Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Tháng ba này lại nhớ tháng ba xưa

2017-03-02 01:30

Tác giả: Nguyễn Duy Phú, Cá Kho, Phương Trâm (Sầu Đông) Giọng đọc: Tuấn Anh

Một tháng ba nữa lại về với hoa bưởi, hoa xoan, hoa gạo nhuộm thắm những vần thơ. Tháng ba, cuối xuân với những cơn mưa phùn ẩm ướt và chút rét mướt nàng bân khiến người ta liên tưởng đến những tháng ba xưa cũ với những ký ức không thể nào quên. Trong chương trình Thơ Radio tuần này, mời bạn đến với chùm thơ dành tặng tháng ba.

Thơ Radio: Tháng ba này lại nhớ tháng ba xưa

Tháng ba này lại nhớ tháng ba xưa (Phương Trâm)

Tháng ba về mình còn nhớ không em?
Những buổi hẹn hò bên hàng xoan cuối ngõ
Anh cứ tưởng chuyện đùa khi trẻ nhỏ...
Nhưng nào ngờ lại in dấu không quên.

Tháng ba về sao chẳng thể gọi tên?
Chỉ lặng lẽ nghe thời gian ngừng thở
Bên hàng xoan anh vẫn còn cứ ngỡ
Có một người đang đứng cạnh một ai...

Thơ Radio: Tháng ba này lại nhớ tháng ba xưa

Tháng ba về em có thấy ban mai?
Thấy cánh xoan rơi theo chiều gió đẩy?
Rét nàng Bân xoan vẫn còn run rẩy
Nhưng gượng mình vươn đón những mầm xinh...

Tháng ba về em có thấy rung rinh
Có thấy tim đang một giây lỗi nhịp?
Có muốn chạy thật mau cho bắt kịp
Kẻo tháng ba lại chạy mất bây giờ!

Tháng ba rồi em có thấy bơ vơ
Có muốn tìm một nơi mình nương tựa?
Tháng ba này bỗng nhớ tháng ba xưa
Anh vẫn muốn về tháng ba xưa cũ...

Tháng ba với những xúc cảm chẳng thể gọi thành tên. Đó là những rung động tinh khôi tựa như hương hoa bưởi, len khe khẽ vào trong bài hát “Hương thầm”. Sau đây xin mời các bạn lắng nghe bài thơ:

Em nghe không, tháng ba về! (Cá Kho)

Tháng ba về, em có biết không?
Hoa gạo nở, đỏ vùng trời thương nhớ
Mây trắng trôi, băng qua miền cách trở
Gió thì thầm, khẽ hát khúc tình ca

Tháng ba về, những nỗi nhớ không tên
Mùa gạo đỏ, đường quanh co nắng sớm
Rét nàng Bân giữa ngày xuân bất chợt
Chạnh lòng mình chút trống vắng, cô liêu

Thơ Radio: Tháng ba này lại nhớ tháng ba xưa

Tháng ba về, anh nghe mùa xuân thở
Búp trên cành đâm nở những chồi non
Vầng trăng con, khuyết tròn một nửa
Đợi chờ ai, mà sao cứ vơi đầy

Tháng ba về, hỏi nắng có còn xanh?
Hoa bưởi rụng, qua những mùa thương nhớ
Khung cửa sổ, cuối phố có còn mở?
Bài "Hương thầm" ai khẽ hát ru ai?

Tiếp theo chương trình là một bài thơ dành tặng cho những cô gái tháng ba, được sinh ra ở một miền quê yên ả. Bài thơ Nhớ tháng ba xưa được tác giả Hạnh Bùi viết tặng em gái Cà chua bi của mình. Đây cũng là bài thơ mà Blog Radio muốn dành tặng tất cả những cô gái sinh ra vào tháng ba.

Nhớ tháng ba xưa (Hạnh Bùi)

Tặng em gái Cà chua bi

Tháng ba lại về trên những cánh hoa sưa,
Ngẩn ngơ trắng cả một vùng nhung nhớ,
Hương xuân nồng nàn trong từng nhịp thở,
Hương của tình yêu bung nở khắp đất trời.

Tháng ba lại về trên những dải sông trôi,
Tím biếc lục bình, bến đò vang câu hát,
Mẹ sinh em, à ơi ngày giáp hạt,
Năm tháng cỗi cằn những mùa đói tháng ba.

Thơ Radio: Tháng ba này lại nhớ tháng ba xưa

Nhọc nhằn đôi vai bao năm tháng xa nhà,
Nhớ câu hát ơi à thời thơ bé,
Những ngày mưa giông, những chiều gió xé,
Những ngày mưa dầm dột cả mái gianh cong.

Thương con đò trôi dạt giữa dòng sông,
Nghe bìm bịp kêu chiều lên nước cả,
Sóng cứ xô nhau như dòng đời hối hả,
Tháng ba ngập ngừng mưa bụi trắng sông quê.

Tháng ba về, có một chàng trai vẫn một mình giữa chơi vơi nỗi nhớ, những nỗi nhớ được gửi cả vào thơ. Phải chăng những vần thơ như khúc nhạc lòng ngân lên mong gặp được người tri kỷ? Ta sẽ thấy đâu đó những hình ảnh quen thuộc như hoa bưởi, hoa xoan, hoa gạo, “Hương thầm” trong bài thơ của Nguyễn Duy Phú:

Anh vẫn một mình giữa nỗi nhớ tháng ba (Nguyễn Duy Phú)

Anh gửi cho em nhành hoa bưởi tháng ba
Để em gói lại trong chiếc khăn viền đỏ
Anh gửi cho em chùm hoa xoan trước ngõ
Mỗi buổi mưa giăng em đứng ngắm mơ màng

Hoa gạo đỏ bung báo mùa cũ đã sang
Hoa sưa trắng buốt trên bàn tay nhung nhớ
Cô gái nhà bên vẫn sớm mai đi chợ
Xách nặng một làn những yêu dấu tháng ba


Thơ Radio: Tháng ba này lại nhớ tháng ba xưa

Tháng ba lại về em còn nhớ bản tình ca
Bài hương thầm nghe sao buồn đến thế
Có một chàng trai vẫn bên hiên lặng lẽ
Con đò nặng nề chở người cũ sang ngang

Anh vẫn tiếc cho mối tình dở dang
Tháng ba ấy ta đôi đường đôi ngả
Cuộc sống vẫn trôi ồn ào, vội vã
Anh vẫn một mình giữa nỗi nhớ tháng ba

Bạn thân mến! Chùm thơ tháng ba sẽ khép lại với những dòng thơ mang đầy ký ức được gửi đến từ tác giả Hạnh Bùi:

Ký ức tháng Ba (Hạnh Bùi)

Thương tháng Ba mòn mỏi mưa tuôn
Những nẻo đường đi về đâu cũng nhớ,
Những nỗi buồn hắt lên từng ô cửa,
Thành phố nép mình vào tiếng mưa đêm...
mưa

Đi đến nơi nào cũng chỉ thấy thương thêm,
ký ức rêu phong bao mùa lá đổ,
Bao mùa hoàng lan nồng nàn những phố
Mùa hoa sưa nở trắng những nẻo đường,,

Tháng Ba còn mòn mỏi mưa tuôn,
Mình tìm nhau trong nỗi buồn xưa cũ,
Băng qua nhau – đau đến từng nhịp thở,
Tháng Ba mỏi mòn - mình nhớ để lãng quên...

Bạn vừa lắng nghe Thơ Radio: Tháng ba này lại nhớ tháng ba xưa

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập: Hằng Nga
Sản xuất: Tuấn Anh

Nguyễn Duy Phú

Hãy luôn sống hết mình vì bạn sinh ra đã là một điều kì diệu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 2 (Blog Radio 828)

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 2 (Blog Radio 828)

Câu chuyện về một cô gái đã quay ngược về quá khứ để trở thành tình đầu của người yêu hiện tại, để không còn phải đóng vai người đến sau và là thế thân của ai đó. Nhưng liệu đường tình có rẽ lối theo hướng mà cô ấy muốn?

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 1 (Blog Radio 827)

Đến Trước Hay Sau Vẫn Là Định Mệnh Đời Nhau - Phần 1 (Blog Radio 827)

óa ra, ngay từ ban đầu mình đã chỉ là một người thay thế. Nhưng nếu có thể quay ngược về quá khứ, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu mình có phải mang danh phận người đến sau trong cuộc đời ai đó?

Lấy Người Không Yêu Mình Khổ Lắm (Blog Radio 826)

Lấy Người Không Yêu Mình Khổ Lắm (Blog Radio 826)

Lấy người không yêu mình mà chỉ yêu tiền của mình khổ lắm. Nhưng khi đang đứng trên đỉnh cao danh vọng, được hàng tá những cô gái xinh đẹp theo đuổi, mấy ai nhận ra điều này.

Phía Sau Vị Đắng Của Đau Khổ Là Dư Âm Của Sự Trưởng Thành (Blog Radio 825)

Phía Sau Vị Đắng Của Đau Khổ Là Dư Âm Của Sự Trưởng Thành (Blog Radio 825)

Có đôi lúc đau dài chi bằng đau ngắn. Dũng cảm cắt đứt đoạn tình cảm cũ, dũng cảm đối diện với vết thương lòng, cuối cùng tôi cũng đã nhận ra rằng, thì ra, phía sau vị đắng của đau khổ là dư âm của sự trưởng thành.

Em Chỉ Là Người Tình (Blog Radio 824)

Em Chỉ Là Người Tình (Blog Radio 824)

Khi đắm say trong một mối tình, ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào sống được nếu không có người đó. Để rồi bỗng một ngày nhận ra, vắng anh bầu trời vẫn thật đẹp. Chẳng ai là không thể sống nổi chỉ vì mất đi một người.

Giá như anh đừng xuất hiện

Giá như anh đừng xuất hiện

5 năm hạnh phúc, 5 năm khổ đau cuối cùng cũng kết thúc bằng một tờ giấy mỏng. Chị quyết định ly hôn, sau 5 năm trời dày vò lẫn nhau, oán hận vì sự phản bội của người đàn ông, vì sự đắc ý của kẻ thứ 3, chua xót cho những dòng nước mắt của hai đứa con. Đến cuối cùng chị đã lựa chọn ly hôn, chỉ đơn giản vì chị cảm thấy mệt rồi, một mình chị không còn đủ sức để cố gắng nữa. Khi cầm trên tay tờ “Đơn Ly Hôn” chị vẫn lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng chị đã tự động viên mình “không sao, mình được giải thoát rồi!”

Hy Vọng Nào Cho Em? (Blog Radio 823)

Hy Vọng Nào Cho Em? (Blog Radio 823)

Cái gì cũng có thời điểm, sớm không được, muộn cũng không được. Cho nên ta phải tùy duyên mà thuận theo dòng chảy cuộc đời.

Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Ký Ức

Ai cũng mong có một tình yêu bình yên dù ngoài kia cuộc đời nhiều sóng gió, nhưng một tình yêu sẽ đẹp hơn khi nó gắn chặt với trách nhiệm với cộng đồng, xã hội.

Ở Đâu Đó Có Người Đang Đợi Bạn (Blog Radio 822)

Ở Đâu Đó Có Người Đang Đợi Bạn (Blog Radio 822)

Tôi nhoẻn miệng cười nhìn ngọn đồi bây giờ chỉ còn là một chấm nhỏ xíu cuối đường chân trời môi ngân nga một giai điệu mà mình yêu thích: “Chẳng phải không, chỉ là chưa thôi! Ở đâu đó chắc chắn có người đang đợi bạn!”

Sao Phải Chọn Nỗi Buồn Khi Ta Có Thể Sống Khác Đi? (Blog Radio 821)

Sao Phải Chọn Nỗi Buồn Khi Ta Có Thể Sống Khác Đi? (Blog Radio 821)

Cơn mưa nào rồi cũng tạnh, đi qua những ngày mưa, ta lại yêu thêm những ngày nắng. Sao chúng ta phải chọn nỗi buồn khi mình hoàn toàn có thể sống khác đi?

back to top