Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ly hôn rồi! Ngày mai có nơi nào ngơi nghỉ?

2011-06-16 12:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Tôi viết những dòng tâm sự này khi lá đơn li hôn đã được gửi ra tòa. Đó là một quyết định sau hơn hai năm li thân với những day dứt, trăn trở. Tuy nhiên, tôi vẫn thấy nặng nề khi nghĩ về quyết định này của mình.
tôi vẫn thấy nặng nề khi nghĩ về quyết định này của mình
tôi vẫn thấy nặng nề khi nghĩ về quyết định này của mình
Về bản thân, năm nay tôi đã ngoài bốn mươi tuổi. Cái tuổi người ta bảo không có cánh cửa nào mở ra nữa. Vậy li hôn để làm gì? Thế nhưng, cho đến lúc này, điều mà tôi mong muốn lại là được sống một mình, không phải cảm thấy nặng nề, không trở thành một người khó tính, lúc nào cũng cấm cảu.

Trước đây, tôi nhẹ nhàng, nhẫn nhịn, tinh tế. Chỉ từ khi tình yêu mất đi, tôi mới không còn như xưa. Nhẫn nhịn, tinh tế mà sao vẫn không giữ được tình yêu? Tất cả mọi người đều nói: Tại số tôi nó thế. Ừ thì nghĩ là tại số vậy! Tại số nên tôi có hi sinh nhiều bao nhiêu cũng chẳng được đền đáp. Tôi đã chia tay với tờ quyết định chuyển tiếp nghiên cứu sinh. Tôi đã không nghĩ đến chuyện phấn đấu. Tôi đã một mình chăm sóc dạy dỗ con suốt mười năm trời… Một cách rất vui vẻ! Và đắm chìm trong giấc mộng một ngày kia tôi sẽ được sung sướng, sẽ được hạnh phúc. Thế rồi một ngày, sau 14 năm chung sống, tôi phát hiện ra một nửa của tôi có thêm một nửa khác và họ đã có con với nhau. Động trời chắc cũng không bằng sự đổ vỡ của tôi khi biết sự thật đó. Bi kịch của tôi lúc ấy mới bắt đầu. Cùng còn nhiều chuyện để nói nhưng quan trọng là trong lòng tôi đã hoàn toàn lạnh giá. Không có tình cảm, tôi không thể sống chung!

 

Nghĩ cho mình thì quyết định như vậy nhưng tôi còn có hai đứa con, một gái, một trai. Bạn bè đứa nào cũng bảo: thèm được những đứa con như con tôi – xinh xắn, đẹp trai, ngoan ngoãn, học giỏi, thương mẹ… Tôi cũng đã nghĩ rất nhiều đến tương lai của các con tôi nếu tôi li hôn. Tôi nghĩ rằng: có thể ngày mai khi các con tôi đến tuổi yêu, đến tuổi lấy chồng, lấy vợ, bi kịch hôn nhân của cha mẹ sẽ ngăn cản chúng tìm được hạnh phúc tốt đẹp. Nhưng nếu để các con tôi chứng kiến một cuộc sống gia đình giá lạnh, sự lạnh lùng của bố mẹ với nhau, tôi lại sợ tâm hồn của chúng sẽ lại mang một vết thương khác cũng khó lành chẳng kém vết thương mà chúng đang phải mang. Vậy như thế nào thì mới là nghĩ và hi sinh cho các con?

Tôi còn có thêm một mối bận tâm khác nữa đó là về vấn đề kinh tế. Có lẽ cũng do số nên đến bây giờ tôi vẫn chưa có nổi một căn nhà dù là căn hộ tập thể cũ nát. Thời gian đầu thì tại việc làm ăn thua lỗ. Thời gian sau đó là do việc học hành kéo dài tới mười năm của chồng tôi. Còn tôi, sức khỏe và công việc hạn chế. Nếu tôi li hôn, cuộc sống chắc sẽ rất chật vật. Tất nhiên, hoàn cảnh thế nào thì phải chấp nhận như vậy. Nhưng ai mà chẳng mong có một cuộc sống nhàn hạ, sung sướng – cho mình và cho các con!

 

Tôi đã suy nghĩ nhiều hơn những gì tôi tâm sự ở đây. Thế mà cuối cùng tôi vẫn đi đến cái quyết định ấy. Vấn đề là thái độ của phía bên kia. Tôi không thể đánh giá được thế nào là ân hận chân thành, thế nào là cố gắng hàn gắn. Tôi lại nghĩ đến chữ số phận. Số phận của tôi chắc là một bi kịch không lối thoát vì nửa của bên kia cũng tự nguyện không lấy chồng, cũng hi sinh như tôi, cũng một mình nuôi con như tôi. Mà cô ta thì trẻ hơn tôi nhiều. Tôi chờ đợi điều gì ở đây?

Những lúc ngồi một mình, nghĩ về ngày mai, tôi thấy đường sao mà dài thế. Có nơi nào nghỉ chân? Nghĩ đến tờ giấy đang nằm trong hồ sơ ở tòa án, tôi lại thấy lạnh người. Thế mà mới chỉ cách đây có vài năm thôi, ai cũng bảo: Ước gì được hạnh phúc như gia đình tôi!!!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

back to top