Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ly hôn rồi sao anh còn dùng tình yêu làm lá chắn

2017-03-06 17:00

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

Phải rồi, cứ dùng tình yêu làm lá chắn, nhân danh tình yêu anh có thể dẫm đạp lên tất cả. Anh nói cô ấy cần anh, còn chị và con anh thì sao?

***

Tôi chỉ được nghe kể lại nhưng không phải từ chị. Chị luôn âm thầm giấu kín mọi chuyện, cho đến khi chính chị không thể chịu đựng được nữa. Tối hôm đó, một người phụ nữ trẻ và đẹp, nhưng thất thần và suy sụp, bước ra khỏi một nhà nghỉ nấp trong con hẻm. Cũng như mọi nhà nghỉ khác. Nó chỉ đặc biệt hơn vì có chồng chị và một cô gái khác ở bên trong.

Chồng chị là anh trai tôi. Chúng tôi từng là hai đứa trẻ lấm đất của một vùng quê nghèo xác xơ. Bố tôi – một người đàn ông nhàu nhĩ lang bạt khắp nơi theo đoàn thợ, xây trát những căn nhà cho người khác, để gửi những đồng tiền về cho mẹ nuôi chúng tôi. Mẹ ở nhà khâu nón, thu nhập của cả nhà dồn cả vào cho chúng tôi ăn học. Biết bố mẹ khổ, chúng tôi biết rằng chỉ có học cho tử tế mới có thể thoát khỏi cái ách nghèo vốn di truyền từ đời cụ kị. Anh tôi học rất giỏi, luôn là đứa trẻ được làng xóm lấy ra làm kiểu mẫu. Bố cũng không ngại vất vả làm thêm, để tiền chuẩn bị cho anh vào đại học. Ngày biết tin anh đỗ, bố như người trồng cây gặp ngày hái quả. Ông hồ hởi đi khắp xóm làng báo tin vui. Đó cũng là ngày đầu tiên nhà tôi có được một bữa thịnh soạn.

Rồi anh tôi lên thành phố. Thành phố xa xôi đầy những nỗi lo trong mắt người ở lại. Bố và mẹ đều không quản đêm hôm, nhận việc về làm thêm để tích cóp cho anh có cuộc sống tử tế nơi xứ người. Nhà có chút cây trái, dăm quả trứng gà, mẹ cũng tìm cách nhờ người cầm lên giúp cho anh. Đến năm thứ hai, anh đã tự kiếm được tiền bằng công việc gia sư. Anh còn gửi tiền về nhà, thi thoảng mua cho tôi dăm món quà nhỏ.

Ly hôn rồi sao anh còn dùng tình yêu làm lá chắn

Đến năm thứ 4, anh về nhà, bố mẹ nói chuyện với anh thật lâu. Tôi không biết mọi người nói về chuyện gì, chỉ biết không lâu sau đó, anh dẫn chị về ra mắt. Cảm giác đầu tiên khi tôi gặp chị đó là choáng ngợp. Như thể một kẻ ở thôn quê thấy những ánh đèn của thị thành. Chị xinh đẹp hơn mọi cô gái mà tôi từng gặp. Anh kể chị học về nghệ thuật. Hai người gặp nhau khi chị tới nhà một người học sinh mà anh đang dạy. Chỉ qua cách ăn mặc và lối cư xử, đủ biết chị lớn lên trong nhung lụa. Cũng như tôi, anh từng nghĩ người như anh chẳng bao giờ có thể với tới chị. Nhưng rồi hai người dần thân nhau và đến một ngày, chị bất ngờ tỏ tình với anh. Nghe chuyện của anh chị, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì anh tìm được người con gái xinh đẹp, dịu hiền, nhưng lo rằng rồi chị có thể bỏ anh đi bất cứ lúc nào. Anh không đẹp trai, cũng không khéo léo, không giàu có, thật khó để tưởng tượng một người như chị có thể yêu được anh

Vậy mà rồi cuối cùng anh chị cưới nhau thật. Ra trường được hai năm, anh tôi lao vào công việc với ước mơ đổi đời. Không lâu sau đó, anh và chị lấy nhau. Rồi bé Táo ra đời. Chị tạm bỏ hết những công việc ưa thích, những đam mê… để dành thời gian cho tổ ấm nhỏ của mình. Tuy ở nhà, chị vẫn tất bật kiếm tiền bằng việc buôn bán online, mở shop thời trang… Bố mẹ tôi luôn khen chị dù bận rộn vẫn chăm lo chu đáo cho gia đình. Nhờ chị, kinh tế gia đình đi lên trông thấy.

Anh ngoài 30, có xe đẹp, nhà cửa ổn định, vợ đẹp, con xinh. Những thứ anh có là những thứ mà mọi người đều ao ước. Cho đến một ngày, tự tay anh hắt đổ mọi thứ. Anh cặp bồ với một cô thực tập sinh trong công ty. Chị nghe đồn nhưng vẫn tin anh. Thậm chí cả tôi cũng khuyên chị tin ở anh. Nhưng anh phản bội lại lòng tin của tất cả. Của bố mẹ, của vợ mình, của tôi. Phải đến khi mọi thứ vỡ lở, tôi mới biết đó không phải lần đầu anh ngoại tình. Chỉ là chị âm thầm giấu đi. Giấu đi những tủi hổ, giấu đi những giọt nước mặt. Âm thầm. Cho đến khi giọt nước tràn ly.

Ly hôn rồi sao anh còn dùng tình yêu làm lá chắn

Một ngày, chính chị tận mắt chứng kiến chồng mình vội vã xỏ lại chiếc quần cộc, bên cạnh là cô đồng nghiệp của anh, vẫn thi thoảng ghé nhà chị chơi. Cả hai người không nói gì. Chị cũng không nói gì. Lẳng lặng trở về bế bé Táo đi. Một tuần sau đó, anh đưa chị tờ giấy ly hôn. Và nhắn về cho bố mẹ để thông báo bằng ba chữ cụt lủn: Con ly hôn

Rồi anh đi, bỏ lại tất cả. Cả vợ con, cả nhà cửa, xe cộ, để tiếp tục cuộc vui dang dở với người tình. Bố và mẹ giận anh đến nỗi chỉ cần thấy anh là quát mắng, rồi khuyên ngăn, nhưng anh như thể không còn là anh nữa, một mực lao theo thứ mà anh gọi là tình yêu.

Phải rồi, cứ dùng tình yêu làm lá chắn, nhân danh tình yêu anh có thể dẫm đạp lên tất cả.

Anh nói cô ấy cần anh, còn chị và con anh thì sao?

Chị đi ăn với anh, chỉ một mực đòi ăn ở những quán bình dân vì nghĩ anh còn nhiều khoản phải chi, dù đồ ăn ở những nơi đó chị ăn không quen.

Anh phải mổ dạ dày trong viện, chị thức xuyên 3 đêm để chăm sóc

Gia đình chị cấm cản lấy người như anh, chị đã quỳ, đã khóc, đã làm đủ mọi cách để được ở bên anh

Chị yêu anh, từ bỏ đam mê, công việc yêu thích, để toàn tâm chăm sóc gia đình, để anh tập trung sự nghiệp.

Chị biết anh ngoại tình, cố gắng chăm sóc, đối tốt với anh hơn, chỉ để anh biết mình còn một người vợ, một gia đình

Nhưng rồi tất cả những điều ấy, anh dường như không biết. Hoặc biết mà như không…

Blog Radio Sưu tầm và tổng hợp.

Chương trình do nhóm sản xuất Blog Radio thực hiện.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Blog Radio 759: Đôi bàn tay trắng biết lấy gì để yêu em?

Ôm tương tư là thế, ôm hi vọng là thế, dù biết là hão huyền, là viển vông, nhưng ai có thể ngăn cản được thứ thiêng liêng gọi là tình cảm? Cũng chẳng hiểu vì sao cậu thích chị, có lẽ vì chị giàu, chị ngoan, chị dịu dàng,… hay là cả ngàn lí do khác. Thích một người đâu cần lí do đâu.

back to top