Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 486: Gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên

2017-03-17 22:00

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

blogradio.vn - Em không dám nhìn vào mắt tôi, tôi biết em đang cảm thấy bản thân mình tội lỗi và đáng trách. Nhưng tôi không trách em, đời này chúng ta buồn vui chỉ vì một chữ duyên, gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên. Tình yêu, rốt cuộc vẫn cần nhiều hơn tình cảm, khó trách trong đời có nhiều người bỏ lỡ nhau đến thế, an yên em nhé, cuộc đời mình có lẽ không dành cho nhau.

***

Phải chăng thời gian và khoảng cách chính là thước đo cho sự bền vững của tình yêu? Con người thật sai lầm khi cứ nghĩ tình yêu là mãi mãi, bởi trên đời này, thứ duy nhất không thay đổi chính là “sự thay đổi”. Tất cả mọi thứ trên đời đều chuyển động, thay đổi không ngừng, tình yêu cũng không ngoại lệ. Khi một mối tình tan vỡ, người ta thường tìm một lý do nào đó để đổ lỗi, nếu không phải là vì thời gian thì do khoảng cách, do lòng người đổi thay. Đâu ai biết rằng, gặp gỡ hay chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên…

***

Sân bay Tân Sơn Nhất, Sài Gòn...

Tôi ôm Nga rất lâu, đủ lâu để mọi người đi ngang và ngoái lại nhìn, em thì níu vạt áo tôi như sợ hãi điều gì đó. Tôi biết chia ly là một điều đáng để sợ, ngay lúc này tôi cũng sợ mình mất em vô cùng, nhưng lựa chọn vẫn là lựa chọn, tôi không thể yếu mềm như vậy.

Tôi đẩy em ra, em không khóc, chỉ mím môi và nhìn tôi, tôi kéo em lại, hôn lên mũi và mắt em, nắm lấy bàn tay em xoa xoa một chút rồi buông ra.

“Em chờ nhé!”

“Vâng! Em sẽ chờ!”

Blog Radio 486: Gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên

Mùa thu ở Ontario rất đẹp, lá phong rụng vàng trên mỗi con đường tôi đến. Mỗi lần bước qua một cung đường xa lạ, tôi lại nhặt một chiếc lá ép vào quyển sổ ghi chép và ghi ngày lên trên. Để khi tôi trở về Việt Nam sẽ lật từng trang cho em xem và kể về nơi đây, còn Nga thì bảo sẽ viết nhật ký mỗi ngày, cho tôi đọc nó vì em rất lười kể, trí nhớ em cũng không đủ tốt để nhớ hết những gì xảy ra trong bốn năm. Bốn năm, quá dài cho một sự chờ đợi, quá ngắn cho một sự cố gắng, quá khó khăn để nắm giữ, quá dễ dàng để buông bỏ.

Tôi lại nhớ em, nhiều quá!

Sách tôi mang theo không nhiều, đa số là những quyển giáo trình có liên quan đến ngành học, trước khi đi em đã tặng cho tôi một cái đồng hồ đeo tay và một quyển tiểu thuyết có tên là Sự chờ đợi của Lương Thần. Mỗi lần đọc, tôi lại đau lòng thêm chút ít, tình yêu thật ra là vị gì của cuộc sống? Bây giờ theo như tôi cảm nhận thì nó đau quá. Mà tôi đã thật sự có nó hay chưa? Tôi cũng không biết!

Giảng đường vắng, một vài sinh viên ngồi ở dưới cùng, tôi ngồi ở trên này ngồi nghe giáo sư John đang nói về một nghiên cứu về tình yêu và hormone, tôi nghĩ về Nga, lật giở trang mới của cuốn sổ tay viết vài chữ.

“Hôm nay giáo sư trường anh nói về tình yêu, chúng mình yêu xa, em buồn lắm phải không?”

Túi quần tôi rung, là tin nhắn facebook của em: “Em được nhận rồi, từ thứ Hai tuần sau em chính thức làm nhân viên văn phòng rồi nhé!”.

“Chúc mừng em, cô gái của anh, mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với em!”

Em đã sắp đi làm, hộp thư facebook của tôi chắc chắn sẽ ngày càng trống, tin nhắn than phiền về công việc của em sẽ bất thường nhiều lên rồi ít đi. Em là cô gái mạnh mẽ, tôi tin em sẽ vượt qua được những bỡ ngỡ ban đầu.

Blog Radio 486: Gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên

Tôi quay về ký túc xá sau một buổi chiều ở thư viện, Jeremy vẫn cứ ngồi trực ở máy tính như thường ngày. Cậu ấy cũng yêu xa, cô người yêu nóng bỏng của cậu ấy học ở Florida và hay trêu cậu ấy rằng sẽ yêu người khác nếu cậu ấy quá vô tâm. Và đó là lý do tôi phải sử dụng máy tính cá nhân dù máy tính bàn không hẳn thuộc về Jeremy.

“Cậu không mệt mỏi à Jeremy?”. Tôi biết cậu ấy có nghe tôi nói, nhưng vẫn không rời mắt khỏi màn hình máy tính, đèn sáng trắng cả khuôn mặt đầy tàn nhang, hai chân mày không ngừng nhíu lại, chốc lại ngồi thừ ra, thơ thẩn nghĩ ngợi.

“Đôi lúc mình mong người yêu của mình đơn giản như Nga của cậu!”. Jeremy có lúc lại nói ra những câu triết lý kiểu thế, người yêu của cậu ta tuy hơi cá tính nhưng không khó hiểu. Jeremy thích những thứ đơn giản, nhưng con người đơn giản quá đôi khi lại nhàm chán, cô bạn “Florida” lại ghét những thứ nhạt nhẽo. Tôi thật sự không hiểu tại sao họ có thể yêu nhau lâu đến vậy?

Tôi hay kể Jeremy nghe về Nga, cậu ấy nói sau này về Việt Nam nhớ “xách” cậu ấy với người yêu theo cùng, để cô ấy học hỏi Nga một chút về khoản nữ tính của con gái. Tôi cười bảo “Nga sinh ra đã là cô gái hoàn hảo, người yêu cậu không thể học sự hoàn hảo từ Nga đâu!”. Nói câu này ra tôi có hơi tự đắc một chút, trong lòng cũng thấy vui vui.

Blog Radio 486: Gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên

Ontario, mùa thu thứ 2. Tôi không đếm ngày, cũng không còn cảm giác nôn nao như những ngày mới đến đây. Em giờ cũng là nhân viên chính thức rồi, thỉnh thoảng cách ngày em mới nhắn tin cho tôi, em còn để tóc dài nữa, nhuộm màu hạt dẻ nhìn em chững chạc ra nhưng tính tình vẫn trẻ con lắm.

“Alo, hôm nay anh có đi học không?”

“Anh đang chuẩn bị ngủ, bây giờ là 10 giờ tối rồi! Em đang nghỉ trưa à?”

“Em đang đi ăn cùng đồng nghiệp, các chị ở đây muốn nghe giọng anh nên em gọi!”

“Thôi em ăn đi, các chị cũng ăn ngon miệng nhé!”

“Vâng anh!”

Tôi ít gọi cho em, chỉ toàn nhắn tin rồi khi nào em trả lời cũng được, múi giờ ngược nên cũng khó liên lạc. Em thì hay gọi video cho tôi vào giờ ăn trưa tại Việt Nam, lúc này tôi đã xem bài xong và chuẩn bị đi ngủ. Đối với em mà nói, tôi bây giờ giống một đứa em trai cần chăm sóc hơn là một người yêu. Đôi khi tôi cũng buồn cười vì suy nghĩ trẻ con của mình, nhưng không tránh được, tôi còn tận ba năm nữa mới hoàn thành chương trình học. Em có đủ sức đợi tôi không? Bây giờ tôi cũng không chắc nữa.

Tôi nhận làm thêm ở một quán café để trang trải chi phí sinh hoạt và để dành tiền về Việt Nam thăm em. Nga nghe tôi thông báo thì mừng lắm, em nói nhớ tôi nhiều và bắt đầu mong tới mùa hè năm sau.

Tôi dành thời gian cho bản thân ít đi, chỉ chăm chỉ làm việc và học tập ở trường, vì mệt mỏi nên nằm xuống là ngủ ngay, vài lần em gọi và nhắn tin cho tôi đều bị nhỡ mất. Em bảo không trách tôi, nhưng em cũng buồn vì tôi không có thời gian nhiều để quan tâm em như trước, em biết không phải là tại tôi. Tôi cũng tặc lưỡi cho qua mọi thứ, chỉ một thời gian nữa là tôi có thể gặp em rồi!

Mùa hè năm 2014, tôi về lại Sài Gòn, thành phố thay đổi chậm thật nhưng cũng có vài điều khác lạ, tôi không thông báo ngày về cho em mà đi thẳng đến công ty chỗ em làm việc. Tôi lấy số mới gọi cho em, chắc giờ em đang chuẩn bị tan ca.

“Alo, Nga không có ở đây anh ơi!”

Tôi hơi bất ngờ, chưa bao giờ em không mang theo điện thoại cả, tôi đứng chờ một chút rồi quay về nhà. Tôi đi ngang qua khu phố ba tôi thường đến để đánh cờ vây với mấy ông bạn. Ừ, ba vẫn ở đó mỗi chiều và hôm nay vẫn thế, ông ấy lại chọn màu đen. Chân mày của bố đang nhíu lại, chắc là đang do dự đi bước tiếp theo thế nào. Tôi bước đến, chị Hương bán tạp hóa thấy tôi thì định la lên, tôi ra hiệu cho chị im lặng, lặng lẽ nhặt một quân cờ đen rồi để vào bàn cờ, thế là…ba thua!

Ba ngẩng đầu lên định mắng té tát cái người phá đám là tôi, nhưng khi thấy rõ mặt thì khựng lại. Cười hề hề!

“Về sao không nói ba trước?”

Vậy mới nói, quan hệ cha con thật kỳ diệu, tôi hạnh phúc khi được sinh ra trong gia đình này, ba mẹ tôi có thể không giàu tiền, giàu bạc nhưng cái cách mà ba mẹ dạy tôi tốt hơn khối người ngoài kia.

Ba mẹ hỏi tôi sao không đón Nga về cùng để ăn cơm, mẹ còn khoe với cả xóm rằng có con dâu tương lai thật tốt, cuối tuần nào cũng đến nấu ăn rồi dọn dẹp nhà cửa phụ mẹ. Nga không nói với tôi, Nga luôn không nói với tôi những chuyện nhỏ nhặt này, tôi âm thầm tự hào trong lòng. Em của tôi luôn tốt như thế đó!

Ăn cơm chiều xong, tôi lại lấy quyển sách em tặng ra đọc lại, được vài trang thì Facebook của tôi có tin nhắn “Anh đang làm gì thế? Lúc nãy đồng nghiệp bảo có anh nào gọi điện tìm em! Em cứ tưởng là anh chứ!”

“Thế sao em không gọi lại? Anh chờ em suốt!”

“Anh về rồi à? Sao không đến tìm em?”

“Anh có đến công ty, nhưng chắc em đang bận, nên anh về nhà trước!”

“Home Café, 8 giờ nhé!”

Blog Radio 486: Gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên

Tôi không trả lời em, tự nhiên tôi cảm thấy có chút xa cách, em khác trước quá, nếu là em của ngày trước, chắc đã hét ầm trong điện thoại khi biết tin tôi về. Mà thôi, tôi nên tập yêu một cô gái đã trưởng thành, em không thể trẻ con mãi được.

Tôi chọn một góc mới ở quán, vài bức ảnh tôi chụp cùng em được in ra và treo lên tại đây, bỗng tôi nhớ ngày xưa vô cùng, cái thời sinh viên của hai đứa thật trong trẻo và hồn nhiên. Thấy mình già quá đỗi giữa cuộc đời vẫn trẻ, con người đến cuối vẫn hóa lão và chông chênh.

Em vẫn như trước, thích mặc áo màu xanh da trời và chuộng màu son đỏ, nhưng cái không khí giữa chúng tôi là gì đây? Một sự im lặng bao trùm cả hai, tôi hoảng sợ đôi chút, nó thật giống như không khí của một cuộc chia tay.

Tôi nắm lấy bàn tay em, lạnh ngắt, rồi em cười hiền, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi chưa từng sợ thứ gọi là xa mặt cách lòng, nhưng bây giờ thì tôi hiểu nó. Em không thay đổi, tôi cũng vậy, chỉ là thời gian làm mờ đi những thương nhớ cũ. Nụ cười của em làm rõ nét mọi thứ.

“Anh rất nhớ em!

Tôi ở lại Sài Gòn một tuần, nhưng chỉ gặp Nga vào thứ bảy và chủ nhật. Tối cuối tuần tôi ra sân bay trở về Ontorio, lần này em tặng tôi cuốn Bởi vì thấu hiểu cho nên từ bi. Tôi biết, trái tim em đã bình yên rồi, chẳng còn oán trách gì nữa!

Blog Radio 486: Gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên

Còn tận hai năm nữa tôi mới hoàn thành việc học, thời gian vốn dài như thế nhưng có một số chuyện làm chúng ta quên đi sự tồn tại của nó. Tình cảm không liên quan gì đến thời gian, nhưng người ta luôn đổ lỗi cho thời gian vì nó là sự tồn tại vĩnh cửu duy nhất ở trên đời. Ích kỷ! Nhưng ai mà chẳng sống với một chút ích kỷ ở trong lòng mình chứ?

Tôi vẫn đi làm thêm, nhưng tập trung cho việc học nhiều hơn trước. Mơ ước có một tấm bằng xuất sắc khiến tôi bỏ quên mọi thứ, kể cả em. Tôi cáo bận với mọi cuộc vui, với những tin nhắn mang cả sự chờ đợi của em. Em bảo em hiểu mà, làm tôi an tâm đi nhiều, về sau em không còn nhắn tin cho tôi mỗi ngày nữa. Tôi vừa mừng, vừa lo sợ. Mừng vì em đã thật sự hiểu, sợ vì em sẽ không cần đến sự tồn tại của tôi.

“Em chờ nhé!”

“Vâng! Em sẽ chờ!”

Tôi vẫn tin vào lời hứa đó, tình cảm của chúng tôi đủ sâu đậm để vượt qua mọi thứ, kể cả kẻ phán quyết thời gian.

Ontorio, hai năm sau, tôi cầm trên tay tấm bằng cử nhân ngành quản trị kinh doanh, mặc trên người lễ phục tốt nghiệp, mỉm cười trước ống kính với sự tự tin tràn trề. Chỉ một ngày nữa thôi, tôi sẽ về Việt Nam, về với gia đình và em, về để lấy lại khoảng trời đã mất của chúng tôi, tôi tin mình sẽ hạnh phúc.

“Em sắp kết hôn rồi anh ạ!”

Home café đang phát một bài nào đó trên bảng xếp hạng âm nhạc, tôi không nói nên lời bởi những lời em vừa nói ra. Tôi thật sự không thể chấp nhận nổi, nhìn thẳng vào con người đang ngồi đối diện, tôi…

“Tại sao vậy Nga?”

Tôi muốn giết bản thân khi hỏi một câu hỏi vừa ngu xuẩn vừa đáng thương như vậy, người ta đã thay đổi rồi thì cần gì biết lý do để cho bản thân mình trở nên thất bại. Đến bây giờ tôi mới thấu suốt được rằng, em có thể hiểu cho tôi trong những tháng ngày vô tâm và bận rộn, nhưng khoảng cách giữa hiểu và chấp nhận rất xa. Em vẫn cần một người quan tâm và dựa vào, tình cảm của chúng tôi không thể thắng nổi thời gian và duyên phận.

“Trong thời gian anh bận rộn cho học kỳ đầu của năm học mới, mẹ em bị tai biến nên em phải vào viện chăm sóc, em không muốn báo cho anh biết vì sợ anh bận tâm. Lúc đó, anh ấy đã phụ giúp em chăm sóc mẹ và đỡ đần cho em việc ở công ty.”

“Nên em vì báo ơn mà yêu người ta à?”

“Không, lúc đó em chưa yêu anh ấy, nhưng thời gian sau này anh ấy rất quan tâm em, còn anh thì…”

Thì ra là yêu, còn đối với tôi em chỉ còn trách nhiệm. Hóa ra, tình yêu chỉ cần có thế đã vỡ tan và chỉ cần có thể đã yêu nhau. Hóa ra, tôi tưởng mình luôn đúng. Hóa ra, tôi sai rồi!

Em không dám nhìn vào mắt tôi, tôi biết em đang cảm thấy bản thân mình tội lỗi và đáng trách. Nhưng tôi không trách em, đời này chúng ta buồn vui chỉ vì một chữ duyên, gặp gỡ và chia xa cũng chỉ vì một chữ duyên. Tình yêu, rốt cuộc vẫn cần nhiều hơn tình cảm, khó trách trong đời có nhiều người bỏ lỡ nhau đến thế, an yên em nhé, cuộc đời mình có lẽ không dành cho nhau!

Em lặng lẽ rời khỏi quán, tôi bấm số gọi cho Jeremy. Cậu ấy không bắt máy, tiếng “bíp” vang lên, tôi thở dài.

“Cậu vẫn đang ngồi trực máy tính phải không? Cậu cứ giữ lấy cô ấy nhé. Tôi và Nga chia tay rồi, em ấy phải kết hôn, nhưng không phải kết hôn với tôi!”. Khi nói ra câu ấy, tôi thấy nhói đau nơi lồng ngực, tình yêu đôi lúc khiến con người ta khổ tâm nhiều, nhưng giờ chắc là còn nhiều hơn.

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top