Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em cứ sống một cuộc đời của cỏ (Lê Thúy Nhân)

2017-02-23 01:00

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Tuấn Anh

Bạn thân mến! Dù đi đâu và ở đó bao lâu thì quê hương, gia đình vẫn là nơi mà chúng ta muốn trở về. Nơi đó bình yên và xa rời những bon chen, khó nhọc của cuộc đời, là nơi luôn có những vòng tay chào đón ta, bao dung cho ta vô điều kiện. Trong chương trình Thơ Radio của tuần này, mời bạn đến với chùm thơ đầy tính chiêm nghiệm cuộc sống được gửi đến từ tác giả Lê Thúy Nhân – một tác giả hết sức quen thuộc của Blog Radio. Bạn không những có năng khiếu viết thơ mà còn rất thành công với thể loại truyện ngắn, tản văn. Sau đây xin mời các bạn lắng nghe bài thơ mở đầu chương trình:

Dù có đi đâu và ở đó bao lâu...

Dù đi đâu và ở đó bao lâu
Chỉ muốn về nhà ăn cơm cùng với mẹ
Ở ngoài kia kiếm từng đồng bạc lẻ
Mới biết cuộc đời không khe khẽ như ru.

Dù đi đâu và ở đó bao lâu
Cũng không thể nào coi đó là nhà được
Có thể cho con những điều con ao ước
Nhưng đạt được để trở về
Chẳng phải thế hay sao?

Thơ Radio: Em cứ sống một cuộc đời của cỏ (Lê Thúy Nhân)

Dù đi đâu và ở đó bao lâu
Con sẽ không quên mình sinh ra ở đâu
Đơn thuần và giản dị
Cuộc sống sau này có khổ đau hay mộng mị
Dẫu có hàn vi con cũng sẽ quay về!

Con sẽ đi, lập nghiệp, tìm nghề
Lo cho bản thân rồi gia đình mình nữa
Con sẽ không quên những điều con đã hứa
Dù có nhiều lần sai lầm trong chọn lựa
Và vấp, ngã rất đau...

Con sẽ trở về nhưng đó là ngày sau
Thách thức và lao vào cho đáng lần tuổi trẻ
Con sẽ trưởng thành khi rời xa nôi mẹ
Câu hát ru rời khe khẽ...chắc để ngày trở về son trẻ hát cho con.


Bạn thân mến! Khi lớn lên, đôi khi chúng ta lại muốn có một tấm vé trở về tuổi thơ, trở thành một đứa trẻ. Một đứa trẻ thì hồn nhiên, vô lo vô nghĩ, không phải mệt mỏi nhiều trước những áp lực cuộc sống. Tiếp theo chương trình, mời bạn đến với bài thơ mang ước muốn bình dị ấy:

Muốn làm một đứa trẻ


Dẫu có là đứa trẻ vẫn mong mình sẽ ngoan hơn
Không vòi quà hay khóc nhè đòi bánh, đồ chơi và kẹo
Không bày bừa và biếng ăn, không điều kiện hay thách thức bố mẹ
Để có được điểm mười
Vì chính bản thân!

Ước mơ trở thành đứa trẻ thật xa vời dù hứa sẽ thật ngoan
Câu chuyện cả đời chỉ mỉm cười thật tươi trong vài giây phút ấy
Bao năm ta ngây ngô khóc cười không che đậy
Bao năm chẳng tính toan
Bao năm không tham lam
Không ích kỷ, lọc lừa.

Thơ Radio: Em cứ sống một cuộc đời của cỏ (Lê Thúy Nhân)

Cho ta về làm một đứa trẻ để học lại cách ráp vần chữ vui đi
Và học cách lấp liếm và quên đi nỗi buồn bằng vài ba câu của cô đạo đức
Học lại cách tin tưởng một người dù biết người ta không thành thực
Học cách thứ tha cho tất cả
Học cách để bình yên như những năm chúng ta lên 10...
Gấp lại quyển vỡ thì ra sân chơi bắn bi, cút bắt, năm mười,...
Đơn giản vậy thôi!

Trong ký ức tuổi thơ của mỗi chúng ta, những mùa hè êm ả trôi là một phần không thể nào quên. Thuở còn thả diều, bắt dế trên cánh đồng, dung dăng dung dẻ với những trò chơi trẻ con. Sau đây mời các bạn lắng nghe bài thơ:

Cho ta về lại tháng năm mùa hè êm ả trôi

Cuộc đời gắn liền với cánh diều, bắt dế thả lon và mùi lúa non trổ đồng xuân hạ
Cho ta về lại những năm tháng cây gạo ra hoa đỏ màu bến nước
Đục trong những tiếng khua chèo câu hát ngọt ngào êm ả giữa dòng sông.
Cho ta về lại nơi trái tim mình còn trong sáng được không?
Nơi mà màu mắt chưa hoa và đôi tay chưa một lần vì đau thương rung rẩy
Cho ta về lại quê hương những ngày tháng bảy
Lục bình trôi sông mùa nước lớn
Tím một dãy tâm hồn!

Cho ta về lại lần gần đây nhất được ngắm trọn vẹn một hoàng hôn
Nắng vắt nắng kéo mây đỏ trời chiều như bức họa
Rồi tiễn ngày vào đêm theo lẽ tự nhiên phải mất đi ánh sáng mới thấy những vì sao lấp lánh
Biết trước sẽ không buồn
Biết trước vẫn không vui...
Cho ta về làm chính ta của giây phút nào đó
Một lần thôi!

Bạn thân mến! Có rất nhiều hình ảnh được chúng ta so sánh với phong cách sống của con người. Sống như những đóa hoa, sống ngay thẳng như những cái cây. Thúy Nhân lại có một lối so sánh độc đáo hơn khi ví cuộc sống như những ngọn cỏ. “Hiền lành, dẻo dai nhưng mạnh mẽ, kiên cường”. Không một loài thực vật nào có một sức sống bền bỉ như loài cỏ mọc hoang. Để khép lại chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe bài thơ:

Em cứ sống một cuộc đời của cỏ

Em cứ sống một cuộc đời của cỏ
Hiền lành, dẻo dai nhưng mạnh mẽ, kiên cường
Người nào đến làm cành non đau ngã
Chắc hẳn không phải người mà đáng được em thương.

Em cứ sống một cuộc đời giản dị
Đừng quá mộng mơ những thứ quá xa vời
Sóng nối sóng về một miền biển lạ
Chẳng qua là để vững chải thêm thôi!

Thơ Radio: Em cứ sống một cuộc đời của cỏ (Lê Thúy Nhân)

Em cứ sống và làm người tốt nhé
Dẫu những tổn thương em đã chịu cũng nhiều
Hoa nào cũng là loài hoa em nhỉ?
Có lúc dịu dàng và cũng được nâng niu.

Em cứ sống hết mình khi còn trẻ
Giữ lại niềm vui để kể lúc về già
Một đời cỏ đã vẫy vùng trước gió
Giữ lại đời mình được hai chữ “vị tha”.

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Đông đến rồi cứ yêu đi ngại gì

Mùa đông, tôi vẫn có những người bạn thân kề vai sát cánh, mà sao tôi vẫn thấy lòng mình lặng thinh, trong thâm tâm tôi vẫn đang tìm kiếm điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa?

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Goo Hara tuổi 28: gửi nụ cười cho người và giữ lại nước mắt riêng ta

Tôi tự hỏi, ngay thời khắc thông tin ra đi của Goo Hara xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, đã có bao nhiêu trái tim của người trẻ vỡ òa thổn thức và đã có bao nhiêu tâm hồn vỡ vụn trước cái chết của một người - cũng trẻ như họ. Và tôi cũng tự hỏi, sự cô đơn, cứ hoài giết đi những tâm hồn như thế, mà chẳng một ai thấy được sao?

back to top