Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em cứ sống một cuộc đời của cỏ (Lê Thúy Nhân)

2017-02-23 01:00

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Tuấn Anh

Bạn thân mến! Dù đi đâu và ở đó bao lâu thì quê hương, gia đình vẫn là nơi mà chúng ta muốn trở về. Nơi đó bình yên và xa rời những bon chen, khó nhọc của cuộc đời, là nơi luôn có những vòng tay chào đón ta, bao dung cho ta vô điều kiện. Trong chương trình Thơ Radio của tuần này, mời bạn đến với chùm thơ đầy tính chiêm nghiệm cuộc sống được gửi đến từ tác giả Lê Thúy Nhân – một tác giả hết sức quen thuộc của Blog Radio. Bạn không những có năng khiếu viết thơ mà còn rất thành công với thể loại truyện ngắn, tản văn. Sau đây xin mời các bạn lắng nghe bài thơ mở đầu chương trình:

Dù có đi đâu và ở đó bao lâu...

Dù đi đâu và ở đó bao lâu
Chỉ muốn về nhà ăn cơm cùng với mẹ
Ở ngoài kia kiếm từng đồng bạc lẻ
Mới biết cuộc đời không khe khẽ như ru.

Dù đi đâu và ở đó bao lâu
Cũng không thể nào coi đó là nhà được
Có thể cho con những điều con ao ước
Nhưng đạt được để trở về
Chẳng phải thế hay sao?

Thơ Radio: Em cứ sống một cuộc đời của cỏ (Lê Thúy Nhân)

Dù đi đâu và ở đó bao lâu
Con sẽ không quên mình sinh ra ở đâu
Đơn thuần và giản dị
Cuộc sống sau này có khổ đau hay mộng mị
Dẫu có hàn vi con cũng sẽ quay về!

Con sẽ đi, lập nghiệp, tìm nghề
Lo cho bản thân rồi gia đình mình nữa
Con sẽ không quên những điều con đã hứa
Dù có nhiều lần sai lầm trong chọn lựa
Và vấp, ngã rất đau...

Con sẽ trở về nhưng đó là ngày sau
Thách thức và lao vào cho đáng lần tuổi trẻ
Con sẽ trưởng thành khi rời xa nôi mẹ
Câu hát ru rời khe khẽ...chắc để ngày trở về son trẻ hát cho con.


Bạn thân mến! Khi lớn lên, đôi khi chúng ta lại muốn có một tấm vé trở về tuổi thơ, trở thành một đứa trẻ. Một đứa trẻ thì hồn nhiên, vô lo vô nghĩ, không phải mệt mỏi nhiều trước những áp lực cuộc sống. Tiếp theo chương trình, mời bạn đến với bài thơ mang ước muốn bình dị ấy:

Muốn làm một đứa trẻ


Dẫu có là đứa trẻ vẫn mong mình sẽ ngoan hơn
Không vòi quà hay khóc nhè đòi bánh, đồ chơi và kẹo
Không bày bừa và biếng ăn, không điều kiện hay thách thức bố mẹ
Để có được điểm mười
Vì chính bản thân!

Ước mơ trở thành đứa trẻ thật xa vời dù hứa sẽ thật ngoan
Câu chuyện cả đời chỉ mỉm cười thật tươi trong vài giây phút ấy
Bao năm ta ngây ngô khóc cười không che đậy
Bao năm chẳng tính toan
Bao năm không tham lam
Không ích kỷ, lọc lừa.

Thơ Radio: Em cứ sống một cuộc đời của cỏ (Lê Thúy Nhân)

Cho ta về làm một đứa trẻ để học lại cách ráp vần chữ vui đi
Và học cách lấp liếm và quên đi nỗi buồn bằng vài ba câu của cô đạo đức
Học lại cách tin tưởng một người dù biết người ta không thành thực
Học cách thứ tha cho tất cả
Học cách để bình yên như những năm chúng ta lên 10...
Gấp lại quyển vỡ thì ra sân chơi bắn bi, cút bắt, năm mười,...
Đơn giản vậy thôi!

Trong ký ức tuổi thơ của mỗi chúng ta, những mùa hè êm ả trôi là một phần không thể nào quên. Thuở còn thả diều, bắt dế trên cánh đồng, dung dăng dung dẻ với những trò chơi trẻ con. Sau đây mời các bạn lắng nghe bài thơ:

Cho ta về lại tháng năm mùa hè êm ả trôi

Cuộc đời gắn liền với cánh diều, bắt dế thả lon và mùi lúa non trổ đồng xuân hạ
Cho ta về lại những năm tháng cây gạo ra hoa đỏ màu bến nước
Đục trong những tiếng khua chèo câu hát ngọt ngào êm ả giữa dòng sông.
Cho ta về lại nơi trái tim mình còn trong sáng được không?
Nơi mà màu mắt chưa hoa và đôi tay chưa một lần vì đau thương rung rẩy
Cho ta về lại quê hương những ngày tháng bảy
Lục bình trôi sông mùa nước lớn
Tím một dãy tâm hồn!

Cho ta về lại lần gần đây nhất được ngắm trọn vẹn một hoàng hôn
Nắng vắt nắng kéo mây đỏ trời chiều như bức họa
Rồi tiễn ngày vào đêm theo lẽ tự nhiên phải mất đi ánh sáng mới thấy những vì sao lấp lánh
Biết trước sẽ không buồn
Biết trước vẫn không vui...
Cho ta về làm chính ta của giây phút nào đó
Một lần thôi!

Bạn thân mến! Có rất nhiều hình ảnh được chúng ta so sánh với phong cách sống của con người. Sống như những đóa hoa, sống ngay thẳng như những cái cây. Thúy Nhân lại có một lối so sánh độc đáo hơn khi ví cuộc sống như những ngọn cỏ. “Hiền lành, dẻo dai nhưng mạnh mẽ, kiên cường”. Không một loài thực vật nào có một sức sống bền bỉ như loài cỏ mọc hoang. Để khép lại chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe bài thơ:

Em cứ sống một cuộc đời của cỏ

Em cứ sống một cuộc đời của cỏ
Hiền lành, dẻo dai nhưng mạnh mẽ, kiên cường
Người nào đến làm cành non đau ngã
Chắc hẳn không phải người mà đáng được em thương.

Em cứ sống một cuộc đời giản dị
Đừng quá mộng mơ những thứ quá xa vời
Sóng nối sóng về một miền biển lạ
Chẳng qua là để vững chải thêm thôi!

Thơ Radio: Em cứ sống một cuộc đời của cỏ (Lê Thúy Nhân)

Em cứ sống và làm người tốt nhé
Dẫu những tổn thương em đã chịu cũng nhiều
Hoa nào cũng là loài hoa em nhỉ?
Có lúc dịu dàng và cũng được nâng niu.

Em cứ sống hết mình khi còn trẻ
Giữ lại niềm vui để kể lúc về già
Một đời cỏ đã vẫy vùng trước gió
Giữ lại đời mình được hai chữ “vị tha”.

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top