Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu nhau nhưng không thuộc về nhau

2017-02-24 01:30

Tác giả: Li Lam Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

blogradio.vn - Anh và em đi ngang qua cuộc đời nhau. Tình yêu của chúng ta như một bản giao hưởng không có khúc dạo đầu, anh và em tuy yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau. Không phải vì tình yêu của chúng ta là một cuộc tình sai trái mà chỉ vì tình yêu này đến không đúng thời điểm hay đơn giản là đến quá muộn màng...

***

Yêu nhau nhưng không thuộc về nhau

Tình yêu cứ đến và đi âm thầm, lặng lẽ....

Tôi vừa kết thúc một cuộc tình, người kia đã không có chút vương vấn hay đau khổ nào. Chỉ có tôi là cảm thấy chán nản về mọi thứ. Sài Gòn rộng lớn và choáng ngợp như vậy nhưng đi đâu tôi cũng chạm phải cô đơn. Tôi đã không còn tin vào tình yêu nữa, bây giờ nó đối với tôi là một loại tình cảm phiền phức, dính vào chỉ có đau khổ.

Ngồi lướt Facebook như bao buổi chiều chủ nhật bình thường, tôi bỗng đọc được một dòng status: "Vừa kết thúc một cuộc tình, đây không phải lần đầu nhưng sẽ là lần cuối, tạm biệt thứ tình cảm ngu ngốc đó...". Tôi mỉm cười và bấm nút like, đây chẳng phải là tâm trạng tôi đang muốn nói sao? Tiếp tục lướt xuống, tôi lại đọc được một dòng comment: "Khi đã yêu thương, ta nên học cách chấp nhận và buông bỏ, một cuộc tình chưa là tất cả". Những lời đó như đánh vào tâm trạng của tôi, tôi cảm thấy nó như một lời an ủi tâm hồn tôi. Và trong vô thức, tôi đã kết bạn với chủ nhân của dòng comment đó. Chẳng bao lâu, tôi và người ấy đã trở thành bạn thân của nhau.

Chúng tôi nói chuyện hợp gu đến kì lạ, tôi và anh ấy thường tâm sự với nhau về cuộc sống, công việc hằng ngày và cả những mối tình đã qua trong quá khứ. Tuy chưa gặp mặt nhưng tôi biết anh là một người dịu dàng, biết quan tâm và sẻ chia. Chúng tôi dường như không chỉ dừng lại ở mức những người bạn bình thường, tôi không biết anh có nghĩ như vậy không? Tuy nhiên, tôi chưa bao giời hỏi anh đã có người yêu chưa? Tôi sợ mối quan hệ mang danh tình bạn này sẽ mất.

Yêu nhau nhưng không thuộc về nhau

Hôm ấy đang trò chuyện với anh như mọi khi, anh bỗng nhiên nói sẽ vào Sài Gòn công tác một thời gian. Tôi không thể giấu nổi niềm vui sướng. Tôi và anh gặp nhau ở quán cà phê, anh trông trẻ hơn tuổi thật của mình, 25 tuổi - hơn tôi 5 tuổi mà trông như mới 20. Anh không khác gì trong tưởng tượng của tôi là mấy, dịu dàng, ân cần và thật hài hước. Chúng tôi nới chuyện thật vui vẻ và không có hồi kết. Nhưng đến khi anh nói một câu khiến nụ cười trên môi tôi tắt ngấm.

Những ngày sau, tôi và anh như có khoảng cách vậy, mà khoảng cách này là do tôi tạo ra. Tôi nói chuyện với anh ít hơn trước, lúc trả lời tôi cũng kiệm lời hơn trước. Tôi có cảm giác sợ, sợ tình yêu này quá sâu đậm, sợ mình trở thành kẻ thứ ba, rồi sợ mình lại một lần nữa đau khổ.

Chiều thứ bảy, tôi đến quán cà phê mà tôi hay ghé qua. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng người qua lại, lòng tôi chợt cảm thấy yên bình. Khi đứng dậy chuẩn bị về, tôi thấy anh đang ngồi với một cô gái, anh cũng đang nhìn về phía tôi, tôi cười và gật đầu, vừa quay đi thì nước mắt chảy ra từ lúc nào. Thì ra đó là bạn gái anh, người mà hôm trước anh nói muốn giới thiệu cho tôi biết. Có lẽ tôi không kiên cường như mình nghĩ, có lẽ tôi phải quên thôi. Tình yêu của tôi với anh chỉ là đơn phương, là quá muộn màng...

***
Yêu nhau nhưng không thuộc về nhau

Em kết bạn với tôi trên Facebook, nói chuyện với em tôi mới biết em vừa mới thất tình. Càng về sau, tôi và em nói chuyện rất hợp nhau, mỗi lần nói chuyện với em là tôi lại cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cách nói chuyện của em khiến tôi liên tưởng đến một cô gái đáng yêu. Chúng tôi trở nên thân thiết với nhau. Vì muốn gặp em, tôi đã xin với công ty cho ra công tác tại chi nhánh ở Sài Gòn. Khi gặp em, tôi hơi ngẩn người vì em xinh đẹp, đáng yêu hơn so với tưởng tưởng của tôi. Em nói chuyện vô cùng tự nhiên. Nhìn cách em nhìn tôi, tôi biết em cũng thích tôi như tôi đang thích em. Nhưng lúc đó, để giết chết hy vọng của em đối với một thằng như tôi, tôi đã nói vơi em sự thật rằng tôi đã có bạn gái. Đôi mắt em cụp xuống, chắc em buồn lắm. Nhưng thà kết thúc ngay từ lúc chưa bắt đầu.

Tôi đã đau khổ hơn mình nghĩ, tôi và em trở nên xa cách. Vậy cũng tốt, em nên quên một thằng như tôi. Trước khi quen em, tôi đã có bạn gái, chúng tôi đến với nhau không vì tình yêu mà vì cha mẹ tác thành. Cô ấy yêu tôi vô cùng, còn tôi khi ấy không biết tình yêu là gì nên cũng thuận theo bố mẹ. Nhưng khi tôi biết em, tôi mới hiểu thế nào là yêu. Giá như ngay từ đầu tôi phản đối quyết định của bố mẹ thì bây giờ tôi không phải đau như thế. Tôi đã thử nói lời chia tay với cô ấy nhưng cô ấy đã uống thuốc để tự tử. Vì trách nhiệm và ám ảnh lương tâm, tôi đã quyết định lấy cô ấy. Tôi quả là một kẻ hèn nhát và nhu nhược.

Chiều thứ bảy, tôi và cô ấy đi uống cà phê. Tôi chợt thấy em, em vẫn xinh đẹp như thế. Em ngồi thẫn thờ bên cửa sổ. Tôi nhìn cô gái trước mặt, đang bàn về nơi tổ chức đám cưới, tôi cứ cười gật đầu nhưng trái tim thì đang lạc đến chỗ em. Tôi cứ nhìn em như vậy cho đến khi em đừng dậy rời đi. Em nhìn tôi, mỉm cười và gật đầu. Có lẽ em đã hết buồn rồi, tôi nhìn theo bóng lưng em xa mãi...

***

"Anh và em đi ngang qua cuộc đời nhau. Tình yêu của chúng ta như một bản giao hưởng không có khúc dạo đầu, anh và em tuy yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau. Không phải vì tình yêu của chúng ta là một cuộc tình sai trái mà chỉ vì tình yêu này đến không đúng thời điểm hay đơn giản là đến quá muộn màng..."


© Li Lam – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh
Biên tập: Hằng Nga
Sản xuất: Tuấn Anh

Yêu nhau nhưng không thuộc về nhau

Li Lam

Muốn cuộc sống trở nên tốt, đầu tiên hãy tập cách yêu cuộc sống.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top