Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau chia tay, còn mình anh với nỗi cô đơn

2016-07-15 14:43

Tác giả: Có những ngày cô đơn Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Người ta thường nói: Sau chia tay con gái và con trai đối lập hoàn toàn. Con gái trước hết sẽ đau khổ, dằn vặt, buồn bã rồi dần dần sẽ lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Con trai thì ngược lại, ban đầu sẽ thờ ơ, dửng dung, cảm thấy tự do nhưng dần dần sẽ trở nên yếu đuối, hoang mang và không thôi nhớ về những ngày tháng xưa cũ. Nhưng anh nghĩ, dù khác nhau nhưng con gái hay con trai thì cũng đều là con người, đều có cảm xúc. Họ đều phải trải qua những ngày tháng đau khổ, chênh vênh, khó chấp nhận sự thật. Nhưng điều họ cần làm là sống lạc quan, tin vào cuộc sống.

***

Đã lâu rồi sau ngày em nói muốn chia tay, anh vẫn giữ thói quen lẩn trốn vào một góc riêng mình anh biết, nghe nhạc cho lòng thanh thản hơn mỗi khi cảm thấy buồn và cô đơn. Một năm, hôm nay anh bước thật chậm trên con đường cũ, con đường mà anh cứ ngỡ rằng mình sẽ chẳng bao giờ muốn quay lại vì thực sự nó gắn với quá nhiều kỉ niệm. Anh dừng chân, ngồi nơi ghế đá rồi đeo headphone. Thật tình cờ đó là bài “Sau chia tay” – Phạm Hồng Phước. Anh đã nghe bài này nhiều lần rồi, nghe mỗi khi cảm thấy cô đơn. Từng giai điệu, từng âm thanh, từng câu chữ gội về trong anh những kí ức xưa cũ:

“Rồi một mai đôi ta hết yêu,
Rồi em buông tay anh bước đi
Và anh đây thức sự không chắc anh giữ lí trí…
Không ôm em từ đằng sau”.

Ngày em đi, nắng trở nên gay gắt hơn, màu tím của đóa bằng lăng trở nên đậm đà hơn, con đường về mỗi lúc một dài ra. Và anh lòng nặng trĩu tâm sự chỉ biết trốn vào một quán trà nhỏ rồi nghe nhạc cho lòng vơi đi phần nào. Đến giờ anh vẫn chẳng thể tin đó là sự thật. Em nói mình không hợp nhau, em nói em nhận ra em vẫn còn yêu người yêu cũ, rằng anh phải sống tốt, rằng anh sẽ tìm được ai đó yêu anh hơn em. Có bao nhiêu lí do sao em phải thẳng thừng chia tay như vậy, anh cũng chẳng bất ngờ vì vài hôm trước anh bắt gặp em đi cùng người yêu cũ trên phố. Em nghĩ em đi rồi anh sẽ sống tốt ư? Anh không quan tâm. Lúc này anh biết phải nói thế nào với em đây? Anh chỉ biết mỉm cười nhẹ rồi đưa bàn tay ra nắm lấy tay em. Em hạnh phúc nhé! Em hất bàn tay anh ra rồi quay lưng bước đi. Anh nói với theo rằng chúc em hạnh phúc. Môi mỉm cười mà mọi thứ xung quanh anh trở nên nhạt nhòa dần, tan nát, vỡ vụn ra như trái tim anh bây giờ. Em đã trở thành thói quen yêu thương của anh rồi, đã là thói quen thì làm sao nói một câu quên là quên được.

Sau chia tay, còn mình anh với nỗi cô đơn

“Anh như bao người khác thôi
Cũng yếu đuối và rất bấp bênh
Khi lòng này giờ đã quen đi cùng một ai”.

Người ta thường nói: Sau chia tay con gái và con trai đối lập hoàn toàn. Con gái trước hết sẽ đau khổ, dằn vặt, buồn bã rồi dần dần sẽ lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Con trai thì ngược lại, ban đầu sẽ thờ ơ, dửng dung, cảm thấy tự do nhưng dần dần sẽ trở nên yếu đuối, hoang mang và không thôi nhớ về những ngày tháng xưa cũ. Nhưng anh nghĩ, dù khác nhau nhưng con gái hay con trai thì cũng đều là con người, đều có cảm xúc. Họ đều phải trải qua những ngày tháng đau khổ, chênh vênh, khó chấp nhận sự thật. Nhưng điều họ cần làm là sống lạc quan, tin vào cuộc sống.

Sau chia tay, chỉ còn mình anh với nỗi cô đơn dài vô tận. Mỗi sáng, anh vẫn hay mở điện thoại ra xem có tin nhắn của em không, vẫn đi học đều đặn, thường làm những món ăn khi xưa em thích, xem những cuốn phim mà hai ta vẫn dành hàng giờ để xem, xem xong em đều khóc sướt mướt, khi đó anh sẽ đưa khăn giấy cho em. Thỉnh thoảng anh cũng hay ghé qua những quán ăn vặt khi xưa chúng ta hay ăn, cô chủ quán cười vô tình hỏi: “Hôm nay đi một mình à? Còn cô gái kia đâu?”. Anh chỉ biết cười trừ cho qua. Đâu đâu xung quanh anh cũng là hình bóng em, là những hình ảnh hai chúng ta. Phố xá đông đúc, thi thoảng anh vẫn hay kiếm tìm gương mặt, nụ cười em. Nhưng nhìn ai cũng lạ hoắc, anh thất vọng nhận ra em đã xa anh thật rồi. Không có em mọi thứ với anh thật tẻ nhạt.

Sau chia tay, một thời gian, anh đã thôi làm những việc vô nghĩa, ngừng nghĩ về em, ngừng tìm kiếm em. Anh trở nên mạnh mẽ hơn, lạc quan hơn . Anh nhận ra rằng dù có hụt hẫng, luyến tiếc, đau khổ cỡ nào thì điều quan trọng là chúng ta cần đứng lên mạnh mẽ, vững vàng. Buồn như thế đủ rồi, có nhất thiết phải vì một người không nghĩ đến ta mà hành hạ bản thân thế không? Bây giờ chúng ta cần yêu thương bản thân nhiều hơn, mở rộng lòng mình ra để đón nhận những người xung quanh. Mọi thứ trên đời đều có quy luật riêng, nhưng rồi cuối cùng đều phải đổ vỡ, chẳng có gì là cứ tồn tại mãi cả. Sau chia tay là trái tim đầy những vết sẹo, sau những vết sẹo ấy là chúng ta mạnh mẽ, trưởng thành, chín chắn.

Một năm sau, anh đi trên con đường cũ, nghe bài “Sau chia tay”. Nắng vàng tươi bao trùm lên không gian, cảnh vật. Đóa bằng lăng góc phố tím biếc đến nao lòng. Không ngờ sau 365 ngày quay lại, mọi thứ lại trở nên tươi đẹp hơn, khác xa so với ngày này một năm về trước. Vì vậy các bạn ạ, sau chia tay chúng ta phải đứng lên, yêu thương bản thân và mở rộng lòng mình. Hãy để cho tất cả những kí ức ngủ yên.

“Kí ức ấy cất vào ngăn khóa riêng,
Quá khứ ấy sẽ nằm ngủ yên,
Giữa cuộc đời dài đang trôi miệt mài
Đứng hoài một mình cô đơn….. chắc sẽ tốt hơn!”


© Vương Việt Huy – blogradio.vn
Thực hiện chương trình: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Có những ngày cô đơn

Có những ngày cô đơn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top