Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ ơi! Con gái nhớ mẹ!

2019-07-21 02:05

Tác giả: Tiểu Lộc Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Loay hoay giữa một mớ bộn bề của cuộc sống, những áp lực, những buồn âu, khó nhọc cứ khiến trái tim tôi thổn thức một nỗi nhớ quê nhà.

***

Đã hơn một lần, tôi khát khao mình có thể bé lại, khát khao được kề bên cha mẹ, nằm trong lòng quê hương như những ngày non dại. Loay hoay giữa một mớ bộn bề của cuộc sống, những áp lực, những buồn âu, khó nhọc cứ khiến trái tim tôi thổn thức một nỗi nhớ quê nhà.

Tôi khao khát mình được quây quần bên bữa cơm gia đình, được ăn những thức ăn dân dã, đạm bạc của vùng quê nghèo mà đầy ắp yêu thương. Kí ức về đĩa rau lang luộc chấm cùng chén mắm cái, hay nồi canh chua cá lóc của mẹ cứ hiện về trong tiềm thức của tôi. Bây giờ, sau bao năm lăn lộn nơi phố thị, được thưởng thức đầy của ngon vật lạ, tôi vẫn không sao quên được hương vị yêu thương của bữa cơm gia đình, là ngọt bùi, là sẻ chia.

Tôi thèm khát được cuộn tròn như chú mèo nhỏ vào lòng mẹ, trên chiếc chõng tre cót cét những đêm hè, nũng nịu, mè nheo như ngày còn thơ bé. Tôi thèm hơi gió mẹ phe phẩy chiếc quạt mo, rồi ngân nga vài ba câu hò “Ầu ơ…Ví dầu cá bống đánh đu…Tôm càng hát bội, cá thu cầm chầu…” rồi lim dim chìm vào giấc ngủ. Bây giờ nhà cao cửa rộng, nội thất tiện nghi, nhưng tôi không sao quên được dư âm thân thương ngày ấy. Đã bao đêm về, tôi cuộn tròn trong chiếc chăn bông, thì thầm “Mẹ ơi! Con gái nhớ mẹ!"

Mẹ ơi! Con gái nhớ mẹ!

Tôi thèm khát được thong dong trên chiếc xe đạp cũ, tíu tít cùng lũ bạn trong làng lên rừng hái sim, chà là…., Tôi nhớ nụ cười têu tếu với hàm răng  đen sì tím lịm của lũ bạn khi cho những thứ gọi “kho báu” của núi rừng vào miệng, rồi thích thú reo hò vui vẻ. Vài ba lần, tôi bật cười khi nhớ lại cảnh trốn mẹ ngủ trưa trèo lên cây trứng cá chơi cùng lũ bạn. Chợt nhận ra, tất cả mọi thứ đều là đã từng, là tiếc nuối, là ngậm ngùi.

Tôi ao ước lại được khoác lên người bộ đồng phục học sinh, tung tăng chiếc khăn quàng đỏ thắm, đeo balo chạy trên con đường làng, với niềm hăng say đến trường cùng chúng bạn. Rồi…khi đã trở thành một cô gái 16 tuổi, với tà áo dài thước tha trong gió, tôi dịu dàng, e thẹn ngồi sau lưng cậu bạn, trên chiếc xe đạp chở đầy hoa phượng, chở mối tình đầu, chở cả chuyến thanh xuân tuổi trẻ.

Ôi cái cảm giác ban sơ ngọt ngào, thơ ngây, thuần khiết ấy, cho dù có đánh đổi trăm nghìn điều quý giá khác, cũng không thể mua lại được.

Thời gian vẫn cứ trôi, như dòng nước chảy, chẳng bao giờ dừng lại. Xuân, hạ, thu, đông bốn mùa luân chuyển, từ năm này qua năm nọ, con người ta cũng vì thế mà lớn dần lên. Xa rời những suy nghĩ giản đơn, những thói quen, hành động mà vốn dĩ chỉ là đặc quyền của trẻ con, chúng ta buộc phải trưởng thành, buộc phải làm người lớn.

Mỗi con người là một hoàn cảnh, bao nhiêu con người là bấy nhiêu ngã rẽ giữa chốn trần gian. Ai rồi cũng mang trong mình những trách nhiệm, những nỗi niềm riêng. Đứng giữa muôn vàn lo toan, giữa trăm bề lo lắng, đột nhiên, ước bản thân mình có cổ máy thời gian để quay về quá khứ, quay về tuổi thơ để hưởng trọn niềm trong trắng, vô tư của một đứa trẻ.

Chúng ta vật vã lớn lên, vật vã học cách trưởng thành, để rồi chợt nhận ra rằng, làm trẻ con vẫn luôn luôn là điều tuyệt vời nhất!

© Tiểu Lộc - blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua

Tiểu Lộc

" Nếu không thể tìm được người mang lại hạnh phúc cho mình thì hãy tự mình tạo nên hạnh phúc của chính bản thân."

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Tôi tự hỏi, ngay thời khắc thông tin ra đi của Goo Hara xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, đã có bao nhiêu trái tim của người trẻ vỡ òa thổn thức và đã có bao nhiêu tâm hồn vỡ vụn trước cái chết của một người - cũng trẻ như họ. Và tôi cũng tự hỏi, sự cô đơn, cứ hoài giết đi những tâm hồn như thế, mà chẳng một ai thấy được sao?

back to top