Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta đúng người đúng thời điểm sao vẫn phải chia xa?

2018-01-31 01:30

Tác giả: Loan Vy Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Ai đó nói chia tay là dấu chấm hết cho một cuộc tình. Vậy mà có khi, chia tay lại là dấu chấm lửng – bỏ lại sau đó những khoảng trống mơ hồ, lửng lơ và miên man. Và chia tay, có khi lại là một dấu hỏi khôn nguôi trong trái tim ta. Một cuộc tình tan vỡ, ta vẫn tự hỏi điều gì đã khiến mọi chuyện trở nên như vậy. Do ta? Hay do người, hay do người thứ ba? Do dòng đời đẩy đưa? Gặp gỡ đúng người, sai thời điểm đã đành, vậy mà đúng người, đúng thời điểm, sao vẫn cứ phải chia xa?

***

Hà Nội hôm nay lạnh, không biết nơi anh ở thế nào? Gió bấc sắp về rồi, anh có nhớ vẫn còn nợ em một lời xin lỗi không?

Ngày anh tỏ tình, anh nắm chặt tay em đặt lên ngực, thổn thức nghe từng nhịp đập tình yêu, em vui mừng đến bên anh với hạnh phúc ngập tim.

Ngày anh thay lòng, anh buông tay em không chút băn khoăn, trả về cho em một trái tim vụn vỡ, cùng bàn tay em lạnh lẽo.

Lời yêu năm nào vụt mất, mang theo cả thanh xuân của em.

Ngày ấy, anh bước vào tim em và nói: “Tin anh, anh sẽ mang cho em hạnh phúc!”. Anh chiếm hết cả trái tim em, rồi sau đó anh lại đi, để lại trong tim em một khoảng trống không gì bù đắp nổi.

Cả anh và em đã từng tha thiết yêu nhau, chúng ta đều hiểu được cảm giác sợ mất nhau là như thế nào. Nhưng cuối cùng trong câu chuyện tình của mình, chỉ có mình em còn cố gắng, còn anh lại buông bỏ từ lâu.

Chúng ta đúng người đúng thời điểm sao vẫn phải chia xa?

Em vốn nghĩ, anh giận dỗi em, trách mắng em thế nào cũng được. Điều em chưa bao giờ nghĩ tới là không ngờ anh lại đổi thay.

Đã từng khát khao được cùng anh sống một cuộc đời giản dị, nhớ mỗi tối được nằm gọn trong vòng tay anh, trao nhau những nụ hôn ngọt, kể cho nhau nghe những chuyện vui buồn trong ngày, rồi mình cùng nghĩ về tương lai. Em đặt tay lên ngực anh nghe từng nhịp tim nóng hổi, anh choàng tay ôm gọn em vào lòng, kê gối cho em ngủ, mặc ngoài trời mưa gió cỡ nào, bên nhau là bình yên.

Em không thích em của bây giờ một chút nào, ngoài công việc, em chẳng biết làm gì, thậm chí ngay cả những lúc em ép bản thân bận rộn nhất, thì chỉ cần một khoảnh khắc nào đấy thôi cũng đủ làm nước mắt em tự lăn xuống vì nhớ, vì buồn.

Nhớ những ngày hai đứa ngồi lặng im bên nhau nghe từng nhịp thở, chỉ mong cuộc sống mãi bình yên để nắm tay nhau đi hết cuộc đời. Vì chỉ cần là đúng người mà mình thương yêu, thì cho dù chỉ yên lặng bên nhau cũng đã là hạnh phúc.

Anh đã đến bên em vào những ngày tuổi trẻ và yêu em tha thiết, chỉ có điều mãi không hiểu nổi chúng ta đúng người, đúng thời điểm mà sao vẫn phải chia xa?

© Loan Vy – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh

Loan Vy

Crying does not indicate that you are weak. Since birth, it has always been a sign that you are alive

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

back to top