Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những điều ba mẹ chưa kể

2018-01-27 01:41

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Những ngày còn bé, chúng ta vẫn thường len lén trốn ba mẹ khỏi những giờ ngủ trưa, vẫn thường ương bướng mà chạy đi chơi thay vì những giờ ở nhà học bài... Chúng ta vẫn cứ nghĩ rằng những điều mà ba mẹ nói ấy sẽ chẳng có gì ảnh hưởng đến cuộc đời mình. Chỉ đến khi đã khôn lớn, trưởng thành mới thấm được những lời dạy của ba mẹ và hiểu hơn cả những điều ba mẹ chưa kể. Đó là những nhọc nhằn in hằn lên vai, là những hy sinh chẳng mong được đền đáp...

***

Ba mẹ tôi ấy, cứ ép tôi phải ngủ trưa nhưng bản thân lại ngồi tranh thủ đan lát kiếm thêm thu nhập. Mẹ bảo ngủ trưa mới tốt, mới khỏe được. Thế ba mẹ tôi không cần khỏe sao? Hồi đó tôi cứ đinh ninh ba mẹ mình có sức mạnh vô thường, sẽ chẳng biết mỏi mệt là gì. Sau này đi làm rồi tôi mới biết, thèm lắm một giấc ngủ trưa, dù chỉ là 15 phút.

Ba mẹ tôi cứ bắt tôi ăn đủ rau, đủ thịt, bản thân lại nói ăn mãi thịt rồi không còn thấy ngon nữa. Mẹ tôi bảo ăn rau mát ruột, thịt ăn nhiều tức bụng lắm. Ba mẹ thật tài, ăn mãi rau mà vẫn không chán. Ba mẹ chưa đủ gầy ư? Mãi sau tôi mới nhận ra, ngày đó nhà tôi nghèo lắm, chán thịt có thể sao?

Ba mẹ tôi, để cho chị em tôi ăn học 12 năm đèn sách thật chẳng dễ dàng gì. Ngày chị tôi vào Đại học, ba mẹ tôi phải làm việc gấp đôi. Rồi chị chưa kịp ra trường tôi lại vào đại học, ba mẹ phải làm thêm gấp bốn, gấp năm nữa. Thế mà đi đâu cũng cười tự hào khoe hai đứa con học đại học. Ngày nhập học, đóng tiền học phí một năm cả mấy triệu bạc. Mẹ tôi run run lôi ra từ tay nải cũ mèm cả đống tiền lẻ nhàu nhĩnh, thật sự rất xót xa. Khó khăn vất vả là thế nhưng mẹ nhất định không cho chị em tôi làm thêm, sợ ảnh hưởng việc học. Giờ đây nghĩ lại tôi ước mình khi đó sớm trưởng thành hơn để hiểu đồng tiền có được cực nhọc thế nào.

Để chúng tôi no đủ, ba mẹ tôi tằn tiện hết mức có thể. Sự tằn tiện, khổ cực quá lâu nên chẳng dễ dàng thay đổi được. Khi chúng tôi đã đi làm và có điều kiện, mua cho ba cái áo cái quần, ba cất rịt trong góc tủ, bọc cẩn thận. Ba nói sau này sẽ mặc những dịp quan trọng. Còn ba bận những chiếc áo sờn vai bao nhiêu năm nay vẫn mặc. Vậy đến bao giờ ba mặc áo mới vậy ba?



Tôi đưa mẹ đi chợ, mẹ vẫn vậy. Mặc cả từng mớ rau, con cá chỉ để được giảm vài đồng lẻ. Tôi hay đi ăn cùng đồng nghiệp, mỗi lần như thế cả vài trăm nghìn. Tôi cũng không mua quần áo quá rẻ. Đôi lúc hơi lãng phí đồ ăn mà quên mất mẹ vẫn tằn tiện thế này. Nỗi xót xa cứ thế dâng lên. Ba mẹ tôi đã từng khổ thế nào…

Ngày đi học, tôi cứ nghĩ ba mẹ rất sẵn tiền. Bởi lần nào cần tiền đóng học, mẹ tôi đều có sẵn đưa cho. Có một lần lúc tôi gọi điện về xin tiền đóng học. Mẹ ngập ngừng hỏi lại: “Ba ngày nữa mẹ gửi tiền được không?”. Tôi đủ lớn để hiểu mẹ cần thời gian chạy vạy vay tiền cho tôi đóng học. Giờ đi làm, tôi phải làm thêm hai ba tiếng một ngày để đồng lương cuối tháng tăng lên được một chút. Đi làm khi mặt trời mới ló rạng, bước ra khỏi công ty khi đèn đường đã bật sáng. Tôi rã rời rơi nước mắt nghĩ đến ba mẹ. Ngày xưa khó khăn là thế, ba mẹ làm cách nào lo đủ những số tiền đó vậy?

Mẹ tôi là công nhân trong công ty cầu đường. Có dạo mẹ tôi cả ngày ngoài đường để dãy cỏ. Lớn một chút, mỗi dịp nghỉ hè, tôi xin theo mẹ phụ giúp. Mẹ nhất định không cho. Tôi kiên quyết, mẹ cũng đành mang tôi theo. Theo mẹ một ngày tôi mới biết một ngày của mẹ dài thế nào. Trời nắng như đổ lửa, mẹ cứ khom lưng dãy cỏ không biết mệt mỏi. Mẹ oằn mình gánh những gánh cỏ nặng trĩu cả đất đá và rác. Tôi muốn giúp mẹ, nhận đôi quang gánh từ mẹ, nhưng tôi nhấc lên không nổi… Mẹ cứ làm, thỉnh thoảng lại nhắc tôi ngồi nghỉ. Trưa tháng sáu, cả bầu trời đổ lửa, hai mẹ con rúc trong tấm lều dựng tạm ven cao tốc tránh nắng. Mẹ mua một cái bánh mì và một hộp cơm, một túi nước sấu mát. Mẹ ăn bánh mì và nhấp một ngụm nước, còn lại là phần tôi. Tiền công của một ngày chỉ đủ mua cho tôi cái cặp mới, đau xót vô cùng.

Sau vài năm, mẹ tôi được điều chuyển sang bộ phận soát vé. Công việc nhàn nhã hơn chút nhưng lại phải xa nhà và làm ca đêm. Một dịp nghỉ hè, mẹ đón tôi lên chơi. Tôi ở cùng mẹ trong khu tập thể công nhân viên. Mẹ vì muốn kiếm thêm tiền mà vừa làm soát vé lại vừa làm phụ bếp mỗi khi ca soát vé kết thúc. Tôi nhớ mãi có lần mẹ bất cẩn làm vỡ chiếc bát. Mẹ tôi run rẩy nhặt mảnh vỡ, vừa nhặt vừa luôn miệng xin lỗi người quản lý đáng tuổi con cháu đang cau có mắng nhiếc. Lúc đó tôi không hiểu tại sao mẹ tôi phải nhịn nhục đến vậy? Sao mẹ tôi có thể làm công việc đó bao nhiêu năm nay? Cảnh tượng ấy chẳng bao giờ tôi quên.

Ba tôi từng tham gia vào cách mạng chống Pháp. Sau năm 1975, ba về về một trại quân sự làm hậu cần kiêm lái xe. Vì ba còn mảnh đạn ở vai, nên mất sức khá nhiều. Ba về hưu sớm, tối ngày làm bảo vệ cho một công trường xây dựng gần nhà. Chị gái tôi ngày ngày đi học, vẫn mang cơm trưa cho ba. Bữa cơm có gì ngoài cơm trắng với rau. Chị nói, ba làm bảo vệ ở đó khổ lắm, phải dọn cả rác công trường, bị người ta nhiếc móc. Đến giờ nhắc lại, chúng tôi chẳng khỏi chạnh lòng.

Chị em tôi lao vào học, ra trường lăn lộn kiếm việc, cuối cùng chị tôi làm cho một công việc. Có lần vì bất đồng ngôn ngữ, tôi đã hiểu sai ý sếp nên làm sai. Sếp ném cả tập giấy rồi mắng tôi té tát. Về đến nhà, mắt tôi sưng húp, cáu gắt khi ba mẹ hỏi. Mẹ lại chỉ nhẹ nhàng: “Nếu áp lực quá thì nghỉ thôi, kiếm công ty khác”. Tôi bật khóc, mới vậy mà tôi đã phụng phịu nghĩ bỏ việc. Ngày xưa mẹ đã nhịn nhục nhường nào? Ai cũng có cảm xúc, ba mẹ tôi cũng vậy, chỉ là cảm xúc của ba mẹ luôn xếp sau sau tất cả những thứ vì con cái.

Chị và tôi rồi cũng đến tuổi lấy chồng. Ngày chị cưới, mẹ tôi lén lau nước mắt. Ba không nói gì nhưng mắt cứ ngân ngấn. Chị tôi lấy chồng xa lắm. Mẹ cứ dặn dò tôi: “Nhà mình chẳng có tài sản gì ngoài hai cô con gái. Chị lấy chồng xa. Mày lấy gần gần cho mẹ nhờ. Có hai đứa lại đi hết, tuổi già ba mẹ biết cậy nhờ ai mỗi khi đau ốm”.

Rồi tôi cũng đi lấy chồng, bỏ lại ba mẹ trong mái nhà quạnh quẽ. Tôi lấy chồng cùng tỉnh nhưng cũng cách nhà hai mươi mấy cây số. Ngày đón dâu, mẹ tôi nước mắt ngắn dài. Ba tôi phờ phạc, hốc hác. Tôi không dám khóc, đảo mắt quanh tìm bóng dáng ba. Tôi không thấy ba, đành ôm mẹ rồi rời đi. Vừa bước chân qua cánh cổng, bỗng nghe thoáng tiếng ba trầm buồn trong vô vàn tiếng nhạc xập xình, tiếng hò reo của gia đình bè bạn: “Giờ con gái là con người ta rồi, sau này gặp con mình phải xin phép người ta”. Tôi không nhịn được, nước mắt cứ thế rơi. Giờ khắc ấy, tôi chỉ muốn quay đầu lại. Mái ấm hai mươi mấy năm trời gắn bó máu thịt giờ không còn là nơi đi chốn về thường xuyên nữa.

Bao lâu như thế, từ khi còn đi học đến bây giờ, cuối tuần nào mẹ cũng gọi cho tôi hỏi mãi một câu: “Có về không con, ăn gì mẹ nấu?”. Thế mà bao năm xa nhà chưa lần nào tôi gọi cho ba, nhưng mỗi khi tôi nói chuyện với mẹ, đều nghe tiếng ba đứng cạnh mẹ khe khẽ hỏi: “Khỏe không con, bao giờ về thế?”. Nhưng cứ nói mẹ đưa máy cho ba, ba lại gạt phăng đi: “Nói chuyện với mẹ đi, ba đang dở tay”. Tình yêu của ba ấy, dung dị nhưng ấm áp lạ thường. Chẳng cần phải nói ra, nhưng tôi biết chị em tôi là gia tài lớn nhất mà ba nâng niu.

Lại một cuối tuần nữa, tôi về thăm ba mẹ. Gần Tết công việc quá bộn bề, dễ đến gần hai tháng tôi mới về nhà. Chợt nắm tay mẹ, tôi giật mình sao nó lại thô ráp nhường này? Dù tiết trời có hơi hanh khô nhưng sao bàn tay mẹ, rồi cả tay ba nữa, nó thực sự đã nứt nẻ đến rỉ máu rồi. Mẹ cười giải thích:

"Về hưu cũng có làm gì, ba mẹ mấy hôm đi bắt ốc nuôi mấy con vịt, chờ Tết cho mỗi chị em một đôi ăn cho ngon."

Bàn tay nõn nà chưa bao giờ phải làm việc nặng nhọc của tôi siết lấy tay mẹ. Tôi òa lên nức nở...

© Aoyama Keito – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Replay Blog Radio: Thương là thương thế thôi

Thương là thương vậy thôi. Ai lí giải nổi lí do vì sao. Thương nhiều quá, nói chẳng đặng. Phải không?

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Buông bỏ những thứ không thuộc về mình (Love Radio)

Người ta vẫn nói rằng đừng bao giờ cố gắng giữ lấy điều gì không phải của mình. Đặc biệt là trong tình yêu, càng cố giữ càng khiến bản thân mình đau hơn mà thôi. Đừng chỉ vì thấy bông hồng đẹp mà cứ muốn nó là của riêng mình, bởi vì sẽ có một ngày gai hoa hồng khiến bạn chảy máu đấy.

Đi nhầm đường thì quay đầu lại, yêu sai người phải nhớ buông tay (Love Radio)

Đi nhầm đường thì quay đầu lại, yêu sai người phải nhớ buông tay (Love Radio)

Thời gian có thể không xóa đi được vết sẹo trong lòng chúng ta, nhưng nó là phương thuốc hữu dụng nhất, nó sẽ làm mọi thứ trở nên mờ nhạt, khiến chúng ta có thể sống vì bản thân thay vì chạy theo một ảo vọng tình yêu.

Đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ thương hạnh phúc sẽ đong đầy (Love Radio)

Đủ gió chong chóng sẽ quay, đủ thương hạnh phúc sẽ đong đầy (Love Radio)

Người ta bảo có hai thứ trên đời không được bỏ lỡ là chuyến tàu cuối cùng về nhà và người thương mình. Em đã bỏ lỡ anh rồi, nhưng em hứa, em sẽ tìm một người đàn ông, người sẽ nhìn em như anh đã từng.

back to top