Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương nhà những mùa mưa thầm lặng

2016-11-28 07:52

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

Mỗi một ngày đi qua, ai cũng sẽ trưởng thành hơn, lớn khôn hơn. Xa nhà để tự mình bươn chải giữa cuộc đời, để thấy mình đang trở thành một người con đáng để cha mẹ tự hào. Nhưng ở nơi xa ấy, xa nhà, xa mẹ, xa cha, xa ngôi nhà nhỏ đơn sơ ấm cúng ấy, đôi khi sẽ khiến bạn thấy mệt mỏi.

***

Mưa lâm râm, lại nghĩ về căn nhà ngày nào của gia đình mình. Căn nhà gỗ với những tấm ván đóng đinh xung quanh, mái ngói đôi chỗ vênh đường lợp. Ngoài cửa sổ trời vẫn tí tách, Sài Gòn mà mưa như thế này thì hiếm lắm! Đêm sẽ đến nhẹ nhàng và êm dịu hơn, con sẽ lại quấn chăn kín mít đầu, hoặc là mặc độc một chiếc áo ba lỗ có in hình chú mèo Tom đằng trước, cùng với chiếc quần sọc ngang màu hồng, rồi chui vào giữa bố mẹ mà nằm. Ấm lắm!

Căn nhà ngày ấy những đêm mưa vẫn nghe tiếng rì rào tí tách. Vài cơn gió đi qua chắc gặp mưa ngại ngùng lắm nên ghé qua mấy kẽ hở giữa những miếng ván, trú chân vài giây, luồn qua làn chăn mỏng thổi vào tai con, rồi lại tiếp tục hành trình của mình, mặc những giọt mưa vẫn vẫy gọi. Ấy là những hôm mưa nhẹ, mưa dầm mấy ngày nhưng không có bão, không mưa xéo, không hắt ngang hắt dọc, con thích những ngày mưa như thế lắm, hẳn mẹ sẽ mua chút bột mì hoặc bột nếp về nặn bánh và chiên lên, chỉ có bột với đường mà ngon đến lạ. Nghĩ đến đây tự nhiên con thấy thèm thuồng được về nhà những ngày mưa quá!

Thương nhà những mùa mưa thầm lặng

Cũng là những ngày mưa to và nặng hạt, căn nhà gỗ của chúng ta như thế nào nhỉ? Mỗi năm mẹ đều để dành những túi nilon NPK, giặt sạch chúng rồi đem phơi. Những ngày mưa bão hắt tứ tung vào những kẽ ván làm ướt cả góc chiếu, mẹ sẽ cuốn chiếu lại và xê chiếc giường ra một đoạn xa tường, bố sẽ xoắn xoắn những túi nilon to kia lại, rồi nhét vào những khe ván hở. Gần chục mùa mưa vẫn đi qua dưới mái nhà ấy, từ những chỗ ngói vênh, mưa sẽ chảy tong tong xuống, một, hai cái thau nhỏ trực sẵn ở đấy, hứng lấy nước mưa.

Nghe tiếng mưa đêm đã làm lòng con dịu lại thật nhiều, như dòng nước mát giữa mùa hè đỏ lửa vậy. Con biết bố mẹ lo lắng lắm bởi ở đây con chỉ có một mình. Con vẫn không thoát khỏi vỏ bọc của đứa trẻ mặc áo ba lỗ, quần sọc kẻ ngày nào. Chỉ muốn chùm trăn, chỉ muốn chui vào giữa bố mẹ, hoặc là chạy loanh quanh trong nhà, giữa trời mưa với những kẽ hở từ tường gỗ, từ mái ngói. Con vẫn sợ điều gì đó, chỉ đứng đó sợ sệt, chỉ đứng đó tư lự mà chưa từng nghĩ tới việc làm thế nào để khắc phục nó. Đến khi lớn lên, con đem những nỗi sợ - dù nhỏ nhặt nhất – biến thành những kỉ niệm đẹp của mình, biến chúng thành những dòng chảy kí ức dịu êm trong tiềm thức, để mỗi khi con sợ những điều mới, chúng sẽ lại nuôi dưỡng con.

Thương nhà những mùa mưa thầm lặng

Đêm nay những ký ức đó lại ùa về, con lại thấy mình nhỏ dại và cần được chở che. Nhưng bố mẹ biết không, con đang cố gắng để trưởng thành hơn từng ngày, sẽ chẳng còn những nỗi sợ nữa mà thay vào đó sẽ là những kỷ niệm đẹp.

Chẳng phải kí ức nên là những thứ gia vị bản thân tự nêm nếm cho cuộc sống đậm đà hơn hay sao? Con sẽ không dùng nó như những cây chổi chỉ biết quét sợ hãi vào một góc, nếu có, con sẽ dùng nó như ngọn đuốc, đốt cháy những sợ hãi kia, soi sáng con đường chông gai phía trước.

Thật thương biết bao những ngày thơ ấu ấy, thương những bàn tay, thương cả những cơn mưa thầm lặng!

© Trần Thị Huệ - blogradio.vn

Bạn có những bài viết, tâm sự muốn chia sẻ xin mời gửi bài về địa chỉ email blogradio@vnnplus.vn hoặc đăng ký làm thành viên và gửi bài trực tiếp tại trang web blogradio.vn

Chương trình Family Radio do nhóm sản xuất blog radio thực hiện xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top