Phát thanh xúc cảm của bạn !

20/10 với những vần thơ tặng người phụ nữ tôi yêu

2018-10-19 10:52

Tác giả: Nguyễn Duy Phú, Nguyễn Thị Phương Thúy, Nguyễn Thị Bích Thoa, Quang Nguyễn Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Có một so sánh vui vui rằng thế giới nếu thiếu đi phụ nữ cũng giống như thế gian thiếu đi ánh mặt trời. Vạn vật sẽ mất đi một nửa sinh khí, mất đi một nửa vẻ đẹp. Ngày 08/03 hay 20/10 đều là những ngày nhằm tôn vinh phụ nữ, nhưng phụ nữ vẫn luôn cần được tôn trọng, yêu thương và bảo vệ trong cả những ngày bình thường. Thơ radio hôm nay xin gửi đến bạn những bài thơ dành tặng những người phụ nữ xung quanh ta.

Quà tặng mẹ (Nguyễn Duy Phú)

Quà của con chẳng có gì xa hoa
Gọi về nhà mẹ cười rằng vẫn khỏe
Từ ngày con đi làm thấy mẹ ngày một trẻ
Công việc hằng ngày đỡ vất vả hơn xưa.

Mẹ bảo năm nay trời thuận hòa nắng mưa
Lúa ngoài đồng cũng thêm phần nặng hạt
Con chỉ lo mẹ mỗi năm mỗi khác
Sức khỏe yếu dần mẹ làm ít đi thôi.

Từ ngày cha con đi về nơi xa xôi
Con thấy lo mỗi khi trời trở gió
Rét nàng Bân vẫn còn đang trước ngõ
Mỗi khi điện về lòng con thấy nao nao.

Con biết ngày này mẹ chẳng cần gì lớn lao
Quà của mẹ là đứa con khôn lớn
Ở quê nhà vòng tay mẹ vẫn đợi
Đứa bé ngày nào vẫn nhỏ bé thế thôi.

20/10 với những vần thơ tặng người phụ nữ tôi yêu

Với mẹ, nhìn thấy đứa con mình trở về trước hiên nhà, có lẽ còn quý hơn cả những món quà sang trọng, đắt tiền gửi về. Một người mẹ khác trong thơ của Quang Nguyễn cũng đầy tảo tần, nhẫn nại, hy sinh, tất cả đều dành cho những đứa con thơ

Có một người phụ nữ... (Quang Nguyễn)

Cha mất khi lên năm
Có người phụ nữ, thay cha tần tảo ruộng nương
Một đời gió sương
Nối liền đời mẹ, là tiếng rao, là gánh hàng rong, mười chín năm trường.

Có một người phụ nữ
Sức mạnh bất tử
Vô biên, chắp cánh cho con bay xa

Có một người phụ nữ, trước phong ba
Không thua số phận, dầm mưa dãi nắng
Mẹ chở che
Cho no đủ, vững vàng trước cuộc đời.

20/10 với những vần thơ tặng người phụ nữ tôi yêu

Bên cạnh những hình tượng người mẹ, thơ văn còn ưu ái viết thật nhiều về những người vợ. Đôi khi, đàn ông thật vô tâm. Mải mê với những cuộc nhậu, bận rộn với công việc. Say đắm những thú vui khác mà quên đi vẫn có một người phụ nữ đợi cơm mình mỗi chiều. Với phụ nữ, chỉ cần ở bên họ, lắng nghe và san sẻ cùng họ, cũng đủ là một món quà đáng quý. Mời bạn cùng đến với bài thơ tiếp theo của tác giả Bích Thoa

Anh trở về nhà nơi góc nhỏ anh yêu (Bích Thoa)

Anh trở về nhà nơi góc nhỏ anh yêu 
Gối đầu trên tay em cho hong khô sợi tóc 
Kể cho em nghe về đôi điều bực dọc 
Chuyện ngã ba đường…
Chuyện phố nắng bất chợt mưa 

Rồi anh kể em nghe chuyện mẹ ngày xưa 
Trăm nỗi lo toan cho lần cưới em về nhà như điều anh mơ ước
Anh vụng về, anh vu vơ hỏi đôi điều mất được 
“Mẹ ơi! muốn nắm chặt tay một người con phải làm sao?”

Anh thích ôm em lặng im trong những lúc ồn ào
Những lúc trái tim đau như gió gào bão thét 
Khi ai đó yêu thương đã ra đi và trái tim em thoáng rét 
Những lúc em cần ôm ai đó để không bị cô đơn 

Chậu hoa xương rồng đã nở trên bao lơn 
Anh hay cười em thích chọn trồng những loài hoa gai góc 
Uống nắng trời ,uống sương đêm trằn trọc 
Trăn trở tháng năm dài mới được một đóa rực sắc giữa khô khan 

20/10 với những vần thơ tặng người phụ nữ tôi yêu

Có ai đó bảo em cái quý nhất là vàng 
Nhưng em biết vàng có thể bán đi hay đổi chát 
Tình yêu con người quá thiêng liêng rất khác
Chẳng có điều gì đổi được khi ai đó đã yêu 

Anh có thể vì em không đi uống bia rượu buổi chiều 
Có thể vì em bớt hút đi một điếu thuốc 
Anh không thích bơi vẫn cùng em ra biển ngồi xem nước 
Thích khen em hoài dẫu đôi lúc em mệt tóc rối ,trắng bệt môi 

Căn nhà chúng ta thật buồn khi vắng anh buổi công tác xa xôi 
Em đi làm về nhìn đâu cũng hoàng hôn im lặng 
Chiếc gối em ôm chẳng ấm êm, chiếc gường như rất rộng 
Gió rón rén bên thềm lay ô cửa chúng cũng nhớ mong anh! 

Tổ ấm chúng mình ấm áp đúng không anh?

Rồi một ngày chúng ta sẽ có được tổ ấm đó. Chỉ cần đừng mất đi niềm tin với cuộc sống này. Em hãy yêu thương bản thân mình, hãy mở lòng với người yêu em thật sự, hãy cho bản thân thêm một cơ hội để hạnh phúc. Lời thơ của Nguyễn Thị Phương Thúy cũng là lời nhắn nhủ của blogradio tới những cô gái

Cô gái à, gió ngoài kia luôn có những yêu thương (Nguyễn Thị Phương Thúy)

Cô gái à, đừng cố chấp được không?
Đừng cố giữ một bàn tay không muốn nắm
Cô gái à, nắng ngoài kia đẹp lắm
Hãy ra ngoài hong gò má cho khô!

Cô gái à, em đừng mãi dại khờ
Bởi vì em xứng đáng được yêu thương nhiều hơn thế
Cô gái à, hãy mỉm cười đi nhé
Có một người luôn chờ đợi nụ cười em...

Cô gái à, đừng giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm
Rồi nước mắt lại ướt đầm chiếc gối
Cô gái à, xin em đừng tiếc nuối
Hãy rẽ sang một lối khác của con đường...

Cô gái à, gió ngoài kia luôn có những yêu thương...

20/10 với những vần thơ tặng người phụ nữ tôi yêu

Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh

Blogradio xin chúc chị em phụ nữ trên toàn thế giới sẽ luôn có những yêu thương, che chở, hạnh phúc. Và đặc biệt, chúc các bạn gái Việt Nam có một ngày 20.10 xứng đáng. 

Nguyễn Duy Phú

Hãy luôn sống hết mình vì bạn sinh ra đã là một điều kì diệu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top