Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mệt rồi thì cứ nghỉ đi!

2017-03-10 09:48

Tác giả: Minh Hiên Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Dù bạn có là người mạnh mẽ tới đâu thì cũng sẽ có những lúc bạn cảm thấy sợ những điều đang diễn ra ngoài kia. Sợ âm thanh, sợ ánh nhìn, sợ sự im lặng,...Dù bạn có là người chân thành tới đâu thì cũng sẽ có những lúc bạn phải dối lòng, dối người chỉ để che đậy thứ cảm xúc tồi tệ đang lấn át lấy lý trí. Và... cho dù bạn có lạc quan tới đâu thì cũng sẽ có những lúc, nụ cười vụt tắt trên môi. Buông trĩu đôi vai, cố nén tiếng thở dài. Mệt thì cứ nghỉ, sao cứ cố gồng gánh mọi thứ làm gì.

***
Mệt rồi thì cứ nghỉ đi!

Tôi chẳng sợ chênh vênh
Giữa đời đầy bão tố
Buồn vui và đau khổ
Đến và đi rất mau

Tôi chẳng sợ ngày sau
Phải bận nhiều suy nghĩ
Nếu mệt thì cứ nghỉ
Sẽ có cách đừng lo


Hà Nội - Một tối giao mùa...

Gửi cho cho chúng ta - Những người trẻ đang chênh vênh giữa cuộc đời bão tố.

Sẩm tối...

Tình cờ gặp lại cậu bạn sau khoảng thời gian dài xa cách. Thấy cậu ấy dạo này chững chạc hơn rất nhiều. Thay vì hỏi han về việc học hành như những câu chuyện sinh viên thường nói, chúng tôi lại chia sẻ với nhau về công việc, về những dự định của bản thân trong thời gian sắp tới.

Ngồi lại với nhau khoảng thời gian không dài cho lắm, vì rồi thì cuộc sống cứ cuốn chúng ta đi trong vòng xoay chuyển của bao nhiêu tác động như thế, tự bản thân đôi khi cũng cảm thấy muốn trốn đi đâu đó, tạm thời nghỉ một vài hôm rồi quay trở về.

Hôm nay, thấy cậu ấy thở dài. Trước giờ trong mắt chúng tôi, cậu ấy luôn là một chàng trai tuyệt vời với nụ cười “tỏa nắng” trong các bức ảnh trên Facebook với hàng trăm lượt like. Những dòng status lạc quan truyền cảm hứng cho biết bao nhiêu người và những dòng note, đoạn video ghi lại những chuyến đi đáng mơ ước. Bây giờ là thời đại của công nghệ lên ngôi, bạn bè chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy nhau qua cái màn hình vỏn vẹn có 15 inch như vậy. Trước tiếng thở dài của cậu bạn, tôi ngạc nhiên lắm, thì ra con người ta, cũng có những lúc chẳng thể nào che đậy nổi cảm xúc của chính mình. Và những gì bạn nhìn thấy, đọc được, nghe thấy, chưa hẳn đã quyết định được rằng họ vẫn đang ổn.

Mệt rồi thì cứ nghỉ đi!

Tôi hỏi cậu ấy vài câu về chuyện tình yêu cho không khí vui vẻ, khi ánh mắt vẫn hướng về những ánh đèn đường sáng lấp lánh ngoài kia. Cậu nhấc ly cà phê bên cửa sổ, uống một ngụm nhỏ rồi kêu đắng. Ừ thì cà phê có khi nào không đắng. Anh bạn quay sang nhìn tôi, hệt như cái nhìn lần đầu ngồi với nhau thổ lộ về chuyện tình cảm, về câu chuyện xưa xửa xừa xưa tao thích đứa này, đứa kia. Nhưng, có chút khác, đó là cái nhìn đầy nghiêm túc và trách nhiệm. Chúng tôi đã đi qua ngưỡng của khoảng thời gian tình đầu non trẻ rồi, bây giờ, chuyện yêu đương đôi khi chẳng phải chỉ là tiếng sét ái tình ngay từ lần đầu gặp gỡ nữa.

Cậu nói giờ chẳng suy nghĩ nhiều, yêu đương có bị từ chối hay bị đá thì cũng chẳng lấy gì làm lạ. Thì là vì dẫu sao, ta cũng đã yêu hết mình, dốc hết lòng, dốc hết tâm can của mình với người ta rồi đấy thôi. Người thật thà như cậu vốn dĩ là người sẽ tổn thương nhiều hơn trong tình yêu nếu mỗi tình có rạn nứt và đổ vỡ. Thế mà bây giờ, một trái tim vốn nhạy cảm thế bây giờ cũng đã mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Tôi bông đùa cậu vài câu, rồi chợt liếc qua thấy ánh mắt tựa hồ thu bất chợt câm lặng.

Có lẽ, là vì khi con người ta đã đi qua bao cảm xúc của cuộc đời rồi, nên mới có thể luôn giữ được tâm thái vui vẻ và bình thản như thế. Anh bạn tôi cười nhạt, vỗ nhẹ lên vai tôi rồi ghé vào tai nói nhỏ: “Mệt thì cứ nghỉ, đừng lo”

Ờ. Mệt thì cứ nghỉ, hà cớ chi cứ phải gồng mình lên quá sức. Đôi lúc, sau một ngày dài trở về nhà, điều mong nhất là có bờ vai để tựa vào, một nơi bình yên để nấu những thứ mình thích, đọc cuốn sách mình yêu, xem bộ phim đang dở bao ngày và... ngủ một giấc thật ngon lành sau khi uống xong thức uống mình yêu. Đó là một nơi để trở về.

Nếu mệt thì cứ nghỉ đi!


Tôi nhìn cậu bạn, nụ cười của cậu ấy. Là ánh mắt lạc quan và chan chứa yêu thương. Tôi tưởng cậu ấy mới là người đang cần được an ủi và vỗ về. Thế mà lại ngược đời, khi một đứa cố ra vẻ cứng cỏi lại bị đánh gục bởi một câu nói hết sức bình thường.

Buông trĩu đôi vai, cố nén tiếng thở dài. Mệt thì cứ nghỉ, sao cứ cố gồng gánh mọi thứ làm gì. Cuộc đời vốn là vòng xoáy thần diệu thế. Nhanh chóng chuyển dời và đôi khi sẽ có giông tố ngoài kia. Thế nhưng đừng sợ hãi, thấy giống tố thì cứ tìm một nơi yên ổn mà về, một bờ vai vững chắc mà tựa vào. Rồi mọi chuyện sẽ qua hết. Thôi thì dặn lòng mình thế, để bất cứ khi nào, sau bão giông vẫn luôn là nụ cười chiến thắng nở trên môi.

Thời gian ngắn ngủi, chúng tôi chỉ nói được với nhau vài câu nho nhỏ. Chiều nay Hà Nội trở lạnh, có cơn mưa chợt ghé qua lòng thành phố. Đã lạnh, càng lạnh hơn, thế mà sao ngay bây giờ, trong lòng lại ấm áp và bình yên đến thế.

Ờ. Nhớ rồi. Mệt thì cứ nghỉ. Mọi chuyện sẽ ổn, đừng lo.

Dù bạn có là người giỏi giang tới đâu thì cũng sẽ có lúc bạn gặp khó khăn, thất bại và nhiều khi như vậy, cảm giác chán nản, bế tắc đột nhiên choán lấy ta.

Dù bạn có là người mạnh mẽ tới đâu thì cũng sẽ có những lúc bạn cảm thấy sợ những điều đang diễn ra ngoài kia. Sợ âm thanh, sợ ánh nhìn, sợ sự im lặng,...

Dù bạn có là người chân thành tới đâu thì cũng sẽ có những lúc bạn phải dối lòng, dối người chỉ để che đậy thứ cảm xúc tồi tệ đang lấn át lấy lý trí.

Và... cho dù bạn có lạc quan tới đâu thì cũng sẽ có những lúc, nụ cười vụt tắt trên môi thay vào đó là những giọt lệ lăn dài trên má. Chẳng phải đang diễn cho người ta thấy, mình cũng có khi yếu lòng mà, chỉ là những giọt nước mắt ấy là liều thuốc giảm đau và an ủi lòng ta rất đỗi nhẹ nhàng.

© Minh Hiên – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga & Tuấn Anh

Mệt rồi thì cứ nghỉ đi!

Minh Hiên

"Cứ thế, hạnh phúc sống!"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top