quê, giữa con đê làng trong một chiều chớm đông buồn tới thế nào. Nỗi buồn ấy, không phải của riêng ai, nó là hồn quê cốt quê, là nỗi buồn được chưng cất từ ngàn đời nay đọng lại.

Em đã từng mải miết truy cầu những rối rắm nhân sinh, những tối tăm u uất kiếp người. Nhưng tới khi về lại con đê làng, nhìn những đống rạ giữa chừng hoai mục, những con chim sâu lích chích kiếm mồi trên gốc rạ cắt dở nhấp nhô, em mới hiểu hóa ra cuộc đời giản dị lắm. Kể cả nỗi buồn cũng giản dị vô cùng. Giản dị như bờ cỏ may mỗi chiều vẫn gió. Như đám lá ngô gầy guộc xào xạc phất phơ bay. Như bát canh cua đồng, quả cà con con, nhúm tép rang thơm mùi lá chanh mỗi bữa.

Chiều ngược nắng, lòng xuôi quê

Em nghe khóe mắt mình cay cay. Phải đi một vòng lớn thật lớn mình mới chợt nhận ra giá trị những điều gần gũi nhất. Cũng có thể, ngay ngày xưa em đã biết nâng niu ngọn cỏ may mỗi độ đông về. Nhưng phải lâu thật lâu, khi chảy trôi trong mình những điều rất khác, em mới hiểu được nỗi buồn thuở mười bảy đáng trân trọng nhường nào.

Em đi suốt chiều dài đê làng trong một chiều nắng rực vàng thơm và ngọt như mật ong vừa mới quay. Em đi về phía ngược mặt trời, nắng hắt bóng nghiêng nghiêng dưới chân mình. Có thể em sẽ phải mất cả cuộc đời này cũng chưa đi hết con đê, đi hết mùa cỏ may mỗi độ cuối thu đông về ấy. Nhưng có hề gì, miễn là cỏ may vẫn xao xuyến trong hồn, vẫn ghim chặt gấu áo gấu quần và ghim vào sâu thẳm trái tim.

Chiều ngược nắng, lòng xuôi quê!

© Thấu Minh – blogradio.vn

Chương trình Family radio do nhóm blog radio thực hiện, xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

back to top