Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau chia tay, còn mình anh với nỗi cô đơn

2016-07-15 14:43

Tác giả: Có những ngày cô đơn Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Người ta thường nói: Sau chia tay con gái và con trai đối lập hoàn toàn. Con gái trước hết sẽ đau khổ, dằn vặt, buồn bã rồi dần dần sẽ lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Con trai thì ngược lại, ban đầu sẽ thờ ơ, dửng dung, cảm thấy tự do nhưng dần dần sẽ trở nên yếu đuối, hoang mang và không thôi nhớ về những ngày tháng xưa cũ. Nhưng anh nghĩ, dù khác nhau nhưng con gái hay con trai thì cũng đều là con người, đều có cảm xúc. Họ đều phải trải qua những ngày tháng đau khổ, chênh vênh, khó chấp nhận sự thật. Nhưng điều họ cần làm là sống lạc quan, tin vào cuộc sống.

***

Đã lâu rồi sau ngày em nói muốn chia tay, anh vẫn giữ thói quen lẩn trốn vào một góc riêng mình anh biết, nghe nhạc cho lòng thanh thản hơn mỗi khi cảm thấy buồn và cô đơn. Một năm, hôm nay anh bước thật chậm trên con đường cũ, con đường mà anh cứ ngỡ rằng mình sẽ chẳng bao giờ muốn quay lại vì thực sự nó gắn với quá nhiều kỉ niệm. Anh dừng chân, ngồi nơi ghế đá rồi đeo headphone. Thật tình cờ đó là bài “Sau chia tay” – Phạm Hồng Phước. Anh đã nghe bài này nhiều lần rồi, nghe mỗi khi cảm thấy cô đơn. Từng giai điệu, từng âm thanh, từng câu chữ gội về trong anh những kí ức xưa cũ:

“Rồi một mai đôi ta hết yêu,
Rồi em buông tay anh bước đi
Và anh đây thức sự không chắc anh giữ lí trí…
Không ôm em từ đằng sau”.

Ngày em đi, nắng trở nên gay gắt hơn, màu tím của đóa bằng lăng trở nên đậm đà hơn, con đường về mỗi lúc một dài ra. Và anh lòng nặng trĩu tâm sự chỉ biết trốn vào một quán trà nhỏ rồi nghe nhạc cho lòng vơi đi phần nào. Đến giờ anh vẫn chẳng thể tin đó là sự thật. Em nói mình không hợp nhau, em nói em nhận ra em vẫn còn yêu người yêu cũ, rằng anh phải sống tốt, rằng anh sẽ tìm được ai đó yêu anh hơn em. Có bao nhiêu lí do sao em phải thẳng thừng chia tay như vậy, anh cũng chẳng bất ngờ vì vài hôm trước anh bắt gặp em đi cùng người yêu cũ trên phố. Em nghĩ em đi rồi anh sẽ sống tốt ư? Anh không quan tâm. Lúc này anh biết phải nói thế nào với em đây? Anh chỉ biết mỉm cười nhẹ rồi đưa bàn tay ra nắm lấy tay em. Em hạnh phúc nhé! Em hất bàn tay anh ra rồi quay lưng bước đi. Anh nói với theo rằng chúc em hạnh phúc. Môi mỉm cười mà mọi thứ xung quanh anh trở nên nhạt nhòa dần, tan nát, vỡ vụn ra như trái tim anh bây giờ. Em đã trở thành thói quen yêu thương của anh rồi, đã là thói quen thì làm sao nói một câu quên là quên được.

Sau chia tay, còn mình anh với nỗi cô đơn

“Anh như bao người khác thôi
Cũng yếu đuối và rất bấp bênh
Khi lòng này giờ đã quen đi cùng một ai”.

Người ta thường nói: Sau chia tay con gái và con trai đối lập hoàn toàn. Con gái trước hết sẽ đau khổ, dằn vặt, buồn bã rồi dần dần sẽ lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Con trai thì ngược lại, ban đầu sẽ thờ ơ, dửng dung, cảm thấy tự do nhưng dần dần sẽ trở nên yếu đuối, hoang mang và không thôi nhớ về những ngày tháng xưa cũ. Nhưng anh nghĩ, dù khác nhau nhưng con gái hay con trai thì cũng đều là con người, đều có cảm xúc. Họ đều phải trải qua những ngày tháng đau khổ, chênh vênh, khó chấp nhận sự thật. Nhưng điều họ cần làm là sống lạc quan, tin vào cuộc sống.

Sau chia tay, chỉ còn mình anh với nỗi cô đơn dài vô tận. Mỗi sáng, anh vẫn hay mở điện thoại ra xem có tin nhắn của em không, vẫn đi học đều đặn, thường làm những món ăn khi xưa em thích, xem những cuốn phim mà hai ta vẫn dành hàng giờ để xem, xem xong em đều khóc sướt mướt, khi đó anh sẽ đưa khăn giấy cho em. Thỉnh thoảng anh cũng hay ghé qua những quán ăn vặt khi xưa chúng ta hay ăn, cô chủ quán cười vô tình hỏi: “Hôm nay đi một mình à? Còn cô gái kia đâu?”. Anh chỉ biết cười trừ cho qua. Đâu đâu xung quanh anh cũng là hình bóng em, là những hình ảnh hai chúng ta. Phố xá đông đúc, thi thoảng anh vẫn hay kiếm tìm gương mặt, nụ cười em. Nhưng nhìn ai cũng lạ hoắc, anh thất vọng nhận ra em đã xa anh thật rồi. Không có em mọi thứ với anh thật tẻ nhạt.

Sau chia tay, một thời gian, anh đã thôi làm những việc vô nghĩa, ngừng nghĩ về em, ngừng tìm kiếm em. Anh trở nên mạnh mẽ hơn, lạc quan hơn . Anh nhận ra rằng dù có hụt hẫng, luyến tiếc, đau khổ cỡ nào thì điều quan trọng là chúng ta cần đứng lên mạnh mẽ, vững vàng. Buồn như thế đủ rồi, có nhất thiết phải vì một người không nghĩ đến ta mà hành hạ bản thân thế không? Bây giờ chúng ta cần yêu thương bản thân nhiều hơn, mở rộng lòng mình ra để đón nhận những người xung quanh. Mọi thứ trên đời đều có quy luật riêng, nhưng rồi cuối cùng đều phải đổ vỡ, chẳng có gì là cứ tồn tại mãi cả. Sau chia tay là trái tim đầy những vết sẹo, sau những vết sẹo ấy là chúng ta mạnh mẽ, trưởng thành, chín chắn.

Một năm sau, anh đi trên con đường cũ, nghe bài “Sau chia tay”. Nắng vàng tươi bao trùm lên không gian, cảnh vật. Đóa bằng lăng góc phố tím biếc đến nao lòng. Không ngờ sau 365 ngày quay lại, mọi thứ lại trở nên tươi đẹp hơn, khác xa so với ngày này một năm về trước. Vì vậy các bạn ạ, sau chia tay chúng ta phải đứng lên, yêu thương bản thân và mở rộng lòng mình. Hãy để cho tất cả những kí ức ngủ yên.

“Kí ức ấy cất vào ngăn khóa riêng,
Quá khứ ấy sẽ nằm ngủ yên,
Giữa cuộc đời dài đang trôi miệt mài
Đứng hoài một mình cô đơn….. chắc sẽ tốt hơn!”


© Vương Việt Huy – blogradio.vn
Thực hiện chương trình: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Có những ngày cô đơn

Có những ngày cô đơn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

back to top