Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vòng tay ấy không còn thuộc về em

2017-02-22 01:00

Tác giả: Võ Thị Tiểu My Giọng đọc: Phương Dung

blogradio.vn - Đêm qua em đã mơ thấy anh, thấy anh đến thăm em một ngày mưa gió, giật mình tỉnh giấc em biết mình vừa mơ. Ngực anh giờ là nơi cô ấy gối đầu, tay anh giờ là nơi cô ấy sưởi ấm những ngày vào đông. Em muốn gọi cho anh để hỏi rằng anh có hạnh phúc không, em muốn gọi cho anh để nói rằng em nhớ anh nhiều nhiều lắm nhưng em không dám mà cũng không đủ quyền để gọi.

***
Vòng tay ấy không còn thuộc về em

Anh không phải là người đầu tiên em yêu, cũng không là người ở bên em đến cuối cuộc đời nhưng anh là người làm em quên đi quá khứ, quên đi mặc cảm của đứa con gái bị người ta bỏ rơi vì không môn đăng hộ đối. Anh là người mà ngay lần đầu gặp mặt đã cho em biết rằng đây là người đàn ông em cần. Anh hỏi em rằng “Anh vừa xấu, vừa nóng tính, tình cảm phức tạp, lại rất gia trưởng, tại sao em lại yêu anh?”. Ừ thì em cũng không biết tại sao em lại yêu anh nhỉ, giá mà em biết tại sao yêu anh thì em cũng sẽ biết cách dừng yêu anh. Vì yêu anh không có nhiều tiếng cười mà chỉ đầy nước mắt, em vẫn chấp nhận vì một phần ngọt ngào mà quên đi chín phần đắng cay.

Ngay từ lúc anh nói rằng anh đã có bạn gái thì em biết mình đã sai rồi, em đã vội vàng mà không suy nghĩ, em cũng muốn dừng lại thôi nhưng trễ rồi anh à, trái tim em đã gửi trọn cho anh mất rồi. Đến bây giờ em vẫn tự hỏi vì sao em có thể yêu anh được chứ. Một cô gái miền Tây trẻ con mơ mộng yêu chàng trai Hà Nội lạnh lùng khó tính. Thế nên người ta mới nói tình yêu thì làm gì phân biệt vùng miền văn hóa và cả tuổi tác. Anh hơn em cả một con giáp ấy thế mà mình vẫn bên nhau. Anh nói bên em anh thấy đôi vai mình rộng lớn vững chãi, anh nói bên em anh thấy mình trẻ lại đôi mươi. Còn em khi bên anh em thấy bình yên và ấm áp, những giây phút được cạnh anh em chỉ muốn thời gian chầm chậm lại thôi để em bên anh lâu thêm chút nữa, em luôn sợ rằng ngày mai sẽ không còn được bên anh.

Em biết em đã sai, là em đã đến sau một người nhưng tình yêu thì không có đúng hoặc sai, có chăng tình yêu này đúng người nhưng không đúng lúc. Em nhủ với mình rằng yêu nhau bao lâu cũng được, một phút cũng là nhiều chỉ cần tình yêu này chân thành là em đã không còn gì hối tiếc. Đến bây giờ dù anh đã là của người ta thật rồi, chúng ta bây giờ chỉ còn là “anh” và “em” của hai miền đất nước chỉ bằng một tin nhắn “Anh phải cưới vợ rồi, anh và cô ấy hợp tuổi, anh không còn nhiều thời gian, anh phải làm cho ba mẹ vui lòng”. Cuối cùng thì tình yêu cũng không thắng nổi hai từ “số phận”. Em cũng chỉ nhắn cho anh vỏn vẹn một câu “Hy vọng anh sẽ thật hạnh phúc với những gì anh chọn”.

Chúng ta nhẹ nhàng rời xa nhau như thế, anh chẳng buồn hỏi han, em cũng chẳng buồn rơi nước mắt. Không phải vì em hết yêu anh mà vì ngay khi bắt đầu em biết chúng ta vốn dĩ là những con người có duyên không nợ, chỉ cùng nhau đi một đoạn đường hạnh phúc để biết rằng trên đời còn tồn tại một tình yêu thật sự. Em tự vấn mình có hối hận không khi từ chối biết bao vòng tay ấm áp để đổi lấy một bàn tay chưa bao giờ thuộc về, chưa bao giờ nắm tay mình băng qua những con phố đông người. KHÔNG. Em không hối hận, em chưa bao giờ cảm thấy hối hận. Thà là em chọn anh, em bên anh lặng lẽ như thế nhưng em biết thế nào là yêu còn hơn bên một người chỉ vì họ thương em còn em không hề cảm giác. Đó gọi là lựa chọn chứ không là tình yêu. Em cần tình yêu, em không cần người đàn ông bên cạnh.

Em sẽ luôn trân trọng và khắc ghi những gì mình đã từng có. Bởi vì em biết khoảng thời gian đó anh thật lòng yêu em và em cũng vậy. Trong đời người liệu có mấy lần tìm được tình yêu thật sự đâu anh. Hình ảnh người đàn ông khâu chiếc cúc áo bị sứt ra cho em. Hình ảnh người đàn ông đợi đón em tận một giờ khuya đi diễn xa về và mang cho em hộp cơm thịt kho canh măng anh ấy nấu còn nóng hổi trên tay. Hình ảnh người đàn ông vừa giận vừa lo đứng trước cổng nhà em chỉ vì điện thoại hết pin mà em quên không sạc. Người ấy rất khó tính nhưng với em dịu dàng biết mấy.

Đêm qua em đã mơ thấy anh, thấy anh đến thăm em một ngày mưa gió, giật mình tỉnh giấc em biết mình vừa mơ. Ngực anh giờ là nơi cô ấy gối đầu, tay anh giờ là nơi cô ấy sưởi ấm những ngày vào đông. Em muốn gọi cho anh để hỏi rằng anh có hạnh phúc không, em muốn gọi cho anh để nói rằng em nhớ anh nhiều nhiều lắm nhưng em không dám mà cũng không đủ quyền để gọi. Có lẽ với anh em chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Anh biết không, mỗi sáng thức dậy em đều dặn lòng phải quên anh, phải sống thật tốt như em đã từng, em sẽ không bi lụy đau thương để mối tình đó mãi đẹp trong kí ức không một tì vết nào. Nhưng mỗi ngày em đều không thôi gõ tên anh vào ô tìm kiếm, không thôi ngắm hình anh, không thôi nhìn bàn tay anh đeo nhẫn cưới. Em nghĩ cũng sẽ có một ngày lòng em thôi không vì anh mà dậy sóng, sẽ an nhiên bước tiếp mà thôi. Vì không có nỗi đau trường tồn mà chỉ có những nỗi đau cố chấp.

© Tiểu My – blogradio.vn

Giọng đọc: Phương Dung
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga
Vòng tay ấy không còn thuộc về em

Võ Thị Tiểu My

Hoặc là tất cả hoặc chẳng là gì

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top