Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 470: Với những người không thương mình thì đừng cố nữa!

2016-11-25 22:00

Tác giả: Lê Thành Ngọc, HNQ Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

blogradio.vn - Mùa đông, những người độc thân sẽ lại kêu gào vì thiếu một nửa ấm áp nên có, những kẻ yêu nhau sẽ quấn quýt hơn một chút và thầm cảm ơn những sự sắp xếp kỳ diệu của tạo hóa. Tôi, trở lại với sự cô đơn không cần than thở thêm lần nữa, không cần một ai lấp chỗ trống, cũng không cần phải yêu thêm. Buồn thế đủ rồi, với những người không thương mình nữa, thì cũng đừng cố nữa.. Sẽ ổn thôi..

***

Trong tình yêu đôi khi chỉ vì ích kỷ, vô tâm mà ta lỡ đánh mất tình yêu của mình. Nếu như cán cân cho và nhận cứ nghiêng về một phía sẽ đến lúc có một người cảm thấy mệt mỏi. Sau này dù có hối tiếc, muốn làm lại từ đầu cũng không thể được nữa. Cũng như thời gian trôi đi không thể quay trở lại. Bạn hoàn toàn có cơ hội yêu thương, chăm sóc người ấy nhưng bạn đã không làm. Vậy thì khi cơ hội ấy qua rồi bạn cũng đừng cố nữa. Cố gắng níu kéo một người đã muốn buông tay mình chỉ khiến bản thân tự chuốc lấy tổn thương mà thôi…

Lá thư: Buồn như vậy đủ rồi! (H.N.Q)


Cuộc đời như một định mệnh mà chẳng ai hiểu trước. Chiều nay, khi bầu trời nước Anh se sắt lại vì giá rét, qua ô cửa sổ, tôi tự hỏi cuộc đời đang đưa mình đến những nơi đâu, liệu rằng mình có bao giờ biết được. Tháng Mười Một, nơi xứ người, vậy cũng gần hai tháng tôi xa Việt Nam.

Đi xa, người ta hay chạnh lòng, vì nhìn quanh đâu cũng thấy người lạ, vì nỗi buồn, nỗi cô đơn chỉ biết đem tâm sự cùng chẳng ai khác ngoài chính mình. Nhớ thật nhiều những điều đã từng coi là bình thường. Nhớ những câu chuyện tầm phào quán trà đá, nhớ góc công viên ồn ào, nhớ tiếng còi xe, nhớ những ngày mùa đông Hà Nội. Mấy ngày nay, buồn nhiều hơn, lại nhớ giọng nói của mẹ. Nước ngoài, không lộng lẫy như những bức ảnh. Có lẽ, các bạn tôi cũng thấy cô đơn, nhưng cũng chẳng ai bảo với ai.

Tôi thấy buồn hơn mọi người, có lẽ vậy. Từ ngày qua đây, mỗi ngày tôi cố gắng bình tâm để quên đi sự tan tác từ trong sâu thẳm riêng mình tôi biết. Không ai biết, cả anh cũng không biết. Tôi cho rằng, anh không còn bận tâm.

 Blog Radio 470: Với những người không thương mình thì đừng cố nữa!

Anh nói, anh không thể chịu đựng được khi tôi tiếp tục buồn và than vãn, hết lần này tới lần khác. Và chúng tôi chia tay. Tôi đã từng ghét bỏ mình vì điều đó, rằng tại sao tôi cứ phải buồn, phải lạc lõng, phải khác thường. Tôi đã từng ghét mình, vì sao bản thân không biết sống cân bằng để mà vui vẻ hơn, để biết cách yêu thương hơn, để người ta đừng cố gắng vứt bỏ mình hết lần này tới lần khác. Rồi tôi lại trách anh, sao chưa bao giờ từng cố gắng hết mình vì tình yêu cả, sao lại yêu tôi rồi ghét tôi, sao lại thương tôi rồi vứt bỏ tôi. Tôi lại đổ lỗi cho cái gọi là số phận, sao bắt anh đi xa, sao bắt tôi đi nước ngoài. Rồi từ đâu, hai người phải làm khổ nhau, dằn vặt, đau đớn và kết thúc.

Tiếng chuông nhà thờ bên tai, nghe bình yên và đáng sợ. Nơi đây, những đàn bồ câu vẫn tự do bay quanh thành phố, mặc dòng người qua lại. Những tòa nhà vừa cổ kính vừa hiện đại, đan xen những khung màu cam lạnh và những góc trắng đen, những tán lá cây vàng vừa rực rỡ vừa ảm đạm, thu qua và đông đang tới. Sáng sáng tôi vẫn đi bộ tới trường, vẫn một cảm giác quen thuộc, ngỡ ngàng và lạ lẫm. Tôi vẫn hay ngước lên nhìn trời, những vệt sáng, tự hỏi, vì sao tôi lại ở đây.

Là một năm về trước, tôi và anh chuẩn bị đám cưới để anh đi ra đảo công tác, nhưng suốt cả một thời gian dài, tôi thờ ơ, lãnh đạm, vô tâm, và rồi anh chọn sự kết thúc. Một tuần sau đó, tôi làm hồ sơ đi nước ngoài học. Tôi vẫn cho rằng mọi điều xảy ra là đã được sắp đặt trước như vậy rồi, nếu không tôi vẫn không thể giải thích nổi tất cả những điều ngớ ngẩn đã xảy ra với tôi và anh. Kể cả ngày hôm nay, khi xem lại video tôi làm tặng anh, tôi khóc, nhưng tự nhủ lòng mình, từ nay sẽ thực sự là kết thúc, mãi mãi.

 Blog Radio 470: Với những người không thương mình thì đừng cố nữa!

Từ ngày chia tay, cái ngày mà anh thực sự dùng mọi sự khinh thường để ném vào cái tôi cho là tình yêu đó, tôi cố gắng gồng mình sống với lòng tự trọng, để cố gắng bước qua từng giây, từng phút, dù thấy lòng mình chết đi từng chút, từng chút một. Tôi đã từng yêu, từng đổ vỡ, và từng đứng dậy. Vì thế nên sau khi anh quay lưng, tôi tự nhủ mình sẽ tự vực lại thật nhanh, không cần đến những người thay thế, cũng không cần thiết phải ghét bỏ nhau. Tôi nghĩ, mình sẽ sớm vượt qua sự vô cảm và sớm vui vẻ trở lại. Nhưng một ngày, hai ngày, có nỗi buồn giống như sự không cam tâm và oán trách thường trực trong sâu thẳm tôi, rồi có cái gì đó nhen nhói lên ngày càng lớn giống như niềm hy vọng. Rồi trách móc qua đi, tôi lại mong chờ, hy vọng. Tôi âm thầm đợi một mình, mong một mình, nhớ một mình, và hy vọng anh sẽ thay đổi suy nghĩ mà quay lại.

Cuộc sống dường như vẫn tốt, ngoại trừ sự cô đơn và nỗi nhớ nhà, tôi thấy mình thích nghi dần với mọi thứ mới. Và nỗi hy vọng trong tôi lớn dần lên, những tưởng khi anh ổn định công tác, cũng sẽ nghĩ lại, và mọi thứ lại tốt đẹp với chúng tôi. Nhưng hôm nay, tôi hiểu, anh đã thực sự từ bỏ lâu rồi, chỉ còn tôi vẫn cố chấp với sự ảo tưởng về một tình yêu chỉ cần hai người cố gắng là đủ. Anh sẽ không bao giờ làm như thế.

Trưa hôm ấy, tôi chạy ra khỏi lớp học về nhà, nghĩ rằng mình không thể cố gắng học ca chiều. Mùa đông nước Anh lạnh tan tác, lòng tôi tan tác. Tất cả những điều mong mỏi bình dị nhất của tôi đã sụp đổ ngay tại dưới chân trời xám xịt kia rồi. Chúng tôi chia tay, và tôi nghĩ anh cho tôi là một kẻ chẳng ra gì. Những ngày anh cố gắng, chăm sóc cho giấc ngủ của tôi, những ngày anh mệt mỏi, vẫn lo lắng cho tôi, những ngày anh kìm nén sự nóng nảy của mình để chiều chuộng tôi, anh tự kết thúc chuỗi ngày đó vì có lẽ tôi không xứng đáng, và hoàn cảnh nghiệt ngã là cái anh cho rằng rất thích hợp để chấm dứt với tôi. Những ngày tôi cố gắng, từng chút một, để sống như một kẻ trưởng thành hơn, quan tâm hơn, yêu thương hơn. Những ngày tôi cố gắng, để cảm nhận tình yêu của một kẻ đã lớn khác với thứ tình yêu lãng mạn con nít ở chỗ nào. Những ngày tôi cố gắng, từng chút một, để cười thay vì khóc, để đừng làm anh lo thêm, để anh yên tâm hơn, để anh đừng thất vọng. Nhưng cũng qua rồi.

Mùa đông, những người độc thân sẽ lại kêu gào vì thiếu một nửa ấm áp nên có, những kẻ yêu nhau sẽ quấn quýt hơn một chút và thầm cảm ơn những sự sắp xếp kỳ diệu của tạo hóa. Tôi, trở lại với sự cô đơn không cần than thở thêm lần nữa, không cần một ai lấp chỗ trống, cũng không cần phải yêu thêm. Bầu trời xám xịt từ lúc chưa chập tối, nước Anh lúc nào cũng thấy im lặng quá mức cần thiết, và mọi vật tưởng như quá ăn khớp với cảm xúc của tôi lúc này. Viết tới đây, hình ảnh của anh cũng mờ mịt dần. Tiếng chuông nhà thờ lại vang lên.

 Blog Radio 470: Với những người không thương mình thì đừng cố nữa!

Ngày mai, ai nói trước được là người ta đã vui vẻ trở lại tự lúc nào. Rồi ngoảnh đi ngoảnh lại sẽ lại hết một năm, và tôi sẽ lại thầm cảm ơn, nếu không có ngày hôm ấy, sẽ không có tôi ngày của ngày mai. Dù hôm nay, buồn đau trong một nửa tâm hồn đang chết lạnh, dù ngày nay, không biết trách người, trách mình, hay trách số phận, dù cố gắng không biết liệu có bao giờ nhận lại được gì, thì vẫn phải sống cho ra sống. Kẻ lạc quan sẽ vui vẻ, kẻ hay tương tư sẽ lại khổ đau, nhưng không có nghĩa là ai cũng có thể không bao giờ sầu bi. Như trời kia, dẫu nắng đẹp, thì cũng có lúc đêm tàn. Và may mắn là, con người sẽ tiếp tục thay đổi, khi cuộc sống không bao giờ ngừng trôi.

Chúng tôi sẽ tiếp tục đi, anh sẽ gói ghém hình ảnh của tôi lại, và yêu một ai khác, cưới một ai khác. Tôi sẽ tạm chấp nhận với cuộc sống dù không mấy cảm xúc nhưng tôi cho là vẫn có ý nghĩa, và tự nhủ lòng mình, chỉ cần kiên nhẫn, cuộc sống sẽ ổn. Tôi không cho rằng, tôi không đủ may mắn để gặp một người yêu tôi vì tôi là chính tôi, bởi bản thân tôi chưa từng một ngày không cố gắng để trở nên tốt đẹp hơn. Ai đó sẽ yêu tôi, dù tôi ngang bướng, dù tôi mạnh mẽ, dù tôi có hay buồn vì những điều không đâu. Chỉ cần kiên nhẫn, mọi việc đều có thể.

“Thôi nín đi em, gần hết đêm rồi, buồn thêm nữa sao”. Mới vừa thôi, tiếng hát làm tôi nghĩ tôi muốn kéo mình đi xa mãi khỏi cuộc sống này, thì chính tôi đã tự kéo mình lại, không một ai khác. Thôi đừng khóc, vì sẽ không có ai thương mình, ngoài mẹ.. Vì đừng để mẹ phải buồn, nên đừng khóc, đừng buồn nữa, phải sống tiếp, phải cố gắng. Ngày mai trời sẽ sáng, và có bao việc nên làm, bao nhiêu nơi chưa từng đặt chân tới, và bao nhiêu người mới mình chưa từng nói chuyện. Buồn thế đủ rồi, với những người không thương mình nữa, thì cũng đừng cố nữa.. Sẽ ổn thôi..

© H.N.Q – blogradio.vn

Bạn thân mến! Trong tình yêu, suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ rất khác nhau. Những cuộc chia ly có thể xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau nhưng nguyên nhân chính đều xuất phát từ việc cả hai không thể thấu hiểu nhau, không tự đặt mình vào vị trí của đối phương để suy nghĩ. Ai cũng có quan điểm của mình và bảo vệ quan điểm ấy đến cùng, còn tình yêu thì không ai bảo vệ. Không phải là chia tay thì đàn ông không biết đau mà họ tổn thương theo một cách khác. Như trong bài viết “Tình yêu của đàn ông”, tác giả Di An viết: “Đàn ông dường như luôn biết cách giấu nỗi đau sau tiếng thở dài, vùi lấp sự chán nản bằng cách lao đầu vào công việc, khi tuyệt vọng rồi chỉ biết một mình trầm ngâm nhấp những ngụm rượu chát lòng chờ trời sáng. Trời sinh nước mắt chỉ dành cho đàn bà, cũng như một tất yếu đàn bà khóc thì được quan tâm. Trong khi bản thân đàn ông lại chẳng nhớ nổi lần cuối cùng biết rơi nước mắt vì một chuyện gì đó là từ bao giờ. Đàn ông trưởng thành dường như bị tước đoạt cái quyền được khóc và khi đến tuổi ấy, cũng chẳng mấy ai buồn bận tâm xem mình nên chảy lệ vì điều gì.”

Tiếp theo chương trình mời bạn đến với một lá thư được gửi đến từ một thính giả nam, lá thư có tựa đề “Buông tay để em hạnh phúc” được gửi đến từ bạn Lê Thành Ngọc. Chúng ta hãy cùng lắng nghe để thấu hiểu suy nghĩ của một người đàn ông sau khi chia tay một mối tình.

Lá thư: Buông tay để em hạnh phúc (Lê Thành Ngọc)

"Khi em nhìn dòng chữ này, có lẽ anh không còn đây. Anh đi về nơi rất xa để quên chuyện tình đôi ta".

Thật buồn khi chiều nay anh để mình trôi về ngày cũ. Những dòng trong bài hát Lời cuối anh viết cứ nhẹ nhàng len lỏi rồi khẽ tan vỡ trong nắng cuối chiều.

Biết nói gì nữa đây khi mọi lời giải thích giờ trở nên thừa, trở nên vô nghĩa, khi ta càng lúc càng trôi về phía xa nhau.

Lời chia tay chưa một lần nói ra, sao anh cứ lập lờ để rồi làm nhói đau chính mình. Cứ vậy rồi bước đi, để lại phía sau em là cả ngàn câu hỏi. Anh biết điều đó, anh biết em đã đau đến thế nào?

Bao năm em đã dày công vun đắp, với em anh như điểm neo giữ chính mình. Em mang cho mình biết bao hi vọng. Nhiều lúc, em cho rằng anh đã thay đổi em. Nhưng em nào có biết?

Em cũng đã làm anh thay đổi. Em cho anh một vùng bình yên và tinh khôi nhất mà anh từng có. Một nơi ấm áp nhất để an ủi chính mình.

"Tình yêu ấy anh gởi đến em, và cũng bấy lâu chắc em hiểu được, nếu như ai vội vàng yêu nhau nhanh quá, chắc cũng dễ dàng phôi pha".

 Blog Radio 470: Với những người không thương mình thì đừng cố nữa!

Bao năm, anh vẫn giữ em theo cách riêng của mình. Phải chăng anh quá ích kỉ, sao ngày đó không buông tay, sao không rõ ràng, sao không dứt khoát. Sao cứ vừa xa vừa gần, để rồi bây giờ, nỗi đau như dài mãi.

Có những câu hỏi mãi mãi anh vẫn chưa dành cho em câu trả lời trọn vẹn. Em mãi đợi chờ, muốn lắng nghe, nhưng điều đó có chăng là cần thiết. Cuộc sống dài và rộng, lòng người quá đỗi mênh mang. Ta cứ mãi lang thang trong những vùng cảm xúc. Sao không một lần cảm nhận sự chân thật bằng chính trái tim của mình. Hãy tin dù đó chỉ là trực giác.Ta đã từng như vậy đúng không em?

Bao năm anh vẫn là nơi để em tìm về sau tháng ngày rong ruổi. Anh luôn để em tự do với những vùng trời của tuổi trẻ của khát vọng và trải nghiệm. Nhưng anh biết sau những phút giây ấy, em lại nhớ về anh. Em lại về bên anh, ngồi trong những chiều gió ngược. Những câu chuyện tản mạn chẳng đầu chẳng cuối, chẳng có chủ đề, nhưng chẳng bao giờ đủ thời gian để nói hết.

Nỗi nhớ dường như có sức mạnh vô hình, vội vàng gặp trong chiều cuối ngày, trong những trưa đầy nắng, chỉ để nhìn thấy nhau vẫn ổn, chỉ kịp dặn nhau vài câu. Em như cơn gió nhỏ vội ùa về, rồi vội vã đi.

Ngay trước hiên nhà là khoảng trời ngập tràn mây trắng. Thân thuộc với em đến kì lạ. Hàng cây trước nhà đi cùng em theo năm tháng. Em nhớ đúng không? Bây giờ vẫn thế vẫn là vùng trời rộng, đủ để anh trôi trong những miền cảm xúc. Chỉ có điều! Đơn độc!

Anh quyết định rời xa em. Anh sẽ buông tay. Sen đầu mùa chưa nở rộ. Gió từ cánh đồng tràn về nhiều nhưng không thể xua đi cảm giác ngột ngạt. Anh nói thật mà em lại cười. Vì em không tin nhưng mà tất cả lại là sự thật.

Những ngày không em thời gian trôi qua trước mặt. Anh để mình chìm vào công việc,không cho mình dừng lại, không một phút giây rãnh rỗi.Có chăng những lần ngược gió trên đường, mắt cay nồng vì nhớ, tim lại khẽ nhói đau. Anh cứ bước đi dù chẳng biết mình đang đi về phía nào.

Anh còn biết rất rõ em yêu anh nhiều đến mức nào. Còn nhiều hơn em yêu chính bản thân mình. Nhưng em biết không điều đó làm anh day dứt, anh không xứng đáng với một tình cảm lớn như vậy! Nhiều lần anh nghĩ rằng em còn cả con đường thênh thang trước mắt, em sẽ còn có bao cơ hội. Anh có xứng đáng với những gì em dành cho anh không? Rồi anh lại đắn đo, rồi lại lừa dối chính mình.

Và điều anh lo sợ nhất là một ngày nào đó, em chợt nhận ra anh không là giấc mơ mà em từng vun đắp. Mọi thứ sẽ chấm hết! Thôi thì thà để ta vẫn giữ trong nhau hình ảnh ngày nào. Ngày ta vẫn là ta trong veo và ấm áp.

Xin lỗi em!

© Lê Thành Ngọc – blogradio.vn

Bạn vừa lắng nghe Blog Radio số 470 được chuyển thể từ bài viết của các tác giả H.N.Q và Lê Thành Ngọc.

Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga

Lê Thành Ngọc

Cuộc sống là những vệt màu nham nhở

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ.

Yêu không dám nói lời yêu

Yêu không dám nói lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Replay Blog Radio: Độc thân lâu rồi nên chẳng sợ cô đơn

Replay Blog Radio: Độc thân lâu rồi nên chẳng sợ cô đơn

Độc thân lâu rồi nên chẳng sợ cô đơn Chẳng bận tâm ai có người đưa đón Một mình đi về thản nhiên hôm sớm Người ta môi kề tay nắm kệ người ta.

back to top