Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta đã trưởng thành, đã khác và…đã xa nhau

2018-02-08 09:03

Tác giả: Đỗ Linh Chi Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Từ hôm nay, khoảng thời gian hạnh phúc chênh vênh đó em xin khép lại. Từ hôm nay và mãi về sau, em xin dành lời chúc hạnh phúc đến người như một lời tạm biệt. Duyên duyên nợ nợ, xin kết thúc. Con đường em chọn em sẽ tự đi, dù khó khăn em cũng sẽ làm được.

***

Khi yêu một ai đó, ta đã cho người đó quyền làm tổn thương ta. Điều đáng buồn nhất là đôi khi người ta yêu nhất lại cũng chính là người khiến ta tổn thương sâu sắc nhất. Bỏ mặc ta lại với vết thương sâu, người vẫn lạnh lùng bước ra khỏi đời ta. Những vết thương có thể khiến ta gục ngã, nhưng chúng cũng khiến ta mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, biết trân trọng bản thân mình hơn. Khi đó, ta có thể đối mặt với quá khứ để nói lời cảm ơn và bước tiếp tới hạnh phúc đích thực của mình.

Đúng vậy, cũng lâu rồi anh nhỉ, lâu rồi khoảng thời gian tình yêu mới chớm nở, cái gì cũng là tốt, cái gì cũng là đẹp. Em chưa bao giờ nghĩ cuộc sống này hồng một màu hồng tươi vui, cũng chưa từng nghĩ cuộc sống này xanh một màu xanh yên bình, bởi vì em hiểu ý nghĩa của cuộc sống. Anh bảo rằng em mơ mộng, đúng vậy, em mơ mộng, vì có anh. Khoảng thời gian đó yên bình biết bao, anh nhỉ?

Chúng ta cùng nhau đi suốt quãng đường dài, tính đến cả chuyện ngày mai. Dù anh vẫn nói rằng không ai biết trước được tương lai nhưng em vẫn tin rằng chúng ta sẽ có một cái kết hạnh phúc.

Chúng ta đã trưởng thành, đã khác và…đã xa nhau

Anh nhớ không? Mình nói yêu nhau chỉ trên đầu ngón tay thôi, yêu nhau mà ít nói lắm, khoảng thời gian sau đó càng ngày càng ít, nhưng thay vì từ "yêu" ta lại dành cho nhau nhiều từ "thương" anh nhỉ? Người ta bảo "một chữ thương còn hơn vạn chữ yêu". Anh không biết đâu, chỉ cần anh nói "anh thương em", chỉ cần anh nói "anh lo cho em", dù có giận hờn đến thế nào em cũng sẽ bỏ qua.

Chúng ta của năm đó ngây ngô và thuần khiết, vô tư hơn bây giờ.

Chúng ta của năm đó bên nhau yên bình, cùng nhau trải qua những vui buồn.

16 tuổi em có anh.

17 tuổi em thích anh.

18 tuổi em yêu anh.

Và 19 tuổi em thương anh.

16, 17, 18 rồi 19 mới đó mà nhanh quá anh nhỉ...

Có đôi lần ta hứa với nhau rằng sẽ ở bên nhau mãi mãi, vậy "mãi mãi là bao lâu”? Em biết rằng, ai rồi cũng khác, nhưng em lại không ngờ nhanh đến thế, có thể em sai, có thể anh sai, cả hai ta cùng sai. Nhưng chưa bao giờ em buông lời trách móc ai kia, em học chấp nhận và coi như mình không may mắn. Cái ly này vỡ, em sẽ bị đau, nhưng không có nghĩa em được phép tuyệt vọng. Vết thương nào rồi cũng sẽ lành, có thể để lại sẹo, ai đi ngang qua em cũng để lại dấu chân, dù tốt dù xấu, dù chân thành hay giả dối, em cũng đều trân trọng, bởi em học được nhiều điều, học được cách mạnh mẽ, học được việc phải đối mặt với mọi thứ và trưởng thành hơn.

Chúng ta đã trưởng thành, đã khác và…đã xa nhau

Hỏi em có hụt hẫng không? Có chứ, từng là tất cả của em, từng là một hướng em luôn nghĩ về.

Hỏi lâu rồi sao em còn nghĩ đến? Nghĩ chứ, thanh xuân quý giá, em trân trọng chứ.

Hỏi em còn nhớ không? Nhớ chứ, ở một khoảng trống đâu đó vẫn nhớ.

Nhưng em của bây giờ khác của trước kia, em mạnh mẽ hơn, trầm tĩnh hơn, lo nhiều hơn. Vì sao ư? Vì em phải lo không chỉ mình em.

Hỏi còn thương sao từ bỏ? Vì em nhận ra, em thương quá nhiều, thương đến mức quên mất bản thân mình vẫn cố chấp không buông. Em từ bỏ, cất yêu thương để tìm lại chính em, ngày anh chưa bước đến.

Từ hôm nay, khoảng thời gian hạnh phúc chênh vênh đó em xin khép lại.

Từ hôm nay và mãi về sau, em xin dành lời chúc hạnh phúc đến người như một lời tạm biệt. Duyên duyên nợ nợ, xin kết thúc. Con đường em chọn em sẽ tự đi, dù khó khăn em cũng sẽ làm được. Chân thành mong người luôn được hạnh phúc.

Chúng ta - cứ đi qua nhau, hai khoảng trời là song song.

Chúng ta - hãy cứ sống cuộc sống chúng ta mong muốn.

Và chúng ta - đã khác - đã lớn - và đã xa nhau.

© Đỗ Linh Chi – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Đỗ Linh Chi

Đừng chờ đợi mà hãy hành động, vì tuổi trẻ là để khám phá.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày mai rồi mọi chuyện sẽ khác

Ngày mai rồi mọi chuyện sẽ khác

Bây giờ hắn, Thanh đã có đủ dáng vẻ của một badboy thật rồi. Một gã trai hư đúng điệu. Hắn soi gương lâu hơn và chảy chuốt cho mái tóc khi vàng, khi đỏ, lúc xanh đen thật lãng tử. Đôi chân mày luôn sẵn nghe lệnh hắn nhảy múa uốn lượn khiến các cô gái trước mắt cười tít. Hắn không cao mét tám nhưng vóc dáng rất chuẩn, trên người không một lạng mỡ thừa. Hắn có tận sáu hình xăm đối ở lưng và hai bắp tay. Hắn yêu sự hoàn hảo các hình xăm cân xứng và đồng đều. Hắn không chủ động bắt chuyện trước bao giờ, hắn luôn biết cách khiến mình đặc biệt và nổi bật theo nét riêng thật nghệ. Và thu hút người đến bắt chuyện.

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

back to top