Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh à, Mình chia tay nhau thật rồi! (Thì thầm 364)

2014-06-04 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Mình bắt đầu vào tháng 5, sinh nhật anh cũng vào tháng 5, ngày anh nhận thông báo đi du học cũng là tháng 5 và đến bây giờ 2 năm trôi qua ngày mình chia tay cũng là tháng 5 sao? Tháng 5 có phải định mệnh không anh?


***

Tháng 5, cái nắng đầu mùa làm em nhớ anh quá!

Mình bắt đầu vào tháng 5, sinh nhật anh cũng vào tháng 5, ngày anh nhận thông báo đi du học cũng là tháng 5 và đến bây giờ 2 năm trôi qua ngày mình chia tay cũng là tháng 5 sao? Tháng 5 có phải định mệnh không anh?

Quen nhau, rồi bắt đầu yêu, ở cạnh nhau được 4 tháng, ngày anh lên máy bay em đã khóc hết buổi sáng, không tin nhắn, không cuộc gọi và xung quanh em không còn bóng dáng của anh nữa, lúc ấy em thấy cuộc sống thật bất công, thời gian mình ở cạnh nhau là quá ít ỏi.

Rồi  mỗi ngày trôi qua, thỉnh thoảng em vẫn khóc vì nhớ anh, hồi anh đi du học vẫn chưa có máy tính, thi thoảng lắm anh mới mượn máy nhắn cho em 1 tin ngắn lắm, nhưng nó cũng  đủ làm em vui suốt cả ngày. Tối nào em vẫn ngồi ở cái ghế đá mình hay ngồi, nhìn vào một góc tối nhớ đến từng hành động cử chỉ, lời nói của anh... Đôi khi em vẫn không thể nào chấp nhận được là anh đã đi đến một nơi xa như vậy. Những ngày lễ đi ngoài đường nhìn người ta tay trong tay em lại khóc.

Nhưng rồi… dần dần em nhận ra hình như… anh đang muốn rời xa em.

Anh vẫn online facebook mà không hề nhắn cho em 1 tin nhắn. Sinh nhật đầu tiên của em, em đã chờ một tin nhắn của anh, anh có online nhưng lại để chế độ không hiển thị với em. Và em đã tự tìm thấy câu trả lời và chia tay anh. Còn anh cũng hạn chế facebook của em, anh cắt mọi thứ liên quan đến em. Em đã đau khổ đến nỗi không thể chịu nổi, tại sao anh lại đối xử với em như vậy?

Ngày anh gần về nghỉ tết, yahoo của anh bật sang, anh gửi email cho em, anh nói anh về với em đây, anh xin lỗi... anh nói lý do vì anh quá áp lực quá bận học, anh không thể liên lạc với em được, anh xin lỗi, anh xin lỗi... Em ngồi vô thức mà nước mắt cứ tuôn rơi, em đã trách nhầm anh, và thế là anh về mình lại liên lạc, mọi chuyện thật dễ dàng khi ở gần nhau…

Rồi anh lại đi, và cứ mỗi lần sang bên ấy, anh lại không liên lạc với em nữa. Cứ như vậy 2 năm trôi qua, em biết anh có quá nhiều khó khăn ở nơi đất khách quê người, anh có quá nhiều thứ phải lo. Em hiểu mà, nhưng sao anh không bao giờ chia sẻ nó cho em biết, tất cả mọi thứ, mọi vui buồn khó khăn anh đều không nói với em, vì anh sợ em lo lắng, anh sợ em không vui.

Anh giấu hết, ngay cả việc bố mẹ anh không thích em, anh cũng giấu,.....

Và mỗi lần về anh lại gọi cho em, lại xin lỗi, em lại tha thứ, và mọi thứ lại như mới bắt đầu… lần thứ bao nhiêu em không nhớ nữa…

Nhưng tháng 5 này, mình chia tay nhau thật rồi phải không anh?

  • Thì thầm được gửi từ bạn Nguyễn Hương

Mời bạn lắng nghe thì thầm Anh nhé, đừng nhìn lại!

Thì thầm số 364 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.












Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

back to top