Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Đừng tự trói mình vào nỗi cô đơn

2017-03-16 01:00

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

Bạn thân mến! Có khi nào bạn bất giác thấy cô đơn? Cô đơn như một người bạn cứ bám víu lấy chúng ta mỗi ngày. Vậy bạn làm gì với nó? Xua đuổi nó, cố tình lờ nó đi hay chấp nhận làm bạn với cô đơn? Khi tôi chia sẻ tâm trạng của mình lên Facebook, có một chị vào bình luận rằng: “Cô đơn cho ta cơ hội hiểu ta hơn, quý trọng những gì ta có hơn, cảm nhận rõ chữ Tình yêu nó rộng lớn hơn theo nghĩa hiểu thông thường. Đọc sách của Murakami (1) sẽ thấy sự cô đơn không chỉ có nỗi buồn, cô đơn là một trạng thái thực sự cần thiết. Ai thì cũng cần có giây phút ngồi dưới lòng giếng suy nghĩ, chạy bộ cho ráo nước mắt như anh cảnh sát trong Chungking Express” (2). (N.N.D)

Dù muốn hay không, chúng ta ai cũng ít nhất một lần trải qua cảm giác cô đơn, đôi khi cô đơn không đáng sợ như những gì bạn nghĩ. Cô đơn như một thứ gia vị của cuộc sống mà nếu biết nêm nếm vừa phải thì cuộc sống sẽ có ý nghĩa hơn. Trong số Thơ Radio của tuần này, mời bạn đến với những bài thơ với chủ đề “cô đơn”. Mở đầu chương trình là bài thơ:

Ngày hôm nay tôi chỉ muốn một mình (Người Viết Thơ Đau)

Tôi lại về với cuộc sống trước đây
Không yêu thương hay giận hờn thêm nữa
Tạm thời thôi con tim này đóng cửa
Muốn bình yên sau một thuở mệt nhoài

Ngày hôm nay tôi không thể mỉm cười
Nên không muốn yêu một người nào cả
Đến rất nhanh ra đi thì vội vã
Cuộc đời này hạnh phúc quá xa xôi

 Thơ Radio: Đừng tự trói mình vào nỗi cô đơn

Tôi lại về với cuộc sống đơn côi
Như trước đây hồi còn chưa quen biết
Nợ duyên ư, tôi không còn mải miết
Kiếm tìm hoài nên thấy mệt, thấy đau

Nhớ năm xưa khi mọi chuyện bắt đầu
Tôi đâu nghĩ sẽ có ngày dừng lại
Tình yêu đẹp, dư vị tình hoang hoải
Chẳng cầu mong gương vỡ sẽ lại lành

Cũng nhanh thôi như lộc biếc trên cành
Để một mai bên một người thề hứa
Nhưng con tim hiện giờ đành khép cửa
Cần thời gian để chữa vết tương tình

Ngày hôm nay tôi chỉ muốn một mình!


Người ta có câu, cuộc sống như một chiếc xe đạp, nếu bạn ngừng chuyển động thì chiếc xe sẽ đổ. Nhưng trong cuộc sống ta cũng cần lắm những khoảng tĩnh lặng một mình, không nói, không nghĩ, không làm gì cả. Chỉ đơn giản là ngồi yên lặng một mình để tự chữa lành những vết thương. Tiếp theo mời bạn lắng nghe bài thơ:

Em một mình nghe biển hát chiều nay (Le Cuong Nhung)


Em một mình nghe biển hát chiều nay
Sóng vỗ đôi bờ hoà chung nhau nhịp thở
Anh biết không biển vẫn ru niềm nhớ
Như thuở chúng mình hai đứa hát bên nhau

Em nghĩ rằng anh sẽ chẳng nhớ đâu
Lâu đài cát quyện chung nhau bờ sóng
Ly café em chẳng còn thấy nóng
Chắc cũng buồn vì sóng sẽ xa anh!

 Thơ Radio: Đừng tự trói mình vào nỗi cô đơn

Mưa chiều nay khóc giấc mộng chẳng thành
Anh nơi ấy có còn dành thương nhớ
Bài thơ xưa anh viết còn dang dở
Em lại ngồi ru nốt nửa vần thơ

Anh đi rồi bỏ biển mặn bơ vơ
Bờ cát trắng vỡ oà không hát nữa
Chắc nhớ anh biển không xanh như cũ
Chuyện chúng mình biển mặn hát tình thơ!

Bạn thân mến! Mùa xuân là mùa cây cối đâm chồi nảy lộc, trăm hoa đua nhau khoe sắc thắm. Hẳn mùa xuân đến lòng người sẽ rộn ràng, hân hoan hơn chăng? Nhưng mùa xuân cũng có những ngày mây mù ảm đạm, những cơn mưa phùn ẩm ướt mang những nỗi buồn. Mà chẳng cần biết là xuân hạ thu đông, khi nào lòng người vẫn còn buồn thì mùa ấy vẫn được gọi là “mùa cô đơn”. Tiếp theo mời bạn lắng nghe bài thơ:

Mùa cô đơn (Nhâm Việt Hùng)

Thế là lại về một mùa cô đơn
Không còn em, những ngày đông ấm áp
Chỉ còn anh, giữa những ngày ảm đạm
Gió mùa về, hoang hoải một giấc mơ

Thế là lại về, cái cảm giác bơ vơ
Mỗi lúc một mình, anh đặt tay lên ngực
Rồi thẫn thờ, nghe trái tim thổn thức
Đâu mất rồi hình bóng ấy hỡi em?

Thế là lại về, cái cảm giác đan xen
Chênh vênh nhịp cầu giữa Quên và Nhớ
Anh – kẻ mộng du bên mối tình dang dở
Ngỡ như mình vẫn còn ở bên nhau

Thế là lại về, cái cảm giác thương đau
Điếu thuốc đượm buồn, cháy bên miền kí ức
Nhức nhối lắm, nhưng rồi đành bất lực
Yêu thương đành ngã gục trước thời gian

Thế là lại về, cái cảm giác hoang mang
Khi trái tim anh phủ một màu rêu vữa
Có khi nào, cánh cửa ấy, một lần nữa
Mở lối đón chào, hai kẻ thuộc về nhau?

Câu trả lời, để dành cho những ngày sau…

Bạn vừa được trải qua những cung bậc cảm xúc của các tác giả với những bài thơ về chủ đề cô đơn. Sau tất cả, cô đơn vẫn chỉ nên là gia vị cho cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Cô đơn thôi chứ đừng cô đơn nhiều quá. Để khép lại chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe bài thơ:

Đừng tự trói mình với nỗi cô đơn (timbuondoncoi)


Con người cứ trói mình với nỗi cô đơn
Rồi tự làm sâu vết thương nơi trái tim vốn đã nhiều vết xước
Vứt bỏ hạnh phúc và niềm vui mà lẽ ra mình có được
Chỉ để thương nhớ một người.

Con người mải hối tiếc một tình yêu mình định nghĩa "trọn đời"
Rồi tự bỏ rơi những yêu thương bên cạnh
Đến khi đánh mất
Mới thảng thốt nhận ra mình chẳng còn gì.

 Thơ Radio: Đừng tự trói mình vào nỗi cô đơn

Con người yếu mềm nên chẳng dám bước đi
Khi đã một lần vấp ngã
Nguyện chối từ tất cả
Sống cùng với đơn côi.

Con người cứ phóng đại những khổ đau chưa vơi
Mà quên nhìn vào những niềm vui từng có được
Quên nhìn về phía trước
Cuộc sống vẫn đợi ta.

Con người tự thu mình rồi lại tự xót xa
Sao chẳng nhận ra mình vẫn còn may mắn lắm?
May mắn vì còn sống
Là còn có thể làm lại từ đầu.

Đau khổ, muộn phiền vốn chỉ là một phần của cuộc sống đa màu
Vượt qua nỗi đau sẽ mỉm cười ngạo nghễ
Từng nếm trải đắng cay, từng tuôn trào dòng lệ
Hạnh phúc trở về càng ngọt xiết bao.

Hãy đứng lên nào và bước tiếp thật mau!

Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga, Tuấn Anh


Chú thích:

(1) Haruki Murakami là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản nổi tiếng, được yêu mến rộng khắp trên thế giới. Một số tác phẩm nổi tiếng của ông có thể kể đến như Rừng Na Uy, Kafka bên bờ biển, Lắng nghe gió hát,…Những tác phẩm của ông thường thể hiện nỗi cô đơn, băn khoăn, trăn trở của người trẻ trước sự đổi thay của xã hội hiện đại. Chính vì vậy ông được nhiều độc giả trẻ đồng cảm và yêu mến. Murakami còn được mệnh danh là “Nhà văn của giới trẻ”.

(2) Chungking Express (Trùng Khánh Sâm Lâm) là một bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Vương Gia Vệ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top