Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em mệt rồi, mình buông tay anh nhé!

2019-07-22 01:10

Tác giả: Lê Thành Ngọc, Vũ Phương Duyên Giọng đọc: Vy Cầm

Người ta vẫn nói rằng đừng bao giờ cố gắng giữ lấy điều gì không phải của mình. Đặc biệt là trong tình yêu, càng cố giữ càng khiến bản thân mình đau hơn mà thôi. Đừng chỉ vì thấy bông hồng đẹp mà cứ muốn nó là của riêng mình, bởi vì sẽ có một ngày gai hoa hồng khiến bạn chảy máu đấy.

Tình yêu cũng vậy, nếu hết duyên, cạn tình thì đừng cố gắng níu kéo, đừng cố biến mình thành người thừa trong một cuộc tình, sẽ có ngày sự vô tâm của cả hai khiến trái tim bạn chai sạn và trở thành vết thương khó lành.

Nếu mệt rồi, hãy cứ buông bỏ đi em nhé…

 

Mình buông tay nhé anh!

 

Mình buông tay nhau đi anh

Trái tim tự khắc không là của nhau

Từ nay cho mãi về sau

Đôi người đôi hướng lệ sầu không vương.

 

Em cứ ngỡ người còn thương

Để bàn tay nắm bàn tay không rời

Ngờ đâu cách biển phương trời

Tim em vẫn cứ mong hoài người ơi.

 

 

Em chỉ muốn buông tay thôi

Cho tim mình sẽ biết nơi quay về

Ngoài kia gió thổi bốn bề

Còn em chỉ muốn…

Ngược chiều gió thôi.

 

Thôi mình dừng lại anh ơi

Yêu thương em cất tận nơi thiên đường

Không còn nhắc chuyện ẩm ương

Em về ủ ấm một trời mộng mơ…

 

© Lê Thị Thuỳ Linh - blogradio.vn

 

Cô gái à, sao cứ mãi dại khờ tin vào những kỷ niệm? Vốn dĩ kỷ niệm cũng chỉ là quá khứ, vì vậy đừng bao giờ vin vào quá khứ để rồi “cứ ngỡ người còn thương”. Hạnh phúc mong manh lắm, hãy cứ sống ở thực tại thôi…

 

Em mỏi mệt rồi xin buông tay nhau

 

Em mỏi mệt rồi anh biết không anh?

Em sẽ buông tay trở về thực tại

Miền yêu thương xưa hóa ra vụng dại

Đơn phương nhạt nhòa em ngỡ đậm sâu.

 

Em mỏi mệt rồi với những niềm đau

Anh vô tâm hay thật lòng không biết

Sao chỉ riêng em lập lờ da diết

An ủi chính mình rồi sẽ bước qua.

 

Buông tay nhau rồi sao kỉ niệm hôm qua

Vẫn cứ tìm về những chiều đơn lẻ

Vỡ tan thật rồi tình đầu nhỏ bé

Mưa về con đường nhòa nhạt mắt mi.

 

Anh có buồn không khi em ra đi?

Hay với anh chỉ như cơn gió lạ

Chợt đến bên đời rồi chợt đi vội vã

Anh vẫn vô tình chẳng day dứt nhớ thương

 

 

Nắng mai tìm về tan vỡ giọt sương

Chênh vênh mình em trên con đường vắng

Ngày mới riêng em chỉ là màu trắng

Em quá yếu mềm hay tình quá đậm sâu.

 

Em mỏi mệt rồi xin buông tay nhau

Anh cứ vô tâm cứ hững hờ bước tới

Phía cuối con đường gió ơi ngừng thổi

Em bớt chạnh lòng khi buông mất yêu thương.

 

© Lê Thành Ngọc - blogradio.vn

 

Với bạn tác giả Lê Thành Ngọc, những kỷ niệm của tình yêu, những khoảnh khắc đẹp mang tên hồi ức cũng chẳng thể nào níu kéo một tình yêu đã hết. Khi hết yêu, sớm hay muộn thì người cũng ra đi. Chẳng ai có thể mãi đứng chờ một người vô tâm quay đầu nhìn lại. Bởi sự quan tâm ấy đâu còn dành cho mình. Càng chờ đợi, càng hy vọng lại càng chạnh lòng mà thôi.

Thế nên em à, nếu mệt rồi thì hãy cứ buông tay…

 

Buông bỏ thôi, em mệt mỏi rồi

 

Anh nghĩ rằng cô ấy chẳng buồn đâu

Nhưng anh ạ, khóe mi cô ấy ướt

Mới đây thôi chỉ vài giây phút trước

Cô ấy vẫn cười bình thản trước anh.

 

Anh nghĩ rằng cô ấy chẳng mong manh

Bởi thế nên đâu cần anh che chở,

Mỗi đêm khuya đâu cần anh nhắc nhở

"Ngủ sớm đi, thao thức mãi mệt rồi".

 

Anh nghĩ rằng cô ấy sẽ ổn thôi

Vì cô ấy luôn tự mình mạnh mẽ.

Nhưng thật ra ai cũng như đứa trẻ

Cũng vỡ òa vì vụn vỡ, tổn thương.

 

Anh nghĩ rằng cô ấy rất kiên cường

Bao khó khăn cũng không hề gục ngã.

Nhưng thật ra giữa dòng đời hối hả

Vẫn đôi lần cô ấy thấy cô đơn.

 

 

Anh nghĩ rằng cô ấy chẳng trách hờn

Những lần anh sai, những lần lỗi hẹn.

Nhưng trái tim cô ấy luôn mỏi mệt

Vì phải gượng cười tha thứ cho anh.

 

Chưa một lần anh đến cạnh dỗ dành

Chưa một lần anh nói câu "xin lỗi"

Chưa một lần anh liều mình đánh đổi

Buồn về mình, cho cô ấy phần vui.

 

Đến bây giờ cô ấy phải xa thôi

Chẳng có ai hoài thứ tha, chờ đợi

Tuổi thanh xuân vốn qua đi rất vội

Mãi đợi một người... có chắc an vui?

 

Buông bỏ thôi, hi vọng mãi, mệt rồi...

 

© Vũ Phương Duyên - blogradio.vn

Giọng đọc: Vy Cầm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Cho em thêm niềm tin để chờ đợi được không anh?

Lê Thành Ngọc

Cuộc sống là những vệt màu nham nhở

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Ta có thể dành cả thanh xuân để yêu một người nhưng lại chẳng thể bên nhau suốt cuộc đời. Đến cuối cùng nhận ra, cả thanh xuân cũng chỉ là tạm bợ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể ở bên nhau. Điều gì đã khiến lòng người thay đổi, tại sao người ta lại chẳng thể bên nhau đến suốt đời trọn kiếp?

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Anh cứ là chồng, em cứ là vợ, ai đó cứ là tri kỷ. Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

back to top